Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đen Ăn Đen

Đen Ăn Đen

Tác giả: Cư Ni Nhĩ Tư

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341178

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1178 lượt.

nh rất thích nó. Bởi vì màu da không quá trắng nên Mạc Ninh không thích màu đỏ lắm, nhớ có một lần cùng Chu Nhất Nặc đi dạo phố, Chu Nhất Nặc cố ý muốn cô thử một cái váy đỏ, cô không thể từ chối, liền thử vào, cô lập tức nhận được sự kinh ngạc của mọi người, không chỉ mình Chu Nhất Nặc, ngay cả nhân viên cửa hàng đều thật khoa trương, khen cô mặc còn đẹp hơn cả người mẫu. Sau đó, dưới sự dụ dỗ của nhân viên cửa hàng và Chu Nhất Nặc, cô đã mua chiếc váy kia. Sau một lúc thì Tô Dã Nghi cũng đến, cô ấy cũng nói tôi mặc rất đẹp. Ba người lại tiếp tục dạo phố, Chu Tô hai người luôn khuyến khích Mạc Ninh nên mặc màu đỏ, dần dần cô hình thành niềm đam mê với màu đỏ, cho đến giờ đó vẫn là màu sắc mà cô yêu thích nhất.
Nhưng mà, cầm cái váy này Mạc Ninh đột nhiên cảm thấy buồn bực. Cố Chuẩn lại bị Hoàng Kì Hoa uy hiếp sao?
Sự hưng phấn bỗng nhiên lạnh dần, cô hỏi “Là dì mua dùm tôi sao?”
Cố Chuẩn “Ừ.” một tiếng, “Mẹ tôi nói, nếu cô không muốn nhận món quà này, có thể coi như là đang mượn của bà.”
“A.” Mạc Ninh cười lạnh một tiếng “Có vấn đề này muốn hỏi Cố tổng.”
Những lời này vừa nói, Cố Chuẩn không thể nhận ra vấn đề, nhíu mày hỏi “Có chuyện gì?”
“Cố tổng rời khỏi Hoa Long… là vì Tạ đổng sự sao?”
“Không phải.” Cố Chuẩn đáp thật nhanh, trực giác của Mạc Ninh cho cô biết, anh giống như đang đợi cô hỏi vấn đề này.
“Thế à, vậy vì sao lại phải né tránh cô ấy?” Không hề chờ anh trả lời, Mạc Ninh nói thẳng “Nếu Cố tổng cần dùng tôi để làm bia chắn những chuyện phiền toái này, tôi đồng ý giúp anh, có điều… vũ hội đêm nay, tôi không thể tham gia…”
“Có thể cho tôi một lý do không?”
“Tôi không biết khiêu vũ.” Mạc Ninh thẳng thắn trả lời, cái này chắc chắn là lý do tốt nhất. Vì để tăng sức thuyết phục, cô nói thêm một câu “Anh biết đấy, tôi là người rất sĩ diện, không thích trước mặt người khác bộc lộ cái xấu của mình, lại càng không muốn làm xấu mặt bạn nhảy của tôi.”
“Chuyện này giải quyết dễ thôi, trên thực tế, tôi cũng không biết khiêu vũ.” Cố Chuẩn mỉm cười mở mắt, nhìn thẳng về phía Mạc Ninh “Nếu cô không muốn khiêu vũ, không ai có thể bắt buộc cô.”






Trận chiến mười ba
Bảy giờ, vũ hội chính thức bắt đầu.
Sau trận khẩu chiến buổi trưa, Mạc Ninh cuối cùng cũng đồng ý tham dự vũ hội, nhưng cô không mặc bộ váy kia, chỉ mặc một bộ váy dài màu xám trang nhã, điều này làm cho cô giữa muôn ngàn bông hoa đẹp trở nên không đáng chú ý.
Nâng ly nhìn quanh, Cố Chuẩn đang bị một đám người vây quanh, cả trai lẫn gái, nối liền không dứt. Mạc Ninh từ đầu liền thấy anh, nhưng anh hình như không thấy cô. Nghĩ bản thân giống một con ngốc khi nghĩ anh hao tâm tổn trí mời mình đi dự vũ hội thật có điểm kỳ lạ, thực tế lại không có gì kỳ lạ, nên xa lạ thì nên xa lạ… nghĩ một lúc lại cảm thấy buồn bực trong lòng.
Cầm ly rượu bước qua nơi khác, đoán rằng Cố Chuẩn có lẽ ngoài mặt thì lễ phép, nhưng nội tâm không chừng đang cất chưa bao nhiêu khinh thường cùng hèn mọn, nhất thời cảm thấy tâm lý cân bằng hơn nhiều.
Mạc Ninh nghiêng nghiêng đầu, cô hiện tại một chút cũng không hoài nghi, tên nhóc Trương Kiệt Chí này có gắn máy phát tín hiệu trên người cô, anh ta có thể xuất hiện ở bất cứ đâu, cũng có thể ở một nơi tối quan sát người khác, chờ người ta xấu mặt sau đó tiếp tục bỏ đá xuống giếng. Đối với anh ta mà nói, Mạc Ninh thà rằng cho rằng đây là phương thức anh ta dùng để ghét, còn hơn là nói yêu thích, điều này có phần khiến người ta sởn gai ốc.
“Đúng vậy.” Mạc Ninh nghiêng người lướt qua người anh, Trương Kiệt Chí giữ lại tay cô. Cô quay đầu trừng mắt nhìn, nói “Buông ra.”
Trương Kiệt Chí không động đậy, đưa lưng về phía cô nói “Em không phải vẫn muốn biết tin tức về vụ tự sát của công ty Hà Nguyên sao?”
Ngữ khí âm trầm, trực giác của Mạc Ninh nói cô phải cự tuyệt “Tôi đúng là rất muốn biết, có điều tôi muốn tự mình tìm hiểu.” Sử dụng tất cả sức có thể, cuối cùng cũng rút được tay ra.
Trương Kiệt Chí xoay người, biểu tình nghiêm túc “Vậy em không muốn biết thực tập sinh của em sau lưng em làm gì sao?”
Mạc Ninh hơi giật mình, không nghĩ tới anh ta đột nhiên lại đem đề tài chuyển qua Lí Hàm. Lí Hàm là cháu của chủ biên Lí, nể mặt chủ biên Mạc Ninh cũng được coi là có chiếu cố cô, rất nhiều lần đi tham gia hoạt động lớn cô đều mang đi cùng. Nhưng mà, trước buổi họp báo hai tuần Lí Hàm đã không còn muốn đi theo cô, lí do là, cô ấy muốn tự mình đi đào bới chiều sâu của nội dung tin tức.
Mạc Ninh cũng để cho cô đi. Trương Kiệt Chí đem chuyện tự sát của công ty Hà Nguyên đặt một chỗ với Lí Hàm, ý tứ rất rõ ràng. Sự lo lắng dành cho Lí Hàm cuối cùng cũng thắng, cô không nhịn được hỏi “cô ấy dính vào Hà Nguyên?”
Trương Kiệt Chí nhìn cô, đột nhiên quay đầu đi khẽ cười, cố giấu đi tâm tư đang ẩn chứa trong lòng. Sau đó, anh ta ngước mắt nhìn bốn phía nói “Nơi này không phải là nơi có thể nói chuyện.”
Mạc Ninh nhíu mày “Anh đang đùa giỡn tôi?”
“Anh có thể đùa giỡn em sao?” Dừng một chút, anh hình như nhìn


Snack's 1967