Tác giả: Jassica
Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015
Lượt xem: 134548
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/548 lượt.
nh quay trưa nay tới muộn, đến lúc đó không biết đội chó săn sẽ sắp xếp thành dạng gì nữa…
Trước 5 phút cuối cùng thì đã tới phim trường, Tiêu Tiêu cùng Chung Thụy từ trên chiếc xe đi xuống, các phóng viên chen chúc chờ đợi ở cửa phim trường vui mừng đến điên dại.
Vốn cho rằng vị nữ diễn viên hạng ba Tiêu Tiêu này, tới lui cũng không có điểm gì đáng giá để viết, không ngờ hai ngày nay bùng nổ tin này đến tin khác!
Đầu tiên là bị đạo diễn Ôn làm quy tắc ngầm, lại bước vào đoàn làm phim của đạo diễn Tề, bây giờ cư nhiên được Ảnh đế đích thân đưa đến phim trường!
Có ánh mắt nhanh nhạy phát hiện ra, Tiêu Tiêu đang mặc bộ quần áo ngày hôm qua.
Hai ngày không thay quần áo, lại cùng đến với Chung Thụy, đại diện cho cái gì, các phóng viên nháy mắt với nhau, trong lòng hiểu rõ, cầm bút ghi âm xông lên, tranh giành lấy tư liệu trực tiếp.
Tiêu Tiêu bị một trận đèn flash chụp đến nỗi loá mắt, không mở mắt ra được.
Lưng được Chung Thụy ôm chặt, dưới sự hỗ trợ của bảo an dẫn cô tiến vào phim trường một cách khó khăn.
Tiêu Tiêu bị kéo hai hạt cúc ở tay áo, mái tóc rối bời, rớt xuống đầu vai, chật vật nói không nên lời.
Cô không nghĩ tới mình sẽ có một ngày bị phóng viên điên cuồng truy đuổi.
Đạo diễn Tề nhìn thấy Tiêu Tiêu, sắc mặt không tốt, nhưng lại không nói chuyện, ông ta phất tay bảo cô đi đến phòng trang điểm chuẩn bị.
Tiêu Tiêu cúi đầu có chút khổ sở, cho tới nay sự tán thưởng và cổ vũ của đạo diễn Tề là động lực lớn nhất của cô, nhưng đáng tiếc về sau có thể sẽ không có nữa.
Cô bỗng nhiên chú ý tới trợ lí bên cạnh, không phải vị ngày thường, không khỏi kỳ quái: “Cô là ai, sao tôi chưa từng thấy cô?”
“Trợ lí Trương bị bệnh, tôi là tới thay ca.” Trợ lí nhanh nhẹn thay quần áo cho Tiêu Tiêu, đang cởi áo lót bên trong, thì nhìn thấy vết đỏ trên gáy cô, hai mắt không khỏi tỏa sáng.
Vị trí rõ ràng như vậy, với lại vừa nhìn là biết nhất định dấu của tối hôm qua.
Nghĩ tới tối hôm qua Tiêu Tiêu và Chung Thụy đi cùng với nhau, hôm nay lại cùng đến phim trường, quan hệ bên trong thật làm cho người ta có suy nghĩ miên man bất định.
Đội chó săn nào đó trà trộn vào phim trường đảm đương nhiệm vụ trợ lí tạm thời, cao hứng mà nheo mắt lại, giải thưởng lớn cuối năm không phải của cô ta thì còn ai khác nữa!
Cường Đạo Tự Có Tài Mạnh
Tiêu Tiêu nơm nớp chiến đấu cả ngày, chỉ sợ đạo diễn Tề vì chuyện ảnh chụp mà đuổi mình đi. May mà vẻ mặt của đạo diễn Tề không coi là tốt, tuy rằng khuôn mặt u ám, nhưng vẫn ngã lòng để cho cô chuẩn bị quay phim.
Cô lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần đạo diễn Tề không đuổi mình đi là được.
Trợ lí ở phía sau đổi tới đổi lui, nhưng nhất định không cho cô lấy quần áo để thay, Tiêu Tiêu không khỏi nhíu mày. Người mới tới quả thực không có kinh nghiệm phối hợp quần áo, cô không vui mở miệng: “Quần áo ở đâu rồi,trợ lí trước không nói cho cô biết sao?”
“Có, có!”Trợ lí làm lộn xộn khắp nơi trong phòng trang điểm, đi qua đi lại đến nỗi đầu đầy mồ hôi rồi sau đó mới lấy quần áo ra, đưa qua cho cô.
Ông ta nhìn chằm chằm vào màn ảnh, tuy nhíu mày nhưng cũng có thích thú.
Tiêu Tiêu dựa vào trước ngực Chung Thụy rõ ràng đã hòa nhập vào vai diễn, một đôi con ngươi tối đen như mực mang theo mùi vị chết chóc, nhưng lúc nhìn về phía nam chính lại lộ ra một tia ánh sáng yếu ớt.
Tình cảm nồng đậm, cho dù không có ngôn ngữ, cũng có thể làm cho người ta nhìn thấy sự sâu sắc trong đó.
Đạo diễn Tề sờ sờ cằm, kĩ thuật diễn xuất của Tiêu Tiêu lại tiến thêm một bậc nữa rồi, rõ ràng ngày hôm qua Chung Thụy đã đặc biệt huấn luyện cho cô và khá là hiệu quả.
Tiêu Tiêu nghiêng mặt, không hoàn toàn đưa lưng về phía ống kính, nhưng cũng không phải đối diện.
Nửa che nửa đậy, có thể thấy đôi môi của cô trắng bệch, vẻ mặt ảm đạm, chiếc cằm xinh xắn, cùng một đôi mắt chứa đựng sự quyến luyến cùng ánh nhìn đắm đuối.
Một tay Tiêu Tiêu khoát lên bả vai của Chung Thụy, ngẩng đầu chậm rãi tới gần.
Đến gần một tấc rồi lại một tấc , giống như có một tia do dự cùng xấu hổ, cùng với vẻrụt rèthuộc về tiểu thư.
Chỉ là bốn mắt nhìn nhau, Tiêu Tiêu biến thân thành Thanh Nhã cuối cùng cũng hạ quyết tâm, chậm rãi phủ lên môi Chung Thụy, đầu tiên là ngây ngô vuốt nhẹ, rồi sau đó nhẹ nhàng ngậm lại, hai mắt thoáng chốc tràn ngập ánh nước, dao động lưu chuyển rất cảm động lòng người.
Vào một khắc trước khi Thanh Nhã mất đi, nàng mới phát hiện tình cảm của chính mình. Trái tim mười mấy năm qua luôn lạnh như băng, đã được rót vào một dòng nước ấm, đáng tiếc, nàng không nhận được tình cảm của Thiếu chủ. Ít nhất,cũng đem phần tâm ý này nói cho hắn biết…
Sự kinh ngạc cùng sửng sốt đúng lúc hiện lên trên mặt của Chung Thụy, và có chút thương tiếc, nhìn thấy ánh sáng trong mắt của Thanh Nhã từ từ tối xuống, rồi chuyển sang nhắm mắt lại, ngã xuống trong lòng anh, cuối cùng không còn âm thanh gì nữa…
“Cắt! Ok, qua!”Đạo diễn Tề nhìn chằm chằm màn ảnh, vừa lòng mà lộ ra nụ cười đầu tiên của ngày h