Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đến Đây Nào Bác Sĩ Của Anh

Đến Đây Nào Bác Sĩ Của Anh

Tác giả: Như Thi Vấn

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341504

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1504 lượt.

g Viễn sửa lại.
“Không phải cũng giống nhau sao?”
“…”
“Ấy…không giống…, những chẳng phải là lại một bụng nước nữa sao?”
“Tôi cần uống một tách cho ấm người. Cô cứ mở cửa kính xe làm tôi tê cứng cả rồi đây này.”
“…”






Cuộc gặp gỡ tình cờ ở quán cà phê (1)
Tô Nhất Minh từ bệnh viện lái xe về nhà, tâm trạng vui như tết. Vừa về đến nhà anh phát hiện chị giúp việc vàng đã dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, chồng chị ta xuất viện, mà chị ta lúc nào cũng cảm thấy có lỗi với tiền Tô Nhất Minh cho, chẳng thèm để ý những lời an ủi của Tô Nhất Minh đã vội vã trở lại làm việc.
Buổi chiều Tô Nhất Minh gọi cho Trình Vũ Phi mấy cuộc điện thoại, muốn mời cô ra ngoài ăn cơm nhưng cô không bắt máy, điều này làm anh cảm thấy ít nhiều có chút thất bại. Nhưng anh vẫn tự an ủi mình, bác sĩ Trình cổ hủ chắc cần thời gian để tiếp nhận tình yêu bỗng dưng ập đến của mình. Hơn nữa mấy ngày nay còn có hai phiên đấu thầu, anh cần phải chuẩn bị những bước cuối cùng.
Tô Nhất Minh soi gương thấy mình đẹp trai lên rất nhiều, quầng thâm trên mắt đã mờ dần, nhưng người khác vẫn có thể nhìn thấy, chắc chắn sẽ mất mặt một chút. Tô Nhất Minh là người rất trọng thể diện. Nhưng là một thương nhân, Tô Nhất Minh cảm thấy sĩ diện của thương nhân cũng chẳng hơn gì cặp mông của gái đứng đường là mấy, đều là vì tiền cả. Cho nên vì lợi nhuận cho năm sau, anh quyết định sẽ tham dự đấu thầu với bộ mặt gấu trúc này. Công tác chuẩn bị đã xong cần đầu tư thì cũng đã đầu tư rồi, thành bại quuyết định ở lần đầu tư này.
*
Tô Nhất Minh vừa vui vừa ngạc nhiên, tìm trong điện thoại mặt cười đã lông nheo gửi đi.
Trình Vũ Phi lại trả lời: Mắt giám đốc Tô vẫn chưa khỏi à? Sao bên mắt trái không mở.
Tô Nhất Minh ngây người ra, xem lại biểu tượng mà mình vừa gửi đi, quả thật nhắm bên mắt trái, bỗng cảm thấy vui vui cười toe toét nhắn tiếp cong kèm theo biểu tượng lè lưỡi nghịch ngợm: Nước trong tất không có cá, làm lãnh đạo phải mắt nhắm mắt mở thôi.
Trình Vũ Phi không chậm trễ phản ứng: Sâu sắc, nhưng sao lưỡi lại to thế kia?
Tô Nhất Minh đáp: Có phải là do trúng độc của ai đó không nhỉ? Hôm nay hình như tôi đã nếm phải…phân.
Trình Vũ Phi vội vàng né tránh: Cạo đầu lúc nào thế?
Tô Nhất Minh nhìn biểu tượng đầu tròn tròn không có một cọc tóc bỗng bất giác bật cười: Vừa nãy. Cạo đầu lập lời thề quyết tán tỉnh cho được bác sĩ nhân dân.
Phía bên kia không có tín hiệu hồi âm, Tô Nhất Minh đợi một lát, thu hồi nụ cười gọi sang, không ai bắt máy. Bỗng cảm thấy như bị dội một gáo nước lạnh, trái tim đang phơi phới bỗng roi xuống vực thẳm.
Cô ấy cố tình không nghe điện thoại. Có thể trò chuyện, có thể nói đùa nhưng không thể đề cập đến tình cảm nam nữ. Ý của cô ấy đã quá rõ ràng, cô ấy chẳng có tình cảm gì với mình cả.
Tô Nhất Minh bỗng thấy nhói trong tim, uống liền mấy ngụm rượu, ho sặc sụa. Hình như đã rất lâu rồi, anh chưa từng bị người phụ nữ nào cự tuyệt, phụ nữ muốn lấy lòng anh hiều vô số. Quanh anh lúc nào cũng tràn ngập hoa thơm cỏ lạ. Tuy cũng cảnh giác trước những ý đồ của họ nhưng anh cũng cảm thấy khoái trá, lúc nào cũng tít mắt nên không phân biệt được bắc nam đông tây.
Còn Trình Vũ Phi theo đánh giá của bản thân, tướng mạo thanh thoát, dáng người thon thả, có cá tính những tuổi hơi nhiều. Phụ nữ sắp tuổi băm giống như một đoá hoa hồng sắp nở hết chỉ chốc lát thôi sẽ tàn úa. Những phụ nữ như vậy chẳng có tư cách kén cá chọn canh. Có một đại gia giàu chủ động theo đuổi mà còn làm kiêu phủi tay từ chối. Điều này làm Tô Nhất Minh cảm thấy bẽ mặt, tựa như dùng hết sức để đánh một trận mà cuối cùng lủi thủi về tay không, thật quá ê chề.
Tô Nhất Minh ngồi thừ ra trên giường rất lâu, bỗng định thần lại. Vớ vẩn! Sao càng làm càng mất mặt thế nhỉ! Chỉ vì một cô gái mà làm ầm ĩ lên như vậy có đáng không? Chắc chắn vì gần đây nhốt mình ở nhà lâu quá, âm dương mất cân bằng rồi! Phải nhanh tìm một người phụ nữ để lấy lại sức lực mới được. Đang suy nghĩ vẫn vơ thì Lục Dã Bình gọi đến. Lục Dã Bình đoán vết thương của Tô Nhất Minh đã lành, chắc có thể gặp bộ ngực cỡ D rồi nhưng lại chưa thấy phản ứng tích cực nào từ Tô Nhất Minh nên cứ trù trừ, lòng như lửa đốt bèn gọi điện nhắc khéo.
Tô Nhất Minh phấn chấn lên nhiều liền hẹn gặp người đẹp ở một quán cà phê vô cùng lãng mạn, tuy lúc ngủ dậy anh có chút ân hận, lúc trước uống hơi nhiều nên đầu óc hơi choáng váng, ảnh hưởng đến tài ba hoa chích choè nên cảm thấy thời điểm này thật không thích hợp để hẹn người đẹp.
*
* *
Trời âm u, tuy chỉ mới buổi chiều nhưng có cảm giác như nhập nhoạng tối, lại thêm ánh đèn leo lét trong quán cà phê khiến bầu không khí có gì đó mờ ám, bí ẩn. Tiếng hát vọng lại có lúc có lúc không, giống như một cánh bướm yếu ớt đang bay chập chờn trong quán, điểm lên trán mỗi người cảm giác ngưa ngứa rồi lại bay như trốn chạy đi nơi khác.
Tô Nhất Minh ôm đầu chóng mặt, uống một ngụm cà phê, nhìn đồng hồ. Mặc dù anh đã nói khéo Lục Dã Bình đừng xuất hiện nhưng hắn ta lại