Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đêm Nay Bao Giờ Sáng

Đêm Nay Bao Giờ Sáng

Tác giả: Cố Tây Tước

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 134989

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/989 lượt.

vị trí chủ tọa, ngồi vào chỗ, “Xin lỗi mọi người, có thể bắt đầu được rồi.” Giọng nói vẫn lãnh đạm như cũ.
Tất cả vẫn như thường, nhưng mọi người dần dần cảm thấy tổng giám đốc hôm nay dường như có mấy phần tình người hơn.
Hội nghị kết thúc, Mạc Hoành gọi chủ nhiệm bộ phận quảng cáo lại.
“Người mẫu của SA kỳ hai này đã chọn chắc chưa?”
Vương Đào nghĩ ngợi, thận trọng trả lời, “Vẫn đang định đoạt.”
“Khi nào mới có thể chuyển tài liệu cho tôi?”
Vương Đào thầm than khổ, cuối cùng đáp, “Sáng thứ năm tôi sẽ đặt tài liệu trong văn phòng của ngài.”
Mạc Hoành gật đầu xem như đồng ý, đứng dậy rời khỏi phòng họp.
Chị Lệ thư ký đưa đến một tách cà phê xay, không thêm đường không thêm sữa đặc.
Người ngồi sau bàn làm việc phê duyệt văn kiện bưng tách cà phê lên uống một ngụm, bàn tay lật xem tài liệu không hề ngừng lại, “Thư ký Dương, bữa tiệc buổi trưa giúp tôi hoãn lại, sắp xếp ra hai tiếng thời gian cá nhân.”
Dương Lệ có chút hoảng hốt, nhưng vẫn chuyên nghiệp đáp, “Vâng, tôi sẽ điều chỉnh.” Tổng giám đốc chủ động yêu cầu xếp thời gian dùng cơm cá nhân? Tin nóng hổi! Dương Lệ vẻ mặt trấn tĩnh cầm khay bước ra ngoài.
Mạc Hoành phê duyệt khoảng nửa tiếng sau, đặt chiếc bút máy trong tay xuống, miết lên trán, liếc mắt nhìn cái điện thoại trên bàn, ngẫm nghĩ trong chốc lát, cầm lên gửi tin nhắn.
[Buổi trưa cùng nhau ăn cơm.'>
Một lúc lâu sau đối phương mới trả lời, [Không rảnh'>
Mạc Hoành nhíu mày.
[Khi nào thì rảnh?'>
Bên kia cũng mất khá lâu, [Hôm nay đều không rảnh, tôi rất bận, đừng làm phiền nữa'> Phía sau còn có một chữ ký hiệu ghép thành icon nghiêm túc.
Ánh mắt trầm tĩnh không đổi, chiếc điện thoại màu đen xoay hai vòng giữa ngón tay thon dài.
[Đang bận gì vậy?'>
Lúc này Trần Huy gõ cửa bước vào, trông thấy Mạc Hoành cầm điện thoại nhắn tin không khỏi có chút kinh ngạc nho nhỏ.
Trần Huy bước đến đặt tài liệu lên bàn, “Anh đang nhắn tin à?” Vẫn không nhịn được lên tiếng.
Mạc Hoành đặt điện thoại xuống, cầm tài liệu lật xem, “Có vấn đề gì sao?” Thần thái vẫn lãnh đạm.
“Không.” Trần Huy cười cười, “Chỉ là chưa từng thấy thôi, cảm giác mới lạ.”
Mạc Hoành liếc hắn ta một cái, “Buổi phỏng vấn hôm qua do ai làm chủ khảo?” Tài liệu trên tay giở lần lượt.
“Tôi. Làm sao?”
“Năm người, đều không có kinh nghiệm liên quan.” Mạc Hoành ngẩng đầu nhìn hắn.
“Năng lực không tồi.”
Điện thoại đặt trên bàn chợt lóe lên đèn nhắc nhở.
Mạc Hoành cầm lên kiểm tra.
[Chơi trò chơi, đừng ầm ĩ'>
Mạc Hoành đặt di động sang một bên.
“Năng lực tốt hay không trong nửa tiếng đã có thể nhìn ra, thử việc hai tuần, bảo bộ phận nhân sự phân công đi.”
Trần Huy gật đầu, nhận tài liệu Mạc Hoành chuyển lại, “Tôi sẽ chú ý.” Ngừng hai giây, Trần Huy cười nói, “Hôm nay tâm trạng không tệ.”
Mạc Hoành khựng lại, “Cũng không tồi.”
Lần đầu tiên Trần Huy nghe hắn bộc trực như vậy, trái lại có chút không biết nên tiếp lời thế nào, nhưng cũng thật tâm vui mừng.
“Tâm tình cấp trên tốt, phúc lợi cấp dưới cũng tốt.” Trần Huy nửa trêu chọc.
Mạc Hoành cười cười, không nói năng gì.
Trần Huy cũng chẳng nhiều lời, “Chiều nay tôi sẽ gửi anh bảng phân bố cụ thể của nhân viên.” Xoay người bước ra.
Ngồi trên ghế một lúc, đứng dậy đi đến trước cửa sổ, điện thoại xoay mấy vòng giữa ngón tay, cuối cùng ấn một dãy số trong đó.
Đầu bên kia bất ngờ vang một tiếng đã tiếp nhận, “Lạc Trăn, vị nào vậy?”
Mạc Hoành khẽ người nhàn nhạt, “Mười hai giờ tôi qua đón em.”
Người đầu kia điện thoại “chậc” một tiếng, “Tính cách rất xấu.”
“Chưa xấu bằng em, Lạc Trăn.” Tao nhã nghiêng người dựa lên cửa sổ trong suốt, khóe miệng khe khẽ nhếch lên, “Cơm ta hay cơm tây?”
Bên kia đáp lại bằng một tiếng đập bàn, “Ái chà chà, Lạc Trăn, cậu không khí phách gì cả, lại còn chuồn trước!” Mạc Hoành đột nhiên có chút đau đầu, vươn tay ấn ấn huyệt thái dương, “Cơm ta cũng được.”
Cảnh vật ngoài cửa xe dần dần lùi xa, Lạc Trăn quay đầu nhìn về phía gã tài xế anh tuấn đang ngồi trên ghế lái.
“Mạc Hoành, chúng ta phải ăn cơm ở đâu vậy? Con đường này sao tôi lại thấy vừa lạ vừa quen thế.”
Người chuyên tâm lái xe thản nhiên phun ra hai chữ, “Nhà anh.”
“Nhà nào cơ?” Phản ứng của Lạc Trăn tương đối nhanh.
Mạc Hoành nghiêng đầu liếc cô một cái, “Căn nhà ba năm trước em đã từng đến.”
Lạc Trăn nghe xong suýt nữa bật dậy khỏi ghế ngồi, “Này này này người anh em, tôi và anh không thân thiết, chúng ta chỉ là bạn bè bình thường, thỉnh thoảng ra ngoài ăn bữa cơm rau dưa tôi cũng không có ý kiến, tội gì phải ồ ạt ra quân đi gặp phụ huynh hả.”
Mạc Hoành hừ nhạt một tiếng.
“Chó cắn người không biết kêu.”
Mạc Hoành vươn một tay, đầu ngón tay thon dài cởi hai chiếc cúc trên áo của mình, đoạn kéo tay Lạc Trăn về phía hõm vai vừa lộ ra, giọng nói thanh nhã, “Nhắc lại câu vừa rồi với chỗ này xem.”
Lạc Trăn tựa như bị bỏng vội rụt tay về, trợn trừng mắt nhìn anh —- Đây là giở trò lưu manh, giở trò một cách trần trụi!
Lạc Trăn cắn cắn răng, “Mặt người dạ thú.”
Trước mặt có đèn đỏ,


XtGem Forum catalog