XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đen Ăn Đen

Đen Ăn Đen

Tác giả: Cư Ni Nhĩ Tư

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341172

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1172 lượt.

hể nhìn thấy, hắn nói: “Trước mắt không có.”
Vẻ mặt của Mạc Ninh Chu Nhất Nặc nhìn rất rõ, khiến Chu Nhất Nặc có chút phấn khởi, sau đó cô hỏi liên tiếp:“Cố tiên sinh thích kiểu con gái gì? Tôi có rất nhiều bạn, có lẽ tôi có thể giới thiệu.”
Mạc Ninh kinh ngạc, xúc động quay đầu muốn bóp chết Chu Nhất Nặc.






Trận chiến thứ mười
Trước khi Cố Chuẩn trả lời, Mạc Ninh đã cắt ngang: “Đừng để ý cô ấy, cô ấy chính là ‘kẻ thích đùa’, gặp người liền thích nói giỡn.”
Chu Nhất Nặc nhìn cô khinh thường.
Cố Chuẩn cười ảm đạm đáp: “Không sao.”
Chu Nhất Nặc không màng sống chết nói tiếp: “Nếu không sao, vậy trả lời một chút cũng không sao.”
Mạc Ninh phản xạ có điều kiện “ừ” một tiếng, lập tức có chút sợ sệt, tiếp nhận điện thoại Cố Chuẩn đưa đến. Anh đang lái xe, nói: “Mẹ tôi gọi đến.”
Hoàng Kỳ Hoa nói rất nhiều, trên thực tế, bà hình như rất “bận rộn”. Xe bắt đầu bị hỏng, gặp đúng giờ cao điểm, vì gặp chuyện xấu nên tâm tình không tốt… Mạc Ninh không khó tưởng tượng ra, ở đầu điện thoại bên kia, Hoàng Kỳ Hoa có lẽ đang nhàn nhã ăn hoa quả, hơn nữa qua điện thoại hình như không có ý muốn ngừng lại.
Cho đến khi xe tiến vào bãi đỗ xe trước cửa hàng.
Thẳng thắn mà nói, “sự cố” tạm thời Hoàng Kỳ Hoa gặp phải, Mạc Ninh đã đoán được.
Cùng đoán được, cũng không chỉ có mình cô.
Chu Nhất Nặc là người bàng quan, cô nghiêm túc quan sát không khí kỳ quái giữa Cố Chuẩn và Mạc Ninh. Lúc xuống xe, Mạc Ninh còn đang nghe điện thoại, cô lập tức đi đến trước mặt Cố Chuẩn, ánh mắt chỉ chỉ vào Mạc Ninh, hỏi: “Cố tiên sinh, cô ấy nói chuyện điện thoại với ai vậy?” Mạc Ninh chưa đề cập với cô chuyện về Hoàng Kỳ Hoa.
“Mẹ tôi.” Khóe miệng Cố Chuẩn nhếch lên, nụ cười kia trong nháy mắt làm Chu Nhất Nặc giật mình, hình ảnh trong đầu cô thay nhau truyền tín hiệu, sau khi hoàn hồn thì suy nghĩ đã thành trăm mối. Hăng hái của cô đột nhiên nguội lạnh.
Trong thời gian đó, Chu Nhất Nặc nhớ lại cảm giác bị trói buộc, cuối cùng không gắng gượng vui vẻ nổi nữa, háo hức biến mất, cô cúi đầu nói với Cố Chuẩn: “Phiền Cố tiên sinh nói với Mạc Ninh, tôi có chút không thoải mái, đi về trước.” Nói xong đi nhanh ra khỏi bãi đỗ xe.
Mắt thấy người rời đi trước mắt, Mạc Ninh chạy nhanh đến, tiến lên hai bước, lo lắng hỏi: “Cô ấy làm sao vậy?”
Cố Chuẩn quay đầu nhìn cô, nói: “Cô ấy nói cảm thấy không thoải mái.”
Mạc Ninh nhíu mày, đưa di động cho Cố Chuẩn, vội vàng nói: “Thật có lỗi, anh nói chuyện điện thoại với mẹ đi, tôi phải đi xem cô ấy.” Mắt thấy thân ảnh Chu Nhất Nặc cách đó không xa, Mạc Ninh không chút do dự đuổi theo.
Đoán chắc Hoàng Kỳ Hoa lỡ hẹn, đoán chắc Cố Chuẩn cuối cùng sẽ đúng hẹn, chỉ là Mạc Ninh lại không đoán ra tâm trạng tháng ba của Chu Nhất Nặc, nói không chừng thì mưa gió sắp kéo đến rồi. {Mimi: ý nói tâm trạng thất thường}
Cố Chuẩn cầm điện thoại, Hoàng Kỳ Hoa ở đầu kia lo lắng nói: “Đến rạp chiếu phim chưa? Sao rồi? A lô?”
“Mẹ, con cúp máy trước, cô ấy có việc gấp.” Ánh mắt còn nhìn theo bóng dáng Mạc Ninh, bước chân đi không tự chủ.
“Cái gì? Việc gấp gì?” Hoàng Kỳ Hoa lo lắng hỏi.
“Nói sau đi.”
Mạc Ninh đối xử với mọi người đều thật không tốt, Phó Tịch Nhan từng tàn khốc vạch ra, Mạc Ninh chính là một người phụ nữ nhẫn tâm. Mạc Ninh cũng không giải thích, ở trung học cơ sở cô làm bạn với nhiều người, học xong trung học muốn kết giao với nhiều bạn tốt, lên đại học rồi lại phải e dè cái gọi là “bạn tốt”. Cô không nổi trội, cuộc sống cũng không sôi nổi, cứ bình bình tới giờ, cũng hiểu rõ, không phải tất cả mọi người đều đánh giá tốt về mình.
Không giống với Chu Nhất Nặc và Tô Dã Nghị, có đôi khi Mạc Ninh nghĩ, có lẽ các cô ấy chiếm phần lớn vị trí trong lòng cô, thế nên cô mới không thể nào lại tốt với những người khác. Cô là người chậm chạp, muốn quen một ai đó phải cần thời gian rất dài. Nhưng một khi đã quen thân, sẽ không so đo, cùng chịu cam khổ. Hạnh phúc nhỏ bé và đau xót của Chu Nhất Nặc những năm gần đây, cô có thể cảm động lây, vì cô trơ mắt nhìn Chu Nhất Nặc từ một cô gái dũng cảm thẳng thắn biến thành như vậy.
Thành phố G quá lớn, ngựa xe như nước, thân mình gầy yếu không dư thừa mấy lạng thịt biến mất rất nhanh trong ánh chiều tà. Khi Mạc Ninh đang do dự, tiếng di động vang len, điện thoại Chu Nhất Nặc gọi đến, dãy số này là do Mạc Ninh mua.
“A lô, cậu ở đây vậy?” Giọng nói của Mạc Ninh không giấu nổi vẻ lo lắng.
Chu Nhất Nặc nói ở đầu kia: “Buổi tối mình sẽ về nhà. Chỗ cậu mình nhớ rồi. Đừng nhiều lời…”
“Nói cho mình biết cậu ở đâu.” Giọng nói Mạc Ninh kiên quyết cắt ngang.
“Mình thích một mình thế này, mình nói thật.” Chu nhất Nặc tạm dừng, còn nói, “Cậu đừng nghĩ là vì mình tác hợp cho cậu, mình không phải là người thích giúp người khác đâu… Biết không? Giờ mình thấy tình nhân thì chán ghét, mình không về Bắc Kinh là vì không muốn thấy dáng vẻ hạnh phúc của Tô Dã Nghị …”
“Nơi này cậu không quen.” Ngữ khí Mạc Ninh nhu hòa hơn. “Mình không có nghĩ gì hết, biết cậu kh