Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đen Ăn Đen

Đen Ăn Đen

Tác giả: Cư Ni Nhĩ Tư

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341282

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1282 lượt.

, nhưng lại không thể thấy rõ được vẻ mặt người đó.
Đi ra phòng tiếp khách, Mạc Ninh gọi điện cho Phạm Mông, đối phương nhận ra số của cô nói “Mạc tiểu thư?”
Mạc Ninh đáp “Vâng.”
“Cố tổng đang ở phòng nghỉ, cô tìm ngài ấy có việc sao?”
“Phiền cô nói với Cố tổng giúp tôi một tiếng, tôi có việc gấp…”
“Thật xin lỗi, Cố tổng gọi điện, Mạc tiểu thư chờ một chút.” Phạm thư ký lễ phép chặn lời cô, không cho Mạc Ninh nói tiếp cô đã tắt điện thoại.
Mạc Ninh cũng không kiên nhẫn đợi điện thoại, đi vào thang máy. Sau khi ra khỏi thang máy, một lần nữa nhận được điện thoại của Phạm thư ký “Mạc tiểu thư?”
“Vâng.”
“Thật xin lỗi, để cô phải đợi lâu, hai mươi phút sau Cố tổng đợi cô ở bãi đỗ xe, ngài ấy nói lúc này rất khó bắt xe về, cho nên ngài ấy nói sẽ đưa cô về.”






Cho đến khi thấy Cố Chuẩn ở bãi đỗ xe, Mạc Ninh vẫn không cẩn thận suy nghĩ gì sao mọi chuyện lại phát sinh thế này. Anh sao có thể biết lúc này cô muốn bắt xe về? Anh vì sao lại muốn đưa cô về? Anh cuối cùng là muốn làm gì?
Cô cũng đã gọi trước cho Lí Hàm, sợ Lí Hàm suy nghĩ nhiều nên Mạc Ninh cũng không hỏi chuyện cô có liên quan đến chuyện công ty Hà Nguyên, chỉ là tìm một cớ khiến sang mai Lí Hàm phải đến toà soạn.
Cố Chuẩn lái xe đến, Mạc Ninh mang theo túi xách đến gần anh, lúc này trong lòng đột nhiên nảy sinh một ý tưởng lớn mật.
“Lại phiền anh rồi.” Mạc Ninh đứng thẳng, mỉm cười nói.
Cố Chuẩn cười cười, không nói gì, nghiêng người mở ra cửa sau xe.
Cố Chuẩn trầm ngâm một lát, nói “Rồi sau đó?”
“Nếu là có lý do chúng tôi có thể ngẫu nhiên mang chuyện đó giải trình ra, nêu ra những góc độ khác của vụ án, như vậy chúng tôi có thể làm rõ mọi chuyện. Đây là quyền lực của giới truyền thông.”
“Vậy sau khi có kết quả, mọi người định sử dụng quyền lực đó như thế nào?”
“Biện pháp trực tiếp nhất chính là đưa tin, đưa tin một cách chi tiết.” Mạc Ninh trả lời thật nhanh, giống như là đang chứng minh gì đó. Nhưng mà, ngay cả cô cũng cảm thấy đáp án của mình thật ngây thơ, giống như một thanh niên mới tốt nghiệp tràn đầy nhiệt huyết. Tận đáy lòng cô hiểu được, muốn đưa tin về công ty Hà Nguyên, mặc dù điều tra tỉ mỉ thế nào, tư liệu khách quan thế nào cũng có thể không thể làm gì. Nếu nói khi mới tốt nghiệp, tin tức với Mạc Ninh là lý tưởng, vậy hiện tại đây, tin tức với cô chính là sự nghiệp.
Cố Chuẩn nhìn cô cười cười nói “Cô đã quen với việc được hỏi liền có thể đáp lại sao?”
“Tôi là một phóng viên, thói quen dựa vào ý nghĩ của người khác để nói chuyện là bình thường, đối với mọi vấn đề nên nghĩ tốt để lỡ có bị phỏng vấn cũng sẽ có thể có đáp án, để tránh mọi chuyện trở nên nhàm chán. Nhưng mà….”
Lời nói dừng lại, Cố Chuẩn quay đầu nhìn cô. Mạc Ninh vẫn như cũ, quăng cho anh một nụ cười ý vị thâm trầm, đồng thời nói “Thời điểm nói chuyện cùng với Cố tổng, tôi một lúc phải tự tìm ra máy đáp án, bởi vì Cố tổng rất có khả năng khiến người ta không để ý, đem đề tài chuyển đến một nơi rất xa. Đối tượng phỏng vấn giống như anh đúng là có thể khiến đám phóng viên chúng tôi phát điên, bởi vì chúng tôi không thể có chút dự đoán nào về đáp án của những người như anh.”
Một lúc lâu, Cố Chuẩn mới quay đầu đi chỗ khác, đưa tay khẽ nới lỏng cà vạt, tầm mắt hướng về phía ngoài cửa xe, một lát sau, anh nói “Theo như lời cô nói, đều là đang đứng ở lập trường nghề nghiệp của cô, cô muốn biết tất cả những gì cô muốn biết, nhưng mà, theo công việc của tôi mà nói, tôi phải bảo vệ chặt những điều cô muốn biết. Cho nên, xét cho cùng, chúng ta đều là có bệnh nghề nghiệp.”
Xe vẫn tiếp tục di chuyển, đường cao tốc vẫn rất ít xe, không muốn tiếp tục chủ đề này, Mạc Ninh nhịn không được đem những ý nghĩ cất giấu trong lòng rất lâu nói ra “Ý tưởng đưa tôi về nhà cũng là do dì bảo anh làm sao?”
Mạc Ninh đã nghĩ sẵn ở trong đầu, nếu anh đáp “Đúng.” Cô sẽ đáp lại anh “Dì chẳng lẽ có thiên lý nhãn, người ở thành phố G cũng biết tôi có thể từ thành phố S đang muốn đi về.” Nếu anh muốn tránh chủ đề này, cô sẽ trực tiếp tấn công “không bằng Cố tổng nên trực tiếp nói cho tôi biết anh sao lại biết tôi đang muốn trở về.”…
“Không phải.” Cố Chuẩn đáp, ánh mắt nhìn xuyên qua cửa kính thuỷ tinh, nhìn vào hàng đèn thẳng tắp trên đường, “Khi nãy lúc cô cùng Trương phóng viên nói chuyện, có vẻ như một chữ tôi cũng không thể bỏ qua.”
Mạc Ninh phản xạ có điều kiện “a” một tiếng, cô thầm nghĩ Cố Chuẩn sao có thể uyển chuyển lảng tránh vấn đề này, nhưng không hề nghĩ đến anh sẽ thành thật trả lời, cô muốn thế nào. Nội dung lời Cố Chuẩn nói khiến cô mất nhiều tinh lực để tiêu hoá, vì thế cô không thể không nghĩ lại lúc đó mình và Trương Kiệt Chí đã nói những gì, có cái gì không thích hợp, có gì khiến anh có thể hiểu lầm. Nghĩ đến đây trong lòng Mạc Ninh lại buồn bực, bởi vì phần lớn nội dung cuộc trò chuyện của bọn họ đều có liên quan đến Cố Chuẩn.
“Không có gì cần phải giảng giải sao?” Cố Chuẩn nhẹ giọng nói.
Mạc Ninh giật mình hỏi “Gì? Không lẽ còn có gì Cố tổng kh