Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đen Ăn Đen

Đen Ăn Đen

Tác giả: Cư Ni Nhĩ Tư

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341263

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1263 lượt.

đến nguyên nhân ai oán kia: Cố Khải Nguyên khá nghiêm khắc với Cố Chuẩn, nghiêm khắc đến mức làm Hoàng Kỳ Hoa không nhìn nổi, nhìn không nổi rồi không quản nổi, vì thế…
Dường như lại về khuôn cũ.
Mạc Ninh cười yếu ớt: “Có đau khổ hay không, có lẽ chỉ có Cố Chuẩn tự mình biết, hơn nữa, phải biết rằng kết quả này còn mất rất nhiều thời gian. Giống như cháu trước đây, mẹ cháu từng bức cháu……”
Lời Mạc Ninh còn chưa dứt, đã thấy Hoàng Kỳ Hoa dùng ánh mắt kỳ dị nhìn cô chằm chằm. Bối rối, cô dừng câu chuyện lại rồi hỏi: “Cháu… có vấn đề gì sao?”
Hoàng Kỳ Hoa mở mắt rất to, khóe mắt đuôi cá khẽ cong, bà vui vẻ cười nói: “Không có gì, chỉ là dì thấy cháu gọi tên Cố Chuẩn rất dễ nghe.” Một bàn tay vỗ lên bả vai Mạc Ninh, Hoàng Kỳ Hoa tiếp tục nói: “Lại đây, tiếp tục chuyện lúc trước mẹ cháu bức cháu…”
Ánh mắt Mạc Ninh chợt lóe, vừa rồi Hoàng Kỳ Hoa tránh ánh mắt của cô, ý vị mười phần sâu xa, Mạc Ninh thầm nghĩ, nhưng đừng đùa quá hóa thật, lại nghĩ, nếu đùa quá hóa thật sẽ là chuyện gay go.
Sau khi nói thêm một chút chuyện nữa, Cố Khải Nguyên ở dưới tầng kêu đói, Hoàng Kỳ Hoa nói với Mạc Ninh một câu “Tự thăm nhà đi” rồi đi xuống tầng. Mạc Ninh không có tâm tư yên tĩnh để đọc sách, hàng thứ ba của giá sách kê sát một bức tường, bên cạnh là cửa sổ khổng lồ, điều kiện cách âm ở đây khá tốt, cô chỉ nhìn thấy hạt mưa dày đặc chảy xuống lớp kính thủy tinh, tiếng mưa rơi cũng mơ hồ.
Tự nhiên ôm tay đứng trước cửa sổ, ngắm cảnh trong mưa chẳng có mục đích. Con người và cảnh vật mới mẻ làm tinh thần cô căng lên.
Loại suy nghĩ như có cũng như không này đã bị gián đoạn bởi tiếng gọi của Hoàng Kỳ Hoa, lúc này Mạc Ninh mới cầm sách trên tay trả về chỗ cũ, sau đó cô mới chú ý trong lúc lơ đãng mình đã chọn tựa sách “Tình nhân”.
Trong phòng khách tầng một, Cố Khải Nguyên đang ngồi trên ghế sô pha xem ti vi. Không biết vì cái gì, lần đầu đến Cố gia làm khách, Mạc Ninh không thấy xa lạ, đi thẳng đến ghế sô pha, cô mỉm cười với Cố Khải Nguyên nói: “Kho sách của bác Cố sinh thật phong phú, phòng sách quả là đồ sộ.”
Cố Khải Nguyên chỉnh âm lượng của ti vi, quay đầu cười ha ha nói: “Đều là thú vui năm xưa, những bộ sách của Cố Chuẩn cũng rất nhiều.”
Mạc Ninh vừa định mở miệng, tiếng mở khóa cửa đột ngột truyền đến, tầm mắt hai người đều hướng về cửa, chỉ thấy Cố Chuẩn mặc so mi đen đẩy cửa mà vào, trên tay hắn cầm một túi giấy, vừa ngẩng đầu, tầm mắt thẳng tắp đã đập vào mắt Mạc Ninh.






Trận chiến thứ tám
Về sau Mạc Ninh hồi tưởng lại, lúc ấy khoảng cách giữa họ ít nhất cũng phải năm thước hoặc hơn, mà cô lại có thể thấy rõ cảm xúc trong ánh mắt anh, đó là kinh ngạc, kinh ngạc kèm theo chút xua đuổi, thật giống người đàn ông xa lạ ở đối diện nhà cô lúc nào cũng tìm đủ các loại lý do để vào nhà cô kể cả cô có xua đuổi.
Phản ứng của cô rất khéo léo, Cố Chuẩn và cô chào hỏi, cô không mở miệng trước, tầm mắt của cô vẫn dừng ở một bức tranh treo trên phòng khách.
Ánh mắt nhìn đến mái tóc ướt nhẹp của Cố Chuẩn, sắc mặt và bộ dáng thật không tốt, có lẽ là tâm tình không tốt, trực giác Mạc Ninh nghĩ. Anh đến gần sô pha trước khi hô một tiếng “Ba”, sau đó nói với Mạc Ninh: “Mạc tiểu thư tốt lành.”
Mạc Ninh đáp: “Cố tổng tốt lành.”
Cố Khải Nguyên: “Công ty lại có chuyện rất không hài lòng thì phải, đã lâu rồi chưa thấy biểu tình như vừa nãy.”
Đến lúc ăn cơm Cố Chuẩn mới xuống tầng. Anh đã thay áo POLO màu lam, chiếc quần thường màu đen, phối đồ đơn giản như thế càng làm nổi bật vóc người của anh.
Cởi quần áo xuống có khi còn hoàng tráng hơn, Mạc Ninh vừa nghĩ vừa bưng nước cà chua lên khóe miệng để giấu mình, sau đó cô phát hiện, nước cà chua nhất định không phải thứ nước giải khát.
Hoàng Kỳ Hoa lấy đũa xong, nói với Cố Chuẩn vừa ngồi xuống: “Cá quế mua ở ‘tiểu Tây Hồ’?”
Cố Chuẩn gật đầu, lạnh nhạt đáp: “Vâng.”
Hoàng Kỳ Hoa lại giải thích với Mạc Ninh: “Ba nó rất thích ăn cá quế ở nhà này.” Cực kỳ tự nhiên đề cập đến,“Hai đứa còn chưa biết nhau à? Lại đây, để mẹ giới thiệu…”
“Chúng con đã từng gặp nhau rồi.” Cố Chuẩn nói.
Ánh mắt nghi hoặc từ trên người Cố Chuẩn dời về phía Mạc Ninh, Hoàng Kỳ Hoa nói: “Mức độ nào rồi?”
Mạc Ninh thấy kỳ lạ. Cô vốn tưởng Hoàng Kỳ Hoa đùa giỡn trước mặt cô như vậy, cho nên chắc không phải thật, cô không ngờ trước mặt Cố Chuẩn mà Cố mẹ cũng làm như vậy. Sau vài phút chần chừ. Mạc Ninh mỉm cười nói: “Cố tổng từng nhận phỏng vấn của cháu.”
“Gọi Cố tổng cái gì? Trực tiếp gọi Cố Chuẩn đi.” Hoàng Kỳ Hoa nói thẳng.
Cố Khải Nguyên và Cố Chuẩn cùng cảm thấy không khí rất kỳ quái.
Mặc dù lòng hiếu thuận của Cố Chuẩn quả đáng khen, mưa to cũng không quên mua món cá quế cha thích ăn nhất, nhưng trên bàn cơm hai người một câu cũng không nói. Trong khi bọn họ không nói lời nào thì Hoàng Kỳ Hoa huyên thuyên đủ chuyện trời đất với Mạc Ninh, từ mưa ngoài nhà cho đến tựa sách hai người cùng yêu thích…
Không khí cũng không đến nỗi quá nghiêm nghị.
Khi rửa bát, Hoàng Kỳ Ho