Tác giả: Như Thi Vấn
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341495
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1495 lượt.
trên mắt anh. Tô Nhất Minh trong lòng cảm thấy ân hận về thái độ của mình khi nãy, “Ừm…cám ơn cô, phiền cô quá”.
Tô Nhất Minh đổi góc độ với tay lấy ra lọ muối. Tiếp theo đến tương ớt, nước tương, dầu mè, …Tô Nhất Minh với tay không biết bao nhiêu lần, đổi không biết bao nhiêu góc độ, nhưng đều không đụng đến một sợi tóc nào của Trình Vũ Phi. Tất nhiên anh chả cần đụng tới tóc cô, anh nuốn đụng dến vị trí khác cơ, nhưng bếp nhà mình thật sự quá rộng.
Nhưng trong những lần với tay mà chả làm ăn được gì ấy, Tô Nhất Minh rút ra kết luận Trình Vũ Phi thật sự là thiên tài của thiên tài, chỉ cần một bữa cơm có thể kích động trời đất. Gian bếp của anh bị bày la liệt đủ thứ chai lọ gia vị, không khác gì một cái ổ heo, mặc dù thành phẩm cuối cùng chỉ là một bát mì trứng với rau xanh bốc khói nghi ngút.
“Tôi giúp anh đem bát mì ra bàn ăn nhé!” Trình Vũ Phi cuối cùng cũng ngẩng đầu lên.
“Ấy… không cần đâu, ăn ở đây được rồi. Tôi bỗng cảm thấy bếp nhà mình có hơi người thật ấp áp biết bao”. Tô Nhất Minh lẩm bẩm, thật giống gia đình…Anh chợt nhớ tới cha mẹ. Đã nhiều năm rồi anh chưa về nhà…
Tô Nhất Minh có hai yêu cầu đối với phụ nữ: trên giường như một con điếm, ra đường như một quý bà. Trước đây anh luôn chiếu theo hai yêu cầu này để tìm bạn gái. Từ khi dọn đến sống ở đây, anh đã thay đổi mấy lần bạn gái nhưng không ai nấu cho anh được một bữa cơm. Bởi vì không cần thiết. Người giúp việc cho anh là một đầu bếp cự phách, chị ta nấu ăn thì không chê vào đâu được, đồng thời anh cũng là một người tình khéo chiều bạn gái, thường dẫn họ đến những nhà hàng sang trọng, từ những món ăn dân dã đến cao lương mỹ vị, không món nào là không có. Nhưng từ bây giờ trở đi, anh quyết định sẽ thêm một điều khoản nữa là: ở nhà thì là nội trợ giỏi. Anh chợt thấy yêu cầu này rất quan trọng, chỉ có như thế thì nhà anh mới có không khí của một gia đình.
Y thuật của bác sĩ Trình tuy làm cho Tô Nhất Minh đau khổ đến không nói nên lời nhưng tài nấu ăn của cô thật không tệ chút nào, nấu được tô mỳ thơm ngon thế này thật không uổng công cô vật lộn trong bếp lâu như vậy.
Tô Nhất Minh ở trong bếp ăn mà mồ hôi nhễ nhại, Trình Vũ Phi đã về từ lúc nào, đến lời cáo từ cũng chẳng có, Tô Nhất Minh không khỏi cảm thấy lạc lõng.
Chuông cửa lại vang lên, Tô Nhất Minh nhìn qua màn hình chỉ thấy mấy túi nilon thật to, bên trong đầy ắp thức ăn. Bác sĩ Trình! Tuy nhìn không rõ khuôn mặt đằng sau túi nhưng anh linh cảm đó chính là bóng dáng thon thả cao ráo của cô. Anh vội mở cửa, trong lòng vô cùng cảm kích, bác sĩ Trình có ý gì đây? Chẳng lẽ mình không nhìn thấy mấy túi đồ ăn thì không mở của cho cô ta sao?
Lần này Trình Vũ Phi không vào nhà, chỉ đứng ngoài cửa dặn dò Tô Nhất Minh “Giám đốc Tô, cách khu nhà anh không xa có một cái chợ rất lớn, đồ ở đó rẻ hơn đồ ở cái tiệm nhỏ xíu cắt cổ đó nhiều. Tôi mua một ít thức ăn, đủ ăn trong hai ngày. Tôi về đây, giám đốc Tô, nếu bệnh của anh có gì thay đổi, có hiện tượng chóng mặt đau đầu hay gì đó thì anh nhớ gọi cho tôi nhé.”
Tô Nhất Minh nhìn túi thức ăn, nhớ lại mùi vị thơm ngon của bát mỳ trứng, trong lòng có chút tiếc nuối, bất chợt trong đầu loé lên điều gì đó liền vồn vã hỏi ngay: “Thế hai ngày sau đó thì sao?”
Trình Vũ Phi giống như làm ảo thuật lôi trong túi nilon cái hũ gì đó, lấy tay quẹt hai cái rồi bôi lên mắt sưng của Tô Nhất Minh “Hai ngày sau mắt anh không còn sưng nữa, có thể đi ra ngoài được rồi.”
“Thật không? Thuốc bôi này hiệu ngiệm vậy sao?” Tô Nhất Minh có chút hoài nghi giật lấy hũ thuốc xem tới xem lui, không ngờ lại là kem cạo râu bình thường của nam giới. Xì! Bị lừa rồi. Thì ra cô bé quàng khăn đỏ lại là một tay lừa đảo! Anh ấm ức nhìn bác sĩ nhân dân.
“Tôi bảo đảm đấy! Ai gọi tôi là bác sĩ nhỉ? Anh có biết thần thủ hồi xuân có nghĩa là gì không? Chính là nói, tay bác sĩ chỉ cần xoa xoa chỗ đau bệnh sẽ khỏi. Tôi đã tự tay bôi thuốc cho anh rồi đấy, chắc chắn sẽ hết sưng nhanh thôi”.
“…” Tô Nhất Minh cảm thấy Trình Vũ Phi đang nói đùa nhưng quan sát kỹ anh thấy sắc mặt cô vẫn nghiêm túc, chuyên tâm như một bác sĩ, một cái nhếch mép cười cũng không có. Quả nhiên là sự hài hước lạnh lùng như trong truyền thuyết.
Tô Nhất Minh suy nghĩ nhanh nhẹn, kinh nghiệm phong phú, nhưng lần nào cũng nói không lại bác sĩ Trình. Chỉ được vài câu đã ấp a ấp úng, cuối cùng cũng không lừa được cô nấu thêm cho vài bữa cơm nữa.
Hai ngày sau mắt Tô Nhất Minh quả nhiên đã hết sưng, chỉ còn lại một chút thâm. Hình tượng bác sĩ Trình trong lòng anh lại đẹp đẽ lung linh như trước, bộ dạng gấu trúc mới của Tô Nhất Minh dù sao cũng chẳng hơn gì bộ dạng của gấu mèo mấy ngày trước, nhưng nếu đeo kính râm vào thì chẳng ai phát hiện ra.
Tô Nhất Minh đeo kính râm ra ngoài ăn cơm, nhưng lòng lại chẳng thoải mái chút nào. Anh vừa bước vào cửa hàng, em phục vụ mặt mày vô cùng căng thẳng, cung kính đón tiếp, không dám thở mạnh, ngay cả khi anh kể vô số chuyện cười cũng không có ai hưỏng ứng. Thậm chí có một lần Tô Nhất Minh không cẩn thận đánh rơi muôi múc canh, khiến cho cô phục