Tác giả: Như Thi Vấn
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341502
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1502 lượt.
mình để có thể tìm được người đàn ông xứng đáng sống một cuộc sống bình yên. Một cô gái trẻ có ong vờn bướm lượn quanh mình, bao nhiêu kẻ săn người đón, có thể vì thế mà tự hào, kiêu ngạo. Tiếc là đến tuổi của cô, nếu bắt cá hai tay, nhất là trong đó một con cá đã có chủ, thì người khác chắc chắn nghĩ mình là người lẳng lơ, không biết xấu hổ.
Nhưng cuộc sống vẫn cứ phải tiếp tục, công việc cũng chẳng đợi người, cô lặng lẽ thở dài, rồi dẫn Tiểu Hà đến phòng chăm sóc đặc biệt. Tiểu Hà vừa mới về khoa chưa được bao lâu, thao tác chưa thành thạo, cầm ống tiêm đâm tới đâm lui mà rút không ra tí máu nào.
“Vị trí không đúng. Đừng ấn mạnh quá, tĩnh mạch đùi cách động mạch đùi 0, 5cm”. Không biết có phải do tâm trạng không tốt không mà giọng Trình Vũ Phi có chút gắt gỏng.
Tiểu Hà lại càng lúng túng, bàn tay nắm chặt ống tiêm nãy giờ đã mỏi, run lẩy bẩy.
“Sư huynh, anh đang cười nhạo em đấy à?” Trình Vũ Phi không nhịn được nhảy dựng lên.
“Hê hê, Vũ Phi cuối cùng em cũng nhảy lên rồi à? Nhảy được có nghĩa là không sao rồi. Anh đi đây...thứ sáu nhớ đi nhá. Hội thảo hay lắm đấy.” Sư huynh cười rồi đi mất.
Thứ sáu Trình Vũ Phi đi dự hội thảo. Hội thảo được tổ chức tại một quán cà phê được sửa lại từ nhà của một người nước ngoài, nhã nhặn mà sang trọng. Những người dự hội thảo tụm năm tụm ba, ngồi xung quanh một chiếc bàn nhỏ, giữa bàn có một ngọn nến, mọi người vừa uống trà vừa nghe báo cáo, lại có thể đưa ra câu hỏi thảo luận, không khí rất Tây phương. Tiếc là Trình Vũ Phi không thích.
Trình Vũ Phi cảm thấy mình bản chất là một người cổ lỗ sĩ. Cô thích những thứ đậm đặc mùi vị Trung Quốc, thích những nơi gần gũi với cuộc sống. Cô thích những quán trà đơn sơ nhã nhặn mang phong vị cổ. Cô cũng thích giấu mình trong những quán cơm nhỏ giữa thành phố náo nhiệt này, nhưng lại chẳng có tình cảm chút nào với những thứ Đông Tây kết hợp sặc mùi tư sản này.
Trà càng uống càng nhạt, nhưng buổi hội thảo lại vô cùng sinh động. Ngoài việc mời chuyên gia nước ngoài báo cáo ra, bài báo cáo của Chung Viễn cũng rất xuất sắc. Lúc anh bước lên sân khấu Trình Vũ Phi hơi ngạc nhiên, nhưng nghĩ lại thấy buổi hội thảo hôm nay có chủ đề là tiến trình ứng dụng thiết bị hỗ trợ tim mạch, bác sĩ khoa ngoại lồng ngực vốn dĩ có quyền phát biểu mà. Khoa ngoại lồng ngực của bệnh viện J cũng được trang bị đầy đủ các thiết bị này nên có rất nhiều kinh nghiệm thực tế.
Chung Viễn nói tiếng anh rất lưu loát, tuy vẫn đặc khẩu âm của một vùng nào đó của Trung Quốc. Trình Vũ Phi miễn cưỡng kìm nụ cười rạng rỡ vì phấn khích chỉ nở một nụ cười như búp hoa đang hé nở. Chung Viễn nhìn thấy nụ cười tưởng như khách lệ đó càng nói càng hăng. Anh thao thao bất tuyệt, nhả ngọc phun châu, nhận được những tràng pháo tay tán thưởng như sấm dậy của mọi người.
Lúc Trình Vũ Phi bước ra khỏi cửa, trời đã lất phất mưa, xen lẫn là những hạt tuyết lấp lánh quất vào mặt cô ngứa ngáy. Thời tiết ở thành phố này giống như người đàn ông lắm điều, chẳng bao giờ đổ một trận tuyết đã đời, mà cứ hết lần này đến lần khác là những cơn mưa xem lẫn tuyết nhập nhằng. Cô lặng lẽ đứng chờ ở cửa ra vào đợi một lát, nhìn trời không có vẻ gì sắp tạnh bèn chạy núp dưới một cây long não chờ tắc xi.
Đang là giờ tan tầm, lại là cuối tuần, cộng thêm phải chạy trốn cái thời tiết thất thường này nên hầu hết chẳng có chiếc tắc xi nào không có khách. Không biết đợi bao lâu, cô dường như bắt đầu tuyệt vọng, một chiếc Santana cũ kĩ đỗ phịch trước mặt cô, Chung Viễn mở cửa xe, miệng cười toe toét “Lên xe đi, tôi đưa cô về!”
Sau khi nhận được điện thoại của Mục Thuần, Chung Viễn cảm thấy sự việc có chút phiền phức. Anh tìm sự giúp đỡ của Mục Thuần cũng là một việc mạo hiểm, anh cũng đã hỏi thăm quá khứ của Trình Vũ Phi, ít nhiều cũng biết về ân oán hai người và cũng nhiều lần đoán định tâm trạng của Trình Vũ Phi hiện nay. Yêu hay là hận? Dù thế nào anh cũng cảm thấy Mục Thuần có vị trí đặc biệt quan trọng trong lòng Trình Vũ Phi, một tình yêu khắc cốt ghi tâm, bởi thế anh cũng tin là lời nói của Mục Thuần cũng khắc sâu trong tâm trí của cô, cho dù đó là phản cảm hay kinh ngạc.
Chỉ cần có dấu ấn là được rồi, tình yêu chỉ sợ nhất là nông nổi bốc đồng, trong thoáng chốc đã quên, không còn một chút vấn vương nào nữa. Tiếc là Mục Thuần lại khước từ.
Vốn dĩ bác sĩ tán tỉnh bác sĩ chẳng có gì là phức tạp, anh với Trình Vũ Phi tuy không cùng một chuyên khoa, nhưng chỉ cần tìm một bệnh nhân có liên quan đưa đến hội chẩn là có thể chăng được dây tơ. Tiếc rằng chuyên môn của Trình Vũ Phi không tốt. Bác sĩ khoa cấp cứu mà, một bệnh nhân nguy cấp được đưa đến, rất có thể hôm đó cô không có ca trực, nhưng bệnh nhân thì không thể đợi. Bởi thế Chung Viễn mãi không tìm được cơ hội tiếp cận.
Thôi kệ, việc lâu dài mà. Anh thở dài thườn thượt. Từ nhỏ đến lớn, những việc anh muốn đều phải theo đuổi rất vất vả, khổ sở. Nhưng không phải cái gì cũng đạt được. Nghĩ đến điều này trong lòng anh trào dâng một nỗi xót xa. Ngón tay anh nhẹ lướt qua mặt bàn làm việc lót kính, phía dưới kẹp một