Tác giả: Jassica
Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015
Lượt xem: 134474
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/474 lượt.
quản lý cao cấp của Nghệ Long, những người ở trong tối thì có thù tất báo”.
Tiêu Tiêu nhíu mày, Nguyễn Tình có tính là tự làm tự chịu không?.
“Nhưng mà đạo diễn Ôn có chút khó chơi, cần một ít thời gian” Chung Thụy đã sớm nhìn đạo diễn Ôn không vừa mắt, luôn muốn dụ dỗ Tiêu Tiêu, còn đồng lõa với Angel đem cô đưa lên giường của ông ta.
Nếu không phải, đêm hôm đó đúng lúc có con quạ đen* kia, thì người trong lòng anh không phải đã bị đạo diễn Ôn chà đạp rồi hay sao?.
*Nguyễn Tình
Nghĩ đến việc Tiêu Tiêu bị giày vò vào bệnh viện giống như Nguyễn Tình, Chung Thụy lại càng không vui nỗi.
Tiêu Tiêu chỉ trách móc anh, không nghĩ tới trong lòng Chung Thụy đã sớm biết tất cả, chuẩn bị động thủ ( ý là trả thù hộ đấy).
Cô chu miệng, tên đầu sỏ còn muốn tự mình động thủ nữa đấy.
Tiêu Tiêu ngoắc ngoắc đầu ngón tay: “Anh đừng tưởng có thể tránh thoát, ngoài bọn họ, thì còn có anh đấy”.
Chung Thụy mỉm cười nhích lại gần, kéo tay cô, hạ xuống một nụ hôn trên đầu ngón tay: “Đúng, công chúa đại nhân của anh định trừng phạt anh thế nào đây?”.
Cúc áo của anh đã sớm bị cởi, lộ ra vòm ngực cường tráng. Đai lưng đã được tháo xuống, quần dài rộng thùng thình, hai con ngươi đen nhánh của Chung Thụy tỏa sáng lấp lánh, Tiêu Tiêu có loại ảo giác sắp bị lửa thêu tới nơi.
Cô hơi xoay mặt, tránh né ánh mắt cực nóng của Chung Thụy, đột nhiên trong đầu cô nảy ra một ý hay: “Anh nằm xuống trước đi, nhắm mắt lại”.
Một câu lệnh, một động tác, Chung Thụy ngoan ngoãn mà nằm trở lại giường, có chút quái lạ Tiêu Tiêu muốn phạt anh như thế nào đây.
“Không được mở mắt, hai tay đặt ở trên đầu, hai chân mở ra” Tiếng nói của Tiêu Tiêu truyền đến, cùng với tiếng vang “Sột soạt” nho nhỏ.
Chung Thụy từ từ nhắm mắt lại, thính giác cùng xúc giác khuếch đại gấp đôi, cảm giác được cánh tay cùng mắc cá chân bị thứ gì đó mềm mại trói lại, sau đó thì không còn tiếng động gì cả.
Anh nghe lời không mở mắt, tuy trong lòng tò mò muốn chết.
“Tốt lắm, mở mắt ra đi!”.
Tiếng nói của Tiêu Tiêu bỗng nhiên truyền đến, sau khi Chung Thụy mở 哏, cả người sửng sốt.
Tiêu Tiêu ngồi ở trên người anh, còn mặc một chiếc váy lót ren hoa màu đen. Vừa ngắn vừa bó sát, bộ ngực sữa lộ ra phân nửa, làn váy chỉ che nổi cái mông đang vểnh lên. Thiết kế ren tầng tầng lớp lớp, cái chết người là cô không mặc gì ở bên trong cả!
Chung Thụy biết chiếc váy lót này nằm bên trong bộ lễ phục màu đen của Tiêu Tiêu, không nghĩ tới cô lại có thể ăn mặc như vậy, hiệu quả sau khi mặc quả thực làm cho người khác kinh diễm!
Ren màu đen càng làm tôn lên làn da trắng nõn mịn màng của Tiêu Tiêu, hai chân thon dài trực tiếp ngồi vắt ngang trên người anh, như ẩn như hiện, làm cho người ta mơ màng hàng nghìn hàng vạn điều.
Hơn nữa nhìn ở góc độ của Chung Thụy, hai tay của Tiêu Tiêu chống trên người anh, cơ thể hơi hơi di chuyển, bộ ngực tuyết trắng giống như muốn nhảy ra từ lớp vải ren kia.
Anh hít một hơi thật sâu, muốn duỗi tay ôm lấy Tiêu Tiêu, lại phát hiện tứ chi của mình đều dùng vải mềm buộc vào chân giường, không khỏi bất đắc dĩ mà nở nụ cười.
Nhìn thấy xuân sắc mê ly trước mặt, Chung Thụy chỉ có thể nằm im bất động, khỏi phải nói tra tấn con người biết bao nhiêu.
Tiêu Tiêu lại ở trên người anh vặn vẹo vòng eo, bày ra mấy kiểu dáng chọc ghẹo người khác, hai tay còn vẽ vòng tròn “Khi nặng khi nhẹ” trên vòm ngực màu mật ong của anh, quả thực là khiêu chiến giới hạn chịu đựng của anh đây mà!
Chung Thụy cười khổ, chiêu này của Tiêu Tiêu đúng là gậy ông đập lưng ông, đêm nay cô rõ ràng không muốn mình sống tốt rồi…
Thỏ Trắng Phản Công
[VIP'> Chung Thụy cảm thấy, anh sắp điên lên mất rồi.
Tiêu Tiêu xoay tới xoay lui, vẫn không vừa ý. Nghĩ nghĩ, cô hơi ngửa cằm lên, một tay đặt ở bên gáy của mình, nhấn thân thể xuống, đi tới đi lui tuần tra.
Bàn tay trắng nõn như đang đánh đàn piano, đầu ngón tay lả lướt trong không trung, chạm vào xương quai xanh, rồi dừng lại ở trước ngực, sau đó chậm rãi lướt dọc theo đường cong, ám muội khiến lòng người ta nóng như lửa đốt. Phần trên cơ thể hơi nghiêng về phía trước, tất cả các động tác đều rơi vào tầm mắt của Chung Thụy, làm Tiêu Tiêu không khỏi cong môi cười.
Từ bộ ngực no đủ, đến vòng eo mảnh khảnh, tiếp theo là hai chân thon dài.
Anh liếm liếm hai môi khô khốc, cảm thấy cả người càng ngày càng nóng.
Nhìn bộ dáng khó chịu của Chung Thụy, Tiêu Tiêu cười càng thêm sáng lạn.
Ai bảo anh chiếm tiện nghi của bà đây, cho anh bắt nạt tôi này, ai bảo anh luôn khi dễ tôi … Hừ hừ, bây giờ tới lượt bà đây xử anh!.
Tiêu Tiêu cúi người nhìn hai mắt anh chằm chặp.
Dưới ánh nhìn nóng rực của Chung Thụy, cô chậm rãi hôn lên môi anh.
Đôi môi mềm mại giống như một thanh kẹo mát lạnh, cô thoáng sờ lên nơi nóng rực trên người Chung Thụy ^^, trong khoảnh khắc đó giống như đã châm thêm ngòi nổ cho anh, làm cho thân thể anh càng thêm khô nóng khó chịu.
Chung Thụy ngẩng đầu, muốn giữ lấy phần mềm mại kia, chiếm