Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đen Ăn Đen

Đen Ăn Đen

Tác giả: Cư Ni Nhĩ Tư

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341146

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1146 lượt.

với vấn đề của Hứa Hoa, tức thì nói: “Cô giáo yêu dấu à, mời cô nói thẳng vào trọng điểm đi.”
Hứa Hoa thở dài, lắc đầu nói: “Hôm qua trong lúc ăn vô tình cô nhắc đến em, điều làm cô thấy kỳ lạ là, khi cô nhắc đến em, Trương Kiệt Chí lại bắt đầu không bình thường, cả tối như con nhím cô đơn, gặp người thì đâm, hơn nữa còn nhắm vào Cố Chuẩn… Đây không phải là hiện tượng gì tốt lành… Em biết đấy, cảm giác của cô rất chuẩn, cô bí mật khéo léo hỏi cậu ta, rồi cậu ta đã nói với cô…”
“Nói em và Cố Chuẩn hẹn hò?” Mạc Ninh tiếp nhận câu chuyện, mặt đầy vẻ phức tạp.
Hứa Hoa hét chói tai: “Thật sao?!!!”
“Giả.”
….
Trời mưa to liên tục kéo dài đến cuối tuần, đến xế chiều thứ bảy, còn dữ dội hơn nhiều. Tin tức trên mạng đều là các tỉnh phía nam bị mưa lớn, là một người săn tin, Mạc Ninh nhìn mấy mẩu tin này, tránh không được tâm tư lo nước lo dân. Mấy ngày nay Tô Dã Nghị biến mất, hôm trước mới gửi cho cô một mẩu tin nhắn là đi công tác. Chu Nhất Nặc sau khi xuất ngoại cũng rất ít liên lạc với cô. Buổi chiều mưa to như vậy, Mạc Ninh di chuyển con chuột đi tới đi lui, trên mặt máy tính, nhìn những biểu tượng lòe lòe nháy sáng, đắm chìm thật lâu trong suy nghĩ.
Chính cái tình cảnh không bình thường này làm Mạc Ninh đột nhiên nghĩ đến, cô cần một người mà ngay lập tức có thể xuất hiện trong tầm nhìn của cô, loại cảm xúc cô đơn này, thật đáng sợ. Ít nhất, nó có thể làm cho người ta bớt vô vị và dù có cảm thấy sợ hãi cũng không ngán.
Chủ nhật, mưa to biến thành mưa phùn. Mạc Ninh có kế hoạch không mang dù ra ngoài, mặc chiếc áo T-shirt đơn giản và áo khoác ngoài. Thật tình thì cô rất thích dáng vẻ của mình bây giờ. Chỉ có điều, ở thành phố xa lạ này vài năm, cô dường như đã có thói quen tự ngụy trang, phảng phất như có những thứ đó, có thể tránh khỏi nhiều thương tổn và rắc rối.
Vừa xuống xe taxi, Mạc Ninh đứng ở cầu vượt, đi qua dòng xe đang chạy và màn mưa rất mỏng, thấy nhà sách“Thú vui” đã mở cửa. Cầu nguyện, cô nghe thấy tiếng tim đập của chính bản thân. Đứng tại chỗ, cô cúi đầu nhìn lại trang phục của mình, tinh thần phấn chấn, bỗng nhiên phát hiện thì ra mình vẫn có thể là một cô gái trẻ.
Trong “Thú vui” là ngọn đèn ấm áp, chiếu lên những nếp nhăn nhỏ trên khuôn mặt hòa ái dễ gần của Cố Khải Nguyên, ông dùng quầy hàng làm bàn đọc sách, bày bừa bãi các bộ sách, thật dày bàn ghi chép và chú thích trên các trang giấy. Mạc Ninh vuốt vuốt tóc, mỉm cười nói: “Chào buổi chiều, Cố tiên sinh.”
Cố Khải Nguyên nghe thấy tiếng nói ngẩng đầu lên, bộ dáng không hề bị làm phiền: “Xin chào, mấy ngày nay cháu không tới, bận nhiều việc à?”
“Vâng, thời gian trước đang theo một chuyên đề.”
Cố Khải Nguyên sinh nghe vậy gật gật đầu: “Hôm nay trời mưa, người đến rất ít, không cần đứng đọc sách.”
“Cám ơn.”
Tươi cười một lần nữa, tầm mắt Mạc Ninh di chuyển đến hàng ghế sô pha thường có người ngồi, nay vắng bóng. Giây tiếp theo, cô có chút kỳ quái mất mát. Quay đầu lại, cô hỏi thẳng: “Cố lão tiên sinh, con bác gần đây không đến?”
“Ừ, gần đây nó bận nhiều việc quá.”
“Hay là công tác?”
“Bác hi vọng khác cơ. Sự thật là, đứa con bác là người hoàn toàn không thú vị, ngoài công việc, nó biết làm rất ít thứ.” Cố Khải Nguyên lắc đầu nói.
“Chẳng lẽ anh ấy không yêu thích gì khác sao?” Nếu thực không có, cô cũng sẽ cảm thấy tiếc hận.
Cố Khải Nguyên lâm vào suy tư, sau đó vẻ mặt nghiêm túc nói: “Bác nghĩ, bác phải tự trách mình, với con bác, ngoài việc nó độc thân sống bên ngoài, những thứ khác đều không biết.”
Mạc Ninh thông cảm cười cười, lại nghĩ ngay cả mình khi bắt đầu cuộc sống sinh hoạt hàng ngày cũng nhận được sự quan tâm của cha, bỗng nhiên có chút đồng cảm với Cố Chuẩn.
“Đúng rồi, cháu Mạc, cháu cũng độc thân à?”
Mạc Ninh kinh ngạc, hoàn toàn không ngờ Cố Khải Nguyên lại hỏi cô vấn đề như vậy, nhưng cô vẫn thẳng thắn trả lời: “Độc thân đã nhiều năm.”






Trận chiến thứ bảy.
Về việc Mạc Ninh cố ý không mang dù, đó là cô đang thiết lập một cảnh tượng, ví dụ như Cố Chuẩn đưa cô về nhà. Ý tưởng của cô là, trước mặt Trương Kiệt Chí chỉ thuận tiện viện lý do cô không để ý đến hắn, cũng không muốn để Cố Chuẩn hiểu lầm.
Đương nhiên, đây là Mạc Ninh vì mình mà tìm một cái cớ đường đường chính chính.
Người định không bằng trời định, mưa vẫn rơi xuống, Cố Chuẩn lại không đến.
Cho đến thời gian dùng cơm trưa Mạc Ninh mới tháo mắt kính xuống, thu dọn một chút, mang túi đi ra ngoài, khi cô đứng dậy nhìn lướt qua nhà sách, hôm nay nhà sách quả thật thiếu đi những vị khách quen.
Mạc Ninh chấn động quay đầu, thấy Cố Khải Nguyên tràn ngập ý cười nhìn người ngồi trong chiếc xe đỏ kia. Trời tuy mưa to, nhưng Mạc Ninh hình như cảm thấy trong không khí có một dòng điện không tầm thường lưu chuyển. Giây tiếp theo, trong đầu óc nghề nghiệp của cô đã xuất hiện vài mấu chốt: chồng già vợ trẻ, tái hôn, tình yêu xế chiều, tình yêu không tuổi tác….
Đến gần xe, Mạc Ninh vẫn giữ sự tò mò trong lòng. Cô nhắc nhở mình c