Tác giả: Như Thi Vấn
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341494
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1494 lượt.
ớc mặt bác sĩ Trình thì không cần thiết phải như vậy, bởi vì trải qua rất nhiều việc, anh chẳng còn chút hình tượng nào trong mắt cô nữa rồi.
Tô Nhất Minh hấp tấp lao đến, giằng lấy túi đồ trên tay Trình Vũ Phi, rồi thò tay vào lấy ra xem, “Bác sĩ Trình, cô thật khách sáo quá đi, đến thì đến, cần gì mua nhiều thứ như thế này. Cái này... á... thuốc canxi? Để ... để làm gì vậy?”
“Bổ xương!” Trình Vũ Phi không hiểu, thuốc canxi còn có thể dùng để làm gì cơ chứ? Cô suy nghĩ rất lâu không biết mua gì đến thăm Tô Nhất Minh. Sở thích của anh thì cô hoàn toàn mù tịt, cô đã thấy anh hút thuốc nhưng đi thăm bệnh ai lại tặng thuốc lá, tóm lại là phải mua thứ gì đó bổ dưỡng. Thứ bổ dưỡng thì bán đầy ngoài đường, nhưng là một bác sĩ cô không tin những thứ có thành phần không rõ ràng, thậm chí nghi ngờ cao độ những thứ đó ăn vào sẽ bị tác dụng phu. Cân nhắc hồi lâu, cô quyết định mua hai lọ canxi, cảm thấy thứ này chí ít có một thành phần rõ ràng, tác dụng cũng đáng tin cậy.
Tô Nhất Minh lục lọi kỹ càng túi nilon, sau khi đã chắc mẩm mình không để thứ gì lọt ra ngoài, thất vọng suýt chút ngất đi, “Chỉ có thể bổ xương à? Không thể bổ thận tráng dương sao?” Anh hỏi có chút châm chọc, rồi đau khổ ngồi trên bàn, tiếp tục gặm mì gói sống.
“...” Trình Vũ Phi trong lòng vô cùng thận trọng so sánh những tương đồng, khác biệt cũng như một quan hệ phức tạp giữa thuốc bổ thận Tây y và Đông y, cuối cùng vẫn chưa thể đưa ra một kết luận đáng tin cậy, “Ấy, cái này mà, không có số liệu chứng thực liên quan...”
Thật chán quá đi... Tô Nhất Minh liếc cô bằng đôi mắt trắng dã, quyết tâm để dành những lời chọc ghẹo này vài hôm nữa sẽ trêu bộ ngực cỡ D. Thế là anh cúi đầu chuyên tâm gặm mì gói, không thèm để ý đến cô bác sĩ Trình mà trong lòng anh đã chẳng còn chút hứng thú nào nữa.
“Giám đốc Tô, sao anh lại ăn thứ này?” Trình Vũ Phi tìm cách gợi chuyện.
Tô Nhất Minh ậm ừ, “Trong nhà hết đồ ăn rồi.”
“Vậy sao không gọi người ta mang đến hoặc ra ngoài ăn?”
Tô Nhất Minh lại ậm ừ, trong lòng nghĩ nói thật thừa thãi, chẳng phải vừa nãy nói trong điện thoại rồi sao, bộ mặt khủng khiếp thế này không thể để cho người khác thấy, làm sao có thể gọi thức ăn đến hoặc đi ra ngoài được kia chứ? Nghĩ đến đây tự dưng anh nảy ra một ý, một lần nữa lại lóe lên tia hy vọng: “Dưới nhà tôi có một tiệm bán thức ăn. Bác sĩ Trình, cô có thể xuống mua giúp tôi ít thức ăn được không?”
Khi Trình Vũ Phi mua thức ăn về, Tô Nhất Minh đã bỏ nửa phần mì gói sống còn lại, đang dùng túi đá chườm bên mắt bị sưng, lòng tràn ngập hy vọng sắp sửa được thưởng thức món ngon. Trình Vũ Phi chẳng thèm nhìn anh lấy một cái nói: “Đối với chỗ sưng đó thì 24 giờ đầu tiên chườm lạnh, 24 giờ sau chườm nóng, bây giờ còn chườm túi đá thì cũng chẳng có tác dụng gì. Bác sĩ không dặn anh sao?”
Tô Nhất Minh liếc mắt nhìn túi đồ trên tay Trình Vũ Phi, tuyệt vọng vứt cả cái túi đá đang cầm trên tay, “Bác sĩ Trình, cô... cô... chuẩn bị đồ ăn cho chim non à?”
“Giám đốc Tô, anh bình thường chắc không mua thức ăn đúng không? Anh giới thiệu cho tôi phải cửa hàng cướp rồi... Tôi chỉ mua bó rau nhỏ với vài quả trứng gà mà mất những 100 tệ.” Trình Vũ Phi tức giận.
Tô Nhất Minh suýt ngất xỉu lần nữa, “Chỉ mua rau và trứng gà thôi hả? Ở đó bán toàn rau sạch, lại ở khu cao cấp, giá cả vậy là hợp lý rồi.”
Nói thế nào Trình Vũ Phi cũng không tin đó không phải là cửa hàng cắt cổ, “Ở chợ cũng bán rau sạch đó thôi, lá xanh mơn mởn... mà giá chưa bằng một phần mười ở đây.”
Hai loại rau sạch đó không giống nhau! Nhưng Tô Nhất Minh cũng chẳng buồn giải thích nữa, bác sĩ Trung Quốc có sở trường cãi chày cãi cối, anh thật chẳng biết đối đáp thế nào cho vừa.
Phẩm chất đầu tiên cần có ở một bác sĩ đó là tuyệt đối không đôi co với bệnh nhân, bởi thế Trình Vũ Phi ngậm tăm, lặng lẽ đi xuống bếp. Bếp nhà Tô Nhất Minh rất đẹp, bộ tủ chén màu xanh bạc, bề mặt sáng bóng, tạo cảm giác sạch sẽ, mát mẻ.
“Giám đốc Tô... cái nào là vòi nước nóng?”
Tô Nhất Minh nhắm hai mắt lại. Ấy!... Thật ra chỉ nhắm một bên, còn bên kia là mở không ra, trong lòng u ám nói: “Tôi không thường xuống bếp, cô thử xem sao...”, sau đó dỏng tai nghe tấu hài.
Quả nhiên không lâu sau đã nghe tiếng Trình Vũ Phi hét lên: “Ui da!”. Tô Nhất Minh vô cùng khoái trá. Ha ha! Thì ra bác sĩ Trình bị bỏng nước sôi kêu “Ui da..."
Sự hài hước lạnh lùng của Trình Vũ Phi
Tuy Tô Nhất Minh trong lòng khoái trí nhưng vẫn giả bộ hấp tấp chạy xuống bếp xem sự tình, “Sao thế bác sĩ Trình? Có chuyện gì vậy?”
Một vật gì đó bốc khói nghi ngút đập vào mặt anh, bác sĩ Trình trả thù chăng? Trong đầu Tô Nhất Minh hiện lên một dấu hỏi chấm to đùng nhưng lời nói sau đó của bác sĩ Trình đã dập tắt những nghi vấn đó.
“Mắt của anh phải chườm nóng, nhiệt độ này là vừa rồi. Anh chườm một lúc đi, tôi sẽ nấu một bát mì trứng với rau xanh cho anh ăn”
Tô Nhất Minh đưa tay giữ chiếc khăn ướt đang đắp trên mặt mình, từng đợt khí nóng vuốt ve vết thương