Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đến Đây Nào Bác Sĩ Của Anh

Đến Đây Nào Bác Sĩ Của Anh

Tác giả: Như Thi Vấn

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341656

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1656 lượt.

vừa sợ hãi, khóc hu hu như một đứa trẻ, anh cũng chẳng nỡ nặng lời. Bởi thế nghĩ tới nghĩ lui, anh chỉ có thể trách mình mà thôi.
Trải qua hàng loạt các xét nghiệm dưới những cái máy lành lạnh khủng bố, bác sĩ bước đầu nhận dịnh Tô Nhất Minh không có gì trầm trọng mặc dù mắt phải của anh bị sưng tím giống hệt như một trái táo thối, không tài nào mở ra được.
Cứ như thế, sau khi chịu đựng ở phòng cấp cứu suốt mấy tiếng đồng hồ, Tô Nhất Minh lại một lần nữa thất thểu bước ra cửa, lịch sự cáo biệt mọi người, mặt mày u ám đón taxi về nhà. Trên đường đi tài xế taxi không ngừng nhìn Tô Nhất Minh qua tấm kinh chiếu hậu, nhiều lần cười thành tiếng rất vô duyên, suýt nữa thì đâm vào dải phân cách trên đường.






Mỗi mối lương duyên đều cần đến sự tình cờ (3)
Gần đến Tết, Tô Nhất Minh có rất nhiều kế hoạch đã được lên lịch sẵn, đặc biệt là những buổi họp mặt tri ân khách hàng, vì dung nhan đã bị hủy hoại, anh đành hủy một số kế hoạch hoặc cho phó của mình đi thay. Anh không dám nói là mình bị thương, sợ bạn bè đến thăm biết được sự thật sẽ cười cho vào mũi. Bởi thế anh công bố với mọi người là mình đang đi nghỉ dưỡng ở Thụy Sĩ.
Tất nhiên thiệt hại mà Tô Nhất Minh phải gánh chịu không chỉ có như thế. Điều làm anh đau lòng nhất chính là kế hoạch làm ăn ở thành phố G hai ngày nữa không còn cách nào khác phải hủy bỏ. Vốn dĩ anh muốn xuống thành phố G ở phía nam để tham dự một buổi đấu thầu quan trọng. Anh rất tâm đắc với hạng mục đấu thầu lần này, nên đã bỏ ra mấy tháng trời để chuẩn bị. Nuôi quân ngàn ngày, dùng quân một giờ, lúc mấu chốt nhất thì anh lại gặp xui xẻo. Công sức cực khổ chuẩn bị mấy tháng trời coi như thành công cốc. Anh buồn đến mất ăn mất ngủ. Gần đây anh có ba hạng mục tham gia đấu thầu, một ở thành phố G, hai ở ngay thành phố này. Anh không biết lúc hai hạng mục kia bắt đầu thì mắt mình đã khỏi rồi hay chưa.
Và cái tin làm Tô Nhất Minh tức giận nhất đó chính là đối thủ cạnh tranh với anh, Mã Tứ Thuận, nghe tin Tô Nhất Minh không đi thành phố G nữa liền gọi điện cho anh.
“Giám đốc Tô, nghe nói anh không đấu thầu hạng mục ở thành phố G nữa à?” Giọng anh ta đầy vẻ đắc ý, không giấu được sự khoái trá.
Bởi thế, bạn gái của anh ngoài cô hoa khôi đó ra thì không ai là hoa đã có chủ cả. Bởi vì Tô Nhất Minh thấy rằng, bỏ ra bao công sức ngắt một đóa hoa đã có chủ, bất chấp nguy cơ có thể bị chủ nhân của nó đánh cho tơi tả, mà không biết ngất về rồi có phù hợp với mình không thật là một việc vô cùng ngu ngốc. Tô Nhất Minh đã qua rồi cái tuổi đi giành giật phụ nữ với người khác rồi.
Bởi thế anh gằn giọng: “Bịa đặt, một sự bịa đặt trắng trợn! Tôi bị thương hoàn toàn là ngoài ý muốn. Dã Bình! Cậu nói đúng lắm, tôi nên dành thời gian đốt nén hương lễ Phật. Dạo này đen quá! Tiền mất tật mang... thật muốn tìm một nơi nào đó khóc cho thỏa nỗi lòng.”
Lục Dã Bình nghe xong sự thật hơi thất vọng, nhưng vẫn tiếp tục trêu ghẹo Tô Nhất Minh, “Được rồi... muốn khóc thì cứ khóc đi, đàn ông khóc đâu phải là cái tội... Tôi sẽ cho cậu mượn ngực tôi để cậu có thể dụi đầu vào mà khóc nức nở...”
Tô Nhất Minh nghĩ đến bộ ngực gầy giơ xương của Lục Dã Bình toàn thân đã nổi gai ốc: “Ngực của cậu á? Vừa cứng vừa khô đét! Không biết sao vợ cậu có thể chịu được. Tôi muốn tìm một bộ ngực êm ái, sau đó biến mình thành một bông tuyết, đậu trên làn áo mỏng, rồi tan chảy trên mảnh đất màu mỡ mịn màng đó.”
Lục Dã Bình cười sặc sụa, chửi Tô Nhất Minh là đồ lưu manh, cuối cùng cũng đi vào chuyện chính, “Nhất Minh, tôi vừa quen được một em, đẹp tuyệt trần, muốn giới thiệu cho cậu đấy, coi như là bồi thường cho lần bao gái trước bị tôi phá hỏng. Cô này được lắm, tôi đã xem mắt giúp cậu rồi, chí ít dùng áo ngực cỡ D đấy.”
Tô Nhất Minh máu nóng dồn lên, lời nói có chút gấp gáp, “Thật không! Lúc nào thì gặp đây?”
*
* *
Lục Dã Bình nghe ra sự nôn nóng của Tô Nhất Minh, lấy làm đắc ý, “Tùy cậu thôi... Hay hôm nay nhé! Cậu có rảnh không?”
Tô Nhất Minh đang tính mở miệng nói được, nhưng lại nhìn thấy gương mặt thảm hại của mình qua tấm gương ở tủ quần áo đối diện, một bên mắt vẫn còn sưng vù, không khác gì mắt cú mèo, hưng phấn lập tức giảm đi một nửa, “Hừm... để vài ngày nữa đã, đang bị thương không tiện gặp mặt.”
Giọng Lục Dã Bình lập tức trở nên nham hiểm, “Không tiện? Nhất Minh! Cậu bị thương ở đâu thế? Ấy, chú chim bé nhỏ của cậu vẫn bình thường chứ? Tô Nhất Minh biến thành Tô Nhất Khẩu [1'> rồi sao?”
[1'> Đây là cách chơi chữ, trong tiếng Trung, chữ Minh chiết tự bỏ chữ Điểu (chim) sẽ thành chữ Khẩu
Tô Nhất Minh không chút khách khí đập tan giấc mộng đẹp của Lục Dã Bình: “Nói linh tinh. Chú chim nhỏ vẫn rất tốt, chỉ bị sưng một mắt thôi. Tô Nhất Minh vẫn là Tô Nhất Minh, vẻ ngoài có chút xấu xí, sợ người đẹp giật mình. Ừm, tốt nhất là đưa cô ta cùng đi Tam Á.”
*
* *
Lục Dã Bình cười, “Nhất Minh, cậu ngày càng ghê gớm đấy, chưa gặp mặt mà đã muốn ăn tươi nuốt sống con nhà người ta rồi à? Tôi thấy bây giờ đi Cáp Nh