The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đêm Nay Ngủ Cùng Ai

Đêm Nay Ngủ Cùng Ai

Tác giả: Jassica

Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015

Lượt xem: 134757

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/757 lượt.

hợp hay không?
Nếu nói như vậy, Tiêu Tiêu thật đúng là nói không ra lời, thật sự rất không còn mặt mũi nữa?
“Từ từ trước đã, đợi qua hai ngày tôi lại… tìm cơ hội nói một tiếng với tiền bối Chung.”
A Sâm biết da mặt cô mỏng, chuyện này nhất định không mở miệng được với Chung Thụy, anh ta liền nói: “Nếu không thì để tôi nói đi? Dù sao thời gian tôi ở trong giới cũng không ngắn, coi như là có chút giao tình với Chung Thụy.”
Tiêu Tiêu chỉ mong sao người đại diện ra tay, cô cảm kích mà gật đầu liên tục: “Vậy phiền anh rồi.”
Nhưng mà đến ngày hôm sau, A Sâm gọi điện nói cho cô một tin xấu.
“Chung Thụy bảo cô tự mình nói với anh ta, để cho người đại diện chuyển lời, anh ta cho rằng rất không có thành ý.”
A Sâm bị Chung Thụy nói tới nỗi xấu hổ, quả thật đương sự không mở miệng, để cho anh ta chuyển lời, thực sự có chút gượng ép.
Tiêu Tiêu cau mày nghiêm mặt, mơ hồ không tình nguyện mà gọi điện thoại cho Chung Thụy, chờ sau khi bên kia nối máy, uể oải mà chào hỏi: “Tiền bối, chào anh.”
“Đêm nay đúng tám giờ, đến nhà của tôi.” Chung Thụy chỉ bỏ lại một câu, lại nghe thấy âm thanh thúc giục bên kia, cô biết anh đang làm việc, Tiêu Tiêu bất đắc dĩ nghe âm thanh bận của điện thoại, để di động xuống.
Cô cắn môi dưới, tuy rằng không muốn đi tới nơi ở của Chung Thụy nữa, để tránh rước lấy phiền toái càng lớn hơn nữa, nhưng cô lại không thể từ chối được.
Suy nghĩ một chút, Tiêu Tiêu cảm thấy mình không thể đi tới với hai tay không được, cô dứt khoát chạy tới chợ mua hai cân sườn lợn, lại mua chút rau cải, lúc này mới đeo khẩu trang và nón lên, hết nhìn đông rồi lại nhìn tây ,rồi mới đi thẳng nơi ở của Chung Thụy.
Ngay cửa tiểu khu Tiêu Tiêu bị bảo vệ gặng hỏi cả nửa tiếng mới cho đi vào, vẻ mặt như đưa đám được Chung Thụy dẫn về nhà.( thấy từ “lĩnh” có khi lại hài hehe)
Nếu Chung Thụy không kết thúc sớm công việc rồi trở về, phỏng chừng Tiêu Tiêu đã bị chú bảo vệ kêu xe cảnh sát tới bắt cô đi rồi.
Ai bảo cách ăn mặc của cô quái dị như vậy, vẻ mặt lại lén lút, vừa nhìn thấy cũng không nghĩ là người tốt.
Một thân trang phục thể thao màu đen, đen thui , lại không nhìn thấy mặt, chỉ lộ ra hai con mắt, bất kể là ai cũng không dám tùy tiện để cho cô đi vào.
Chung Thụy nhìn thấy quần áo của Tiêu Tiêu, nhịn không được cười cười: “Làm cái gì vậy, sao em lại ăn mặc thành dạng này.”
Tiêu Tiêu lấy khẩu trang và nón xuống, bất đắc dĩ nói: “Tôi sợ bị đội chó săn phát hiện, gây thêm phiền toái cho tiền bối.”
“Phiền phức đã có rồi, cần gì phải lén lút nữa?” Chung Thụy rót một ly rượu vang, cầm ly chân dài bên trong chứa đựng chất lỏng đỏ tươi, giơ về phía cô ý bảo: “Muốn một ly không?”
Tiêu Tiêu lập tức lắc đầu, giỡn à, lần trước cô thích rượu nên uống nhiều hơn một chút, ngủ quên tới ngày hôm sau thiếu chút nữa là muộn rồi, mê man không tỉnh trong phòng, ngủ tới mơ mơ màng màng, tỉnh lại không biết đang ở chỗ nào.
Uống say ở nhà người khác, là chuyện rất vô lễ, Tiêu Tiêu cũng không muốn lại đến một lần nào nữa.
“Không biết tiền bối gọi tôi lại đây, là muốn nói cái gì vậy?”
Chung Thụy ngồi trên sofa, ra hiệu Tiêu Tiêu đến gần anh: “Không phải tôi muốn nói cái gì, mà là em muốn nói gì, không phải sao?”
Tiêu Tiêu vặn vẹo nhăn ngó ngồi bên cạnh anh , ấp úng nói: “Tin giải trí của ngày hôm nay, tiền bối nhìn thấy chưa?”
“Tất nhiên, sáng sớm người đại diện của tôi đã cấp tốc cầm tờ báo chạy tới tìm tôi, có thể không biết được sao?” Chung Thụy thuận tay tháo cà-vạt, cũng cởi bỏ luôn hai cúc áo sơ mi, thoải mái thở ra.
Tiêu Tiêu thấy sắc mặt mệt mỏi của anh, biết Chung Thụy nhất định đau đầu vì chuyện này, trong lòng cô không khỏi tràn đầy áy náy: “Vốn không có quan hệ với tiền bối, là tôi liên lụy anh…”
“Đừng nói như vậy, tối hôm qua tôi không chú ý có phóng viên ở bên cạnh, e rằng ảnh bị chụp được, tôi cũng có trách nhiệm. Dù sao tôi ở trong giới này không ngắn, dễ bị chụp lén thật sự là không nên.” Chung Thụy nhẹ nhàng lắc đầu, đang muốn cúi đầu uống rượu, lại bị tay của Tiêu Tiêu cầm ngăn lại.
Anh ngẩng đầu, ánh mắt dò hỏi nhìn về phía cô.
Tiêu Tiêu mất tự nhiên mà giải thích: “Tiền bối mới vừa đi quay về, nhất định chưa ăn gì, bụng rỗng uống rượu thì không tốt cho cơ thể. Thức ăn sắp chín rồi, nếu đã đói rồi, thì uống chút canh trước nhen?”
Vẻ mặt của Chung Thụy hòa hoãn lại, nghe theo mà thả lỏng tay, để cho cô cầm ly rượu đi: “Em còn hầm canh mang qua đây sao?”
“Vâng, dù sao phần diễn của Thanh Nhã cũng đã không còn nữa, Thanh Trà cũng bị cắt bớt, bây giờ tôi có rất nhiều thời gian.” Tiêu Tiêu chán nản cúi đầu, tin tức sáng nay làm đạo diễn Tề phát cáu, coi như là lần đầu tiên, nhưng lần đầu đó lại làm cho cho ông ta phiền muộn quá chừng.
Dù sao phần diễn của Thanh Nhã cũng đã hoàn thành rồi, Thanh Trà chỉ là một nữ phụ, chẳng qua chỉ là vai diễn bia đỡ đạn, cũng không đặc sắc gì, cho dù không xuất hiện trước màn ảnh thì cũng không sao, dứt khoát cắt bớt những phân cảnh của những người không có khả năng.
Nói không buồn là giả, nhưng là do Tiêu