Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đen Ăn Đen

Đen Ăn Đen

Tác giả: Cư Ni Nhĩ Tư

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341177

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1177 lượt.

hiếp, lịch sự đưa ra “Đây là danh thiếp của tôi.”
Trong lòng Mạc Ninh “lộp bộp” một chút, Trương Kiệt Chí cũng không làm cô xấu hổ, chẳng lẽ lại sợ ngữ khí cười nhạo kia của anh. Có điều đương sự nói ra không một chút cảm tình, cô lại cảm thấy có chút khó chịu, cô cảm thấy được biểu hiện hôm nay của Cố Chuẩn không bình thường, cô cuối cùng cũng có thể bình tĩnh tư duy, anh ta cố tình ở trước mặt Tạ Linh nói ra những lời này. Theo thói quen khẽ vuốt tóc để ổn định lại cảm xúc, cô mỉm cười “Trương phóng viên là thích nói đùa thế đấy, xin Cố tổng không nên tưởng thật.”
Tạ Linh nhìn thẳng vào Cố Chuẩn “Tôi muốn nghe câu trả lời của Cố tổng?”
“Tạ đổng sự ngạc nhiên sao?” Cố Chuẩn nheo mắt, dấu đi cảm xúc tiếp tục nói “Tạ đổng sự tìm tôi là để hỏi chuyện này sao?”
Tạ Linh hiểu rất rõ thói quen của Cố Chuẩn, trầm ngâm một lát, cô nói “Đương nhiên không phải, tôi là vì công việc, chuyện đấu thầu. Anh có biết công ty chúng tôi…”
Cố Chuẩn chặn lại lời cô “Việc này, cô có thể trực tiếp liên hệ với trợ lý của tôi, thật xin lỗi, tôi cũng không nghĩ sẽ dùng thời gian cá nhân để thảo luận chuyện công việc.” Dứt lời, mắt nâng lên nhìn Mạc Ninh, đập vào mắt là khuôn mặt có chút thất thần của cô, anh nói với cô “Mạc Ninh, có thể vào không?”
Mạc Ninh không nhìn biểu tình của Tạ Linh, cô cũng không chú ý đến chuyện mình đang đi đâu, cô hoàn toàn đắm chìm trong suy nghĩ của riêng mình về hành động tự tung tự tác của Cố Chuẩn. Sự chuyên chú này chỉ kết thúc khi cửa phòng được đóng lại, cô không nhịn được liền mở miệng “Cố tiên sinh thật khó gặp.”
Cố Chuẩn đi đến máy lọc nước hỏi “Nước lạnh hay nước ấm?”
Mạc Ninh đứng ở cửa, dựa lên tường nói “Tạ đổng sự chắc cũng đi rồi, chắc cũng không cần phải diễn tiếp.”
Có tiếng nước ồ ồ chảy xuống, nửa khắc qua đi Mạc Ninh mới nghe thấy âm thanh đó một lần nữa. Đợi thêm một chút, Cố Chuẩn bưng hai ly nước, đi thẳng đến ngồi ở sô pha, nhàn nhã uống nước, anh nói “Nếu cô muốn dùng tư duy buôn bán so đo.” Buông ly nước, anh ngả người về phía sau “Tôi cũng không có ngăn cản.”
“Anh là đang lời dụng tôi, không thèm để ý một chút nào đến sự tự tôn của tôi.”
Cố Chuẩn chậm rãi hạ mắt nói “Tôi giải thích.”
Trong giọng nói của anh sự mệt mỏi hiện lên rõ ràng, Mạc Ninh đứng sững tại chỗ, trong lúc nhất thời không biết đáp lại sự giải thích này thế nào, đúng lúc này, Cố Chuẩn tiếp tục nói “Tạ Linh là một người cực kỳ phiền toái, tôi mệt chết được, không muốn cùng cô ấy ở một chỗ, cho nên… dùng lời cô nói “lợi dụng” cô. Chưa có sự đồng ý của cô, cũng không lo lắng đến cảm nhận của cô, thật là có lỗi.”
Mạc Ninh thầm nghĩ, đây mà là đang giải thích sao? Nửa tim bên trái có một thứ có thể khống chế cảm giác vui buồn, không, hai thứ, ba thứ…. Hình như không có dấu hiệu dừng lại. Cô thật muốn đưa tay gạt đi, cảm giác này rất xa lạ, xa lạ đến mức dù cô có vươn tay ra nhưng cũng không biết nên nắm lấy ở đâu, chỉ nhẹ giọng nói“Không có nghiêm trọng như vậy, tôi nhận lời giải thích của anh.”
“Được rồi, vậy còn giải thích của cô?”
“Cái gì?”
“Có người cố ý cho tôi biết, cô lại làm cho nó thành trò đùa và bảo tôi không nên tưởng thật là ý gì?”
Mạc Ninh đột nhiên cảm thấy hối hận khi mình vào căn phòng này.
Cố Chuẩn vẫn ngồi dựa lên sô pha, Mạc Ninh đứng cách đó khá xa nên không nhìn thấy vẻ mặt của anh, chỉ cố dời đi sự chú ý đồng thời tự hỏi nên làm thế nào để trả lời câu hỏi này. Cô không thể nói với anh, cô vì say rượu và để cự tiệt Trương Kiệt Chí nên mới tuỳ tiện nói tên anh ra, tuy rằng quen biết anh chưa lâu nhưng cô không khó đoán ra phản ứng của anh, anh nhất định sẽ hỏi cô, vì sao không tuỳ tiện nói ra tên một người khác mà lại là anh?
Cô không thể mạo hiểm như vậy.
Hết nhìn đông lại nhìn tây, cô nhìn đến đồng hồ treo tường thấy đã một giờ bốn mươi lắm, lập tức phản ứng, cô nói “Cố tổng, hai giờ hình như anh còn có cuộc họp.”
“Ngữ khí của cô với thư ký Phạm thật giống nhau.”
Mạc Ninh cười khẽ, “Ngại quá, xem ra chúng ta chỉ có thể…”
“Cuộc họp lúc hai giờ nhưng chỉ cần trước bốn giờ tôi tham dự là được rồi. Hai giờ trước đó, tôi có thể thoải mái để nghe cô nói, mọi thứ đều không có gì quan trọng.” {hana: ép người quá đáng nhá.. báo thù đê}
Mạc Ninh “…”
Cố Chuẩn “Cô không tò mò về câu trả lời của tôi sao?”
Mạc Ninh “Cố tổng hi vọng tôi tò mò sao?”
Cố Chuẩn nở nụ cười, khoé miệng nhếch lên, ánh mắt hơi nhắm lại, Mạc Ninh nhìn anh, trộm nghĩ sao anh lại có thể mê người đến vậy.
“Cô nhìn phía cửa đi.” Cố Chuẩn cuối cùng cũng không trả lời câu hỏi của cô.
Mạc Ninh quay đầu nhìn thoáng qua, khó hiểu hỏi “Có chuyện gì?”
“Thấy cái hộp màu tím không?”
“Thấy.”
“Mẹ tôi nói cô thích cái váy đó.” Đưa tay xoa xoa thái dương, Cố Chuẩn tiếp tục nói “Không muốn nhìn thử sao?”
Ngữ khí của Cố Chuẩn lúc này có phần nhu hoà, Mạc Ninh giống như bị ma xui quỷ khiến nhẹ nhàng đi qua.
Mở hộp ra, bên trong là một bộ lễ phục màu đỏ đun, đúng là bộ mà cô với Hoàng Kì Hoa đã từng nói đến trong quá khứ, khi đó cô đúng là đã thể hiện mì


Disneyland 1972 Love the old s