Tác giả: Cư Ni Nhĩ Tư
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341170
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1170 lượt.
Mạc Ninh kinh sợ bởi cảnh tượng này, trong mưa bước chân thoáng dừng lại, Cố Chuẩn cúi đầu nhìn cô, bước chân cũng dừng lại.
Chu Nhất Nặc vẫn là Chu Nhất Nặc, dáng người cao cao gầy gầy, Mạc Ninh còn nhớ không biết ai đã cho cô ấy cái ngoại hiệu “người giấy”… Ở nơi này làm phiền người ta trong ngày mưa, trong khoảng cách hơn hai thước, đủ loại cảm xúc bay đến, Mạc Ninh khó kìm nổi nước mắt.
“Còn đứng ngây ngốc dưới trời mưa gì chứ? Mau vào đi!” Tiếng nói của Chu Nhất Nặc không giống thân hình của cô chút nào, tiếng nói của cô rất bé.
Lúc này Mạc Ninh mới hoàn hồn, thu cảm xúc lại, cô ngẩng đầu ngượng ngùng cười cười với Cố Chuẩn, lại cúi đầu rất nhanh, Cố Chuẩn nhìn ánh mắt của cô có điểm khác thường, cô lại không nhìn thấy, cúi đầu đi đến chỗ Chu Nhất Nặc.
Biểu hiện sau đó của Cố Chuẩn là đã hiểu và thông cảm, ra dấu với Mạc Ninh rồi rời đi. Bộ dáng Chu Nhất Nặc như muốn khóc, Mạc Ninh cho là cô ấy nhớ mình. Chờ xe của Cố Chuẩn biến mất trong tầm nhìn, cô mới duỗi một cánh tay hung hăng bấm một cái vào cánh tay không có thịt của Chu Nhất Nặc, cô để lộ khuôn mặt hung ác:“Xú nữ nhân! Biết tìm mình sao?”
Chu Nhất Nặc gào khóc kêu to, nước trong hốc mắt vừa rồi giờ tràn ra một loạt, không biết là do đau hay là nguyên nhân khác, Mạc Ninh chỉ nghe thấy tiếng nói liên tục của cô: “Mạc Ninh, mình thật không tốt…… rất rất không tốt……” Trong giọng nói có nghẹn ngào.
Mạc Ninh biến sắc, che chở cho cô, lại kéo rương hành lý của cô vào nhà, nói: “Theo mình vào nhà, tắm rửa một cái từ từ nói.”
Trận chiến thứ chín
Khi Chu Nhất Nặc thi đậu làm nghiên cứu sinh khoa thiết kế hoạt hình, các bạn học trong lớp đều thấy kinh ngạc. Chỉ có Mạc Ninh và Tô Dã Nghị bình tĩnh khi nhận được tin tức này. Vì chỉ có các cô biết Chu Nhất Nặc đã cố gắng bao nhiêu, chỉ có các cô biết Chu Nhất Nặc có lòng tin bao nhiêu. Cho đến bây giờ tự đáy lòng các cô rất hâm mộ nghị lực và lòng kiên trì của cô.
Chu Nhất Nặc đã đặt quá nhiều lòng tin vào thứ tình cảm kiên định đó. Thời gian thay đổi, cái thứ lòng tin kia lại giống như con sâu độc, dần dần gặm nhấm sự kiên trì của cô. Mà nay, khát vọng đơn thuần nhất cũng tiêu tan, hóa thành đau khổ.
“Mình thật sự chịu không nổi, mỗi tối mình đều khóc đến khi ngủ, mình khổ sở đến mức trong mộng cũng gọi tên cậu và Dã Nghị, còn tên bạn trai đồng tính luyến ái cùng ở với mình thì làm mình gặp ác mộng, để mình bớt sợ, mình không có cách nào nói cho hắn biết chỉ vì mình nhớ, chỉ vì mình nhớ…” Trong ký ức, Mạc Ninh chưa bao giờ thấy dáng vẻ này của Chu Nhất Nặc. Cô vỗ trán nhớ lại, thời gian học đại học như nắng mùa xuân, lúc đó ba người các cô chỉ có vui vẻ. Ngoài Tô Dã Nghị thường kinh sợ đến rơi lệ vì các bộ phim, Mạc Ninh không thấy khóc trong các trường hợp nào khác, hơn nữa chưa từng thấy Chu Nhất Nặc nhỏ một giọt nước nào.
Lúc này cô mới cảm nhận được, thì ra thế gian này không có ai kiên cường như trong phim, người từng bày ra dáng vẻ kiên cường trước người khác, thời điểm yếu ớt nhất lại yếu ớt hơn bất kỳ ai. Kết luận này không chỉ áp dụng cho Chu Nhất Nặc, Mạc Ninh mơ hồ cảm thấy, nếu có một ngày mình cũng gặp phải tình cảnh này, có lẽ kết cuộc còn kinh thiên động địa hơn.
Mạc Ninh rất thông cảm, không hỏi Chu Nhất Nặc vì sao không trở về Bắc Kinh, không về thẳng trường học ở thành phố G, Chu Nhất Nặc và Tô Dã Nghị tính cách hoàn toàn khác nhau. Tô Dã Nghị thuộc loại người, không hỏi cô thì cô cũng kể hết sự tình cô biết ra, mà thói quen của Chu Nhất Nặc chính là suy nghĩ kỹ sau đó mới nói cho người khác, hơn nữa, cũng không phải chuyện gì Chu Nhất Nặc cũng nói.
Đoàn xiếc thú Tửu Dương tại thành phố G nổi tiếng trong và ngoài nước, dựa trên mục địch giải sầu cho Chu Nhất Nặc, Mạc Ninh cũng thả lỏng một ngày, chú hề màu sắc sặc sỡ, các loại biểu diễn xiếc thú đẹp mắt… Đều làm cô hưng phấn tưng bừng. Hai năm nay làm việc vất vả, cuối tuần không xem phim thì cũng là đi thư viện đọc sách, vẫn là lần đầu tiên ra khỏi khuê phòng đến chỗ này, tâm trạng nhanh chóng trở nên vui vẻ, đắm chìm vào những niềm vui đơn giản nhất.
Nhưng từ đầu đến cuối, bộ dáng Chu Nhất Nặc vẫn ấm ức.
Giữa trưa tìm nhà hàng MacDonald gần đó giải quyết cơm trưa, Mạc Ninh cố hết sức giải khai năng lực chọc cười bị phong ấn đã lâu của mình, thử mọi cách để gợi chuyện với Chu Nhất Nặc, nhưng đều không có kết quả.
Khi đang gặm đùi gà, di động vang lên, mở máy: “A lô?”
“Là Mạc Ninh Mạc tiểu thư sao?” Giọng nữ quen thuộc truyền đến.
Mạc Ninh “Vâng” một tiếng, nhanh chóng nhớ ra chức vụ của giọng nữ quen thuộc này.
Đối phương đồng thời đáp lại: “Tôi là thư ký của Cố Chuẩn, Phạm Mông, là thế này, Cố tổng vốn định tự gọi điện thoại cho cô, nhưng đột nhiên có hội nghị, cho nên dặn tôi tìm cô trước.”
Mạc Ninh nhẹ nhàng thả chân gà xuống, Chu Nhất Nặc đối diện mở to hai mắt nhìn cô, cô nói vào di động: “Có chuyện?”
“Cố tổng muốn hẹn gặp cô buổi tối.”
Chu Nhất Nặc đột nhiên ma mãnh nhìn cô, hiển nhiên là ngh