Tổng Tài Phúc Hắc: Không Nên Yêu Anh
Tác giả: Cố Tây Tước
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 134986
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/986 lượt.
xa hoa, thức ăn lần lượt được bày ra.
“Con cố ý gọi điện điện đến nhắc, đồ ăn Trung Quốc. Tám món một canh, hài lòng chưa nào?” Lưu phu nhân mỉm cười cởi tạp dề xuống, đến ngồi trước bàn ăn.
Vẻ mặt Mạc Hoành vẫn thong dong bình tĩnh, không hề để ý đến ý cười mờ ám của mẹ.
“Lạc Trăn đúng không nhỉ? Đừng khách sao, cứ coi nơi này là nhà mình nhé cháu.”
Lạc Trăn ngồi đối diện với Lưu phu nhân khẽ cười gật đầu.
“Đại học E? Hóa ra là bạn học cùng đại học với Mạc Hoành.” Lưu phu nhân bật cười, “Cuối cùng lại quen nhau ở buổi xem mắt, đúng là cũng có duyên.”
Lạc Trăn đáp lời, “Vâng ạ, rất có duyên.”
“Về sau sao lại đột nhiên ra nước ngoài?” Lưu phu nhân rất có thiện cảm với Lạc Trăn, nhưng hình thức biểu hiện của thiện cảm này chính là vặn hỏi lần lượt từ bối cảnh gia đình của Lạc Trăn cho đến chuyện ra đời cùng học vấn.
Lạc Trăn cười cười trả lời, “Cơ duyên vừa khéo ạ.”
“Kể ra, ra ngoài đi đó đây ngắm nhìn thế giới cũng tốt, Mạc Hoành vốn cũng định đi, lúc đó giấy tờ cũng đã ký xong xuôi rồi, kết quả —-”
“Mẹ.” Mạc Hoành vẫn trầm mặc ăn cơm đột nhiên lên tiếng, “Phòng bếp còn canh không ạ?”
“Có, con ngồi đi, mẹ đi lấy cho.” Lưu phu nhân ấn Mạc Hoành đang định đứng lên xuống.
Lưu phu nhân vừa đi khỏi, phòng khách bỗng trở nên rất tĩnh lặng.
“Anh —- định đến nơi nào?”
“… Nước Anh.”
Lạc Trăn gật gật đầu, “Nước Anh rất được, mấy cô bạn người Anh tôi quen cũng rất dễ chung sống.” Lạc Trăn cười nói, “Anh không đi đúng là hơi đáng tiếc.”
Khoảng cách từ lần trước đến ngôi nhà của chủ nhân họ Mạc ăn cơm đã được hai ngày, trong khoảng thời gian này Mạc Hoành không hề liên hệ với Lạc Trăn nữa, cô cũng chẳng phát giác được anh, dẫu sao con người Mạc Hoành cũng quái gở kỳ cục.
Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên, người đang nhoài ra giường trầm ngâm không khỏi giật mình.
Lạc Trăn rút điện thoại từ trong túi áo, liếc một cái rồi nhận máy.
“Lạc Trăn, mày đang ở đâu thế?!” Đầu kia điện thoại cực kỳ ầm ĩ.
Lạc Trăn nhíu mày, “Sao ồn như vậy?”
“Đến đón anh.” Giọng nói trầm thấp uể oải truyền đến trước khi Lạc Trăn tự báo danh tính.
Ngữ điệu này, ngữ điệu ra lệnh cho người ta lại còn phảng phất ý cười không phải Hạ Thiên Liên thì là ai.
“Xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi đã tắt máy. Sorry, the number you dialed is out of service.”
“Học theo rất giống, có cơ hội anh sẽ giới thiệu em chuyển sang công ty phỏng vấn.” Tiếng cười của Hạ Thiên Liên trở nên rõ rệt, “Sân bay quốc tế thủ đô, anh hy vọng trong vòng một tiếng có thể nhìn thấy em, vậy đi, vất vả cho em rồi.”
Điện thoại bị cắt rụp, Lạc Trăn vẫn nhìn chằm chằm vào di động, đến lúc phản ứng lại được, chỉ muốn ném bay điện thoại ra ngoài cửa sổ.
Lạc Trăn chạy đến sân bay, bỗng thở dài một tiếng trước phòng đợi máy bay kiểu dáng vệ tinh trước mắt, đứng tại chỗ khoảng năm giây, hít thở sâu hai lần, cất bước tìm người, nhưng không đợi cô tiến thêm một bước, phía sau đã có người ôm lấy bờ vai cô.
Lạc Trăn giật bắn người nghiêng đầu nhìn sang, “Hạ Thiên Liên?!”
Một thân thường phục sạch sẽ gọn gàng, kính râm màu cà phê, mái tóc hơi rối, nhưng vẫn không mất đi vẻ tuấn tú như xưa.
“Sao chậm thế hả.” Hạ Thiên Hiên tháo kính mắt xuống, giọng nói uể oải, có phần mệt mỏi.
Lạc Trăn nở nụ cười rực rỡ, phủi cánh tay khoác lên vai cô xuống, “Em sai rồi, em không nên chậm chạp như thế, em đúng là không nên tới.”
Hạ Thiên Liên mỉm cười mơ hồ, biết cái gì gọi là một vừa hai phải, nhất là khi đối phương lại là một đại tiểu thư, “Mời em ăn cơm, cảm ơn em đã vượt ngàn dặm xa xôi đến đón anh, nhé?”
“Cảm ơn, hưởng thụ không nổi.” Cúi đầu nhìn thấy trong tay hắn chỉ mang theo một túi hành lý, “Anh có ngần này đồ đạc thôi à?”
Hạ Thiên Liên mỉm cười, “Nếu lần tới đi du lịch với em, anh sẽ cân nhắc mang nhiều hơn chút.”
Hai người vừa đi vừa trò chuyện, “Được thôi, dạo chơi địa phủ một ngày.”
Hạ Thiên Liên gật đầu một cách nghiêm túc, “Anh thì không có ý kiến, thời gian em định lúc nào cũng được.”
Lạc Trăn “xì” một tiếng, đột nhiên nhớ ra điều gì đó bèn nghiêng đầu nhìn hắn, “Sao vậy, đi công tác mệt đến thế à? Thấy anh nói chuyện uể oải quá.”
Hạ Thiên Liên ấn ấn giữa hai lông mày, “Phải nói là kỹ năng trộm cướp ở Hồng Kông còn cao hơn đại lục cả một bậc.” Chí ít hắn ở đây còn chưa từng bị người ta móc đồ vật trên người như thế, nghĩ lại —- thật bực mình.
Lạc Trăn kinh ngạc, “Mất ở Hồng Kông rồi, vậy mà anh vẫn quay về được á?”
Hạ Thiên Liên nhíu mày, “Sơn nhân tự có diệu kế.” [2'>
Lạc Trăn không nhịn được bèn trêu chọc, “Nếu anh đã có tài cán như thế, sao còn phải gọi điện tìm em cầu cứu hả.”
Hạ Thiên Liên nhún vai, vẻ mặt vô tội, “Anh chỉ thuộc mỗi số của em, hơn nữa, anh cũng rất mệt.”
Lạc Trăn quay đầu, im lặng nhìn hắn, đưa tay xách hành lý.
Hạ Thiên Liên mỉm cười ngăn cô lại, “Tuy anh rất mệt, nhưng cũng không nên để phụ nữ xách hành lý cho mình.”
Lạc Trăn nhướng mày, không miễn cưỡng.
Hai người lên