Tác giả: Cư Ni Nhĩ Tư
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341171
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1171 lượt.
e được nội dung của cuộc điện thoại. Mạc Ninh liếc nhìn cô một cái, hỏi: “Khi nào? Cái gì… Chuyện gì?” Phía trước là câu hỏi, sự kiện ở phía sau, Chu Nhất Nặc càng ngoác miệng cười.
“Việc này tôi cũng không rõ, sợ ngài ấy có hẹn, thời gian trước khi ăn trưa cho đến lúc sau, tình hình cụ thể… Buổi chiều ngài ấy sẽ gọi cho cô.”
Phạm Mông mở miệng lại một tiếng “ngài”, Mạc Ninh nghe thật không quen, sau khi suy nghĩ trong chốc lát, cô đã có quyết định. “Tôi có thời gian.”
Khi cúp điện thoại, Chu Nhất Nặc cuối cùng cũng cười thành tiếng, một lát sau, cô bỗng nghiêm mặt nói: “Cố tổng là ai?”
“Là người chiều qua đưa mình về nhà.”
“Cậu thích anh ta?”
“Cậu thấy sao?”
“Hôm qua khi gặp cậu mình rất kích động, ngoài chú ý đến dáng người cũng không tệ, những thứ khác… cũng không rõ.” Chỉ có chuyện riêng của Mạc Ninh, Chu Nhất Nặc mới miệng lưỡi bén nhọn như vậy.
Mạc Ninh vui mừng nghĩ, như vậy cũng tốt, có thể để cô ấy thay đổi tâm trạng, bán đứng mình một chút cũng đáng, vì thế cô không giấu giếm gì nói: “Hơi muốn phát triển quan hệ yêu đương với anh ta.”
“Chắc chắn không tự mình đa tình?”
“Trước tối nay, 90% là tự mình đa tình, sau tối nay, tất cả chính là chuyện xấu.” Mạc Ninh há to mồm cắn đùi gà, cười đến bí hiểm.
Buổi chiều cùng Chu Nhất Nặc đi dạo phố sấm uất, khi đang chọn quần áo thì Cố Chuẩn gọi đến. Để cẩn thận phân tích ngữ điệu của bên kia mà tìm ra tâm tư, Mạc Ninh cố ý im lặng, Chu Nhất Nặc thì đang đứng trong góc, liền nâng di động lên nói: “Cố tổng, ngài nói đi.”
“Mẹ tôi muốn hẹn cô đi xem phim.” Ngữ khí của đối phương bình thường, như đang báo cáo tài vụ.
Mạc Ninh suy nghĩ vài giây, nói: “Bác ấy có điện thoại của tôi.” Nói xong có chút chờ mong Cố Chuẩn trả lời.
Trầm mặc, Mạc Ninh đếm trong lòng, anh dừng lại khoảng bảy tám giây, sau đó không nhanh không chậm nói:“Đại khái bà ấy cho rằng chúng ta khá quen biết.”
Mạc Ninh không buông tha cho anh: “Hẹn tôi xem phim là bác ấy.”
“Điều này quan trọng sao?”
“Không quan trọng.” Mạc Ninh nói, “Tôi chỉ không thích suy đoán giả bộ hồ đồ.”
“Tôi cũng không hiểu.”
Mạc Ninh thiếu chút nữa thì thốt lên hiểu cái gì, cũng may thân ảnh Chu Nhất Nặc đi ra từ phòng thử đồ làm cô ngừng lại, bình tĩnh một chút, cô thản nhiên nói: “Quên đi, cái này không quan trọng. Phim lúc mấy giờ, tôi gặp bác ấy ở đâu?”
“Sáu rưỡi tôi sẽ đến tòa soạn đón cô.”
“Được.”
“Buổi chiều gặp.”
“Hẹn gặp lại.”
Chu Nhất Nặc thấy cô, xa xa ngoắc cô, Mạc Ninh đứng bên cửa sổ, đột nhiên mỉm cười, đi đến chỗ Chu Nhất Nặc. Chu Nhất Nặc hỏi: “Ai gọi là phải trốn như vậy?”
Mạc Ninh không trả lời, ngược lại hỏi: “Buổi chiều xem phim?”
“Cùng ai?” Chu Nhất Nặc mặc một chiếc váy dài, vừa soi gương vừa hỏi Mạc Ninh.
“Có lẽ là người cô rất tốt của chúng ta.”
Đắn đo một chút, không xác định được ngữ khí của Mạc Ninh, Chu Nhất Nặc hỏi: “Còn những thứ ‘có lẽ’ khác?”
Mạc Ninh nhìn Chu Nhất Nặc trong gương mỉm cười, một loại cảm xúc ấm áp bị nhìn thấu ngập tràn trong đầu cô, cô gật gật đầu: “Có lẽ là đàn ông.” Chỉ mong là một người đàn ông.
Chu Nhất Nặc trừng mắt: “Vậy cậu chuẩn bị xử lý như thế nào?”
“Là người cố tri muốn làm bạn tri kỷ đó, còn người đàn ông là…. Cậu thích làm cái gì thì làm.”
Sáu giờ bốn lăm, Chu Nhất Nặc tìm mọi cách cản trở, Mạc Ninh vẫn thành công đi đến tòa soạn, Bãi đỗ xe của tòa soạn ngay cạnh cửa, Mạc Ninh liếc mắt một cái đã thấy xe của Cố Chuẩn. Cô không ngờ người luôn bận rộn như Cố Chuẩn lại có mặt đúng giờ như vậy, có thể đoán được Hoàng Kỳ Hoa đã tốn bao nhiêu sức lực.
Gần tối mùa này vẫn còn hơi nắng, cửa sổ chiếc xe xám bạc của Cố Chuẩn thả rèm che. Chu Nhất Nặc bất đắc dĩ bị Mạc Ninh kéo theo đi đến trước cửa xe, Mạc Ninh gõ vào cửa kính, người bên trong xe hạ rèm, từ từ kéo cửa kính xuống, ánh mặt trời chiếu vào ánh mắt mệt mỏi dày cộp, lòng Mạc Ninh run lên, Chu Nhất Nặc đi theo cũng không thì thầm nữa.
Cố Chuẩn cười lịch sự với các cô, đang định xuống xe, Mạc Ninh đã đi trước một bước: “Không cần, chúng tôi lên thẳng xe.”
Sau khi mở cửa xe, kéo Chu Nhất Nặc vào, ngồi xuống, Chu Nhất Nặc đã dò hỏi, không có ý tốt cắn vào tai cô nói: “Cô nhóc à, vừa rồi cậu mới đỏ mặt đấy.”
Mạc Ninh hung hăng bấm vào thắt lưng của cô, Chu Nhất Nặc “Ôi” một tiếng, Cố Chuẩn vừa thắt dây an toàn nhìn lại, Mạc Ninh mượn cơ hội hào phóng giới thiệu: “Đây là bạn chí cốt của tôi Chu Nhất Nặc.” Lại chỉ vào Cố Chuẩn nói với Chu Nhất Nặc, “Đây là Cố tổng của Vincent, Cố Chuẩn.”
Chu Nhất Nặc ý tứ sâu xa nói: “Ngưỡng mộ đại danh đã lâu.”
Cố Chuẩn cười tao nhã: “Quá khen rồi.” Lại thoáng nhìn Mạc Ninh đầy ẩn ý, sau đó mới quay đầu, quẹo xe, chạy vào đại lộ.
Chu Nhất Nặc bỗng nháy mắt với Mạc Ninh, ý bảo để cô nói chuyện, Mạc Ninh trừng mắt nhìn cô, một bên âm thầm hối hận khi dẫn cô theo, phương pháp “lấy tĩnh chế tĩnh” cô vừa nghĩ ra để đối phó với Cố Chuẩn giờ hỏng mất rồi.
Cuối cùng, Chu Nhất Nặc mở miệng: “Cố tiên sinh có bạn gái không?”
Biểu tình của Cố Chuẩn, hai người ngồi sau không t