Tác giả: Jassica
Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015
Lượt xem: 134517
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/517 lượt.
n đâu đạo diễn Ôn. Sáng mai tôi có cảnh diễn, bây giờ phải lập tức trở về để tập luyện kịch bản".
Tiêu Tiêu viện cớ này nọ, vừa đứng lên đã bị đạo diễn Ôn túm lấy cổ tay: "Vội cái gì, kịch bản anh đã xem qua, tình tiết rất ổn, không phải là cảnh vũ cơ vào cung sao? Đối với em mà nói, chỉ là chuyện cỏn con thôi, không cần quay về để luyện tập kịch bản đâu".
Không nghĩ tới đạo diễn Ôn lại nắm rõ tiến độ của bộ phim như vậy, cái cớ của Tiêu Tiêu đã bị vạch trần, con ngươi của cô không khỏi co lại, vẻ mặt biến đổi liên tục.
“Chỉ ăn cùng anh một bữa cơm thôi mà, có khó khăn như thế không?" Đạo diễn Ôn nắm tay Tiêu Tiêu không buông. Ở góc độ mà A Sâm không nhìn thấy, ngón cái của ông ta khẽ miết lòng bàn tay trắng nõn của cô.
Cả người Tiêu Tiêu đông cứng lại, đạo diễn Ôn thật vô sỉ, cô là một người từng trải, chẳng lẽ lại không hiểu động tác của đạo diễn Ôn ám chỉ gì sao?
Cơ thể nhạy cảm bị đạo diễn Ôn đụng chạm, ghê tởm nói không nên lời.
Tiêu Tiêu nhận lấy thực đơn, cuối cùng bàn tay cô cũng có thể rút khỏi móng vuốt của đạo diễn Ôn.
Nếu muốn ăn, vậy thì cô sẽ ăn thật nhiều để ông ta thổ huyết luôn!
"Đạo diễn, ông cũng biết đấy, tiền cát-sê của diễn viên nhỏ bé như chúng tôi không được cao, nhưng giá cả ở đây thì"
Đạo diễn Ôn hiểu ý của Tiêu Tiêu, sảng khoái phất tay: "Đương nhiên không thành vấn đề, bữa cơm này anh mời, cô em cứ việc gọi món đi”
Tiêu Tiêu mỉm cười gật đầu, đây là nụ cười đầu tiên trong đêm nay của cô, hai mắt nhìn chằm chằm đạo diễn Ôn, thiếu chút nữa là đánh vào mặt ông ta rồi.
Sau khi A Sâm ngồi trở lại vị trí của mình, nhìn vẻ mặt thèm nhỏ dãi của đạo diễn Ôn rất kinh tởm, anh quay sang nhìn về phía Tiêu Tiêu, đáy mắt hiện lên vẻ lo lắng.
Đạo diễn Ôn bày ra cái dáng vẻ nhất định phải thế, làm anh rất lo lắng.
Tiêu Tiêu vào nghề đã năm năm, nhưng số lần cô xuất hiện không nhiều, đương nhiên không thể nào ứng phó nổi đạo diễn Ôn. Nhất thời vô ý mạo phạm thì không tốt, nhưng để cô chịu thiệt cũng không được.
A Sâm nghĩ đến người phía sau Tiêu Tiêu là Chung Thụy, anh lập tức chau mày lại.
Nếu để cho Ảnh đế biết Tiêu Tiêu bị người ta chiếm tiện nghi, ngày mai anh chắc chắn sẽ gặp xui xẻo.
Tiêu Tiêu gọi người phục vụ đến, nhìn chằm chằm vào thực đơn, rồi gọi những món ăn đắt tiền nhất.
Người phục vụ cười toe toét, đạo diễn Ôn không ngại bỏ ra chút tiền để lấy lòng người đẹp, một bữa cơm cả chủ và khách đều rất vui vẻ, ăn uống thoải mái.(chủ ở đây là ông chủ nhà hàng, khách là bọn họ ấy).
Tiêu Tiêu hối hận sao cô không gọi thêm một chai rượu vang đắt đỏ nữa, để cho ông ta sạch túi luôn.
Suy nghĩ một chút, bộ phim của đạo diễn Ôn không biết kiếm được bao nhiêu lời, cô nghĩ một bữa cơm đối với người này đúng là chẳng đáng gì cả, không khỏi buồn cười tính tình trẻ con của mình.
A Sâm ăn cũng không nhiều, bày ra nụ cười khéo léo: "Đạo diễn Ôn, ngày hôm nay Tiêu Tiêu quay phim cũng mệt rồi, chúng tôi xin phép đi về trước, cảm ơn đạo diễn Ôn đã mời chúng tôi bữa cơm này…”
Đạo diễn Ôn liếc anh một cái, A Sâm sờ sờ mũi không nói nữa.
Vài lần tìm lý do muốn đi khỏi đây, rõ ràng đạo diễn Ôn có chút không vui, chỉ là lúc nhìn về phía Tiêu Tiêu, bỗng nhiên nở nụ cười.
Tiêu Tiêu cảnh giác, nhìn thấy đạo diễn Ôn bỗng nhiên cười to, trong lòng có chút sợ hãi.
Chỉ thấy đạo diễn Ôn tiến lại gần, dùng thanh âm chỉ có hai người nghe, nhẹ nhàng nói với cô: "Chuyện đêm hôm đó, không biết ai đã ghi hình lại, rồi làm quà tặng cho anh, cô em có hứng thú cùng nhau xem không?"
Ông ta nhìn A Sâm một cái, cười híp mắt: "Hay là nói, em muốn người đại diện của mình cùng thưởng thức".
Tiêu Tiêu choáng váng cả người, trong lòng lạnh lẽo.
Chuyện đêm đó, đã bị người khác ghi hình rồi sao?
Cô uống say, hoàn toàn không có ấn tượng gì cả. Hiển nhiên đạo diễn Ôn vẫn rất có bản lĩnh, nên không sợ mình không nghe theo.
Thảo nào đạo diễn Ôn muốn đuổi A Sâm ra ngoài, hóa ra trong tay còn có đoạn ghi hình để uy hiếp cô.
Chẳng qua, Tiêu Tiêu đúng là không muốn để A Sâm nhìn thấy bộ dạng mất mặt của mình.
Nhưng cùng với đạo diễn Ôn, cô nam quả nữ ở chung một phòng, vậy có khác gì rơi vào miệng sói đâu.
Tiến thoái lưỡng nan, Tiêu Tiêu có chút do dự.
"Thế nào, việc này mà cũng cần suy nghĩ lâu như thế sao? Tính nhẫn nại của anh luôn không tốt, cô em cũng biết mà." Đạo diễn Ôn cũng không giục, vừa nhìn chằm chằm cô, vừa ăn trái cây trên bàn.
Một liếm một mút, giống như rơi trên người Tiêu Tiêu, tựa như một con rắn độc hôn lên thân thể cô vậy, làm cho cả người cô buồn nôn khó chịu.
Thời gian A Sâm ở trong vòng lẩn quẩn này không ngắn, anh nghe thấy có điều gì đó mờ ám ở đây.
Nhìn thấy Tiêu Tiêu khó xử, rõ ràng việc này đã làm cho cô lúng túng.
Được khăn trãi bàn che lấp, anh soạn ngay một tin nhắn rồi gửi đi thật nhanh, sau đó lén đá Tiêu Tiêu một cái, bảo cô kéo dài thời gian.
Tuy Tiêu Tiêu không biết ý đồ của A Sâm, nhưng cũng lập tức ôm bụng giả vờ khó chịu, bộ dáng rất thật khiến đạo diễn Ôn cũng hoảng sợ theo.
"Ngại quá, tôi