Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đến Đây Nào Bác Sĩ Của Anh

Đến Đây Nào Bác Sĩ Của Anh

Tác giả: Như Thi Vấn

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341669

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1669 lượt.

tấm hình khổ nhỏ bình thường, trong hình là một cô gái mặt tròn tóc ngắn, mắt sáng như trăng rằm, nụ cười ngọt ngào nở trên khuôn mặt phúng phính như trẻ con. Đã nhiều năm qua rồi…cô ấy có lẽ đang sống rất hạnh phúc…
Khi phía tổ chức mời báo cáo trong hội thảo, Chung Viễn không chút do dự, những hoạt đông có thể nâng cao uy tín của khoa, giúp khoa thăng hạng trong thành phố và toàn quốc anh đều rất nỗ lực tham gia. Vui mừng là hôm nay anh bắt gặp ánh mắt sùng bái của Trình Vũ Phi đang nhìn anh. Sau khi hội thảo kết thúc, anh muốn lập tức bám theo cô nhưng phía tổ chức cứ giữ anh lại. Trao đổi vấn đề khoa học với những con chim đầu đàn, những tài năng trong ngành là điều kiện cần có của một bác sĩ lớn, cho nên anh rất thông thạo cùng họ thảo luận những hoạt động khoa học đnág quan tâm và đánh giá tiến bộ của ngành.
Đến khi tất cả kết thúc, anh lái xe ra về bỗng thấy Trình Vũ Phi vẫn chưa về, đang đứng trú mưa dưới tán cây long não với vẻ sốt ruột. Anh thầm cảm ơn thời tiết thất thường rồi vội vàng phóng xe qua đó.
Trình Vũ Phi co rúm người vì lạnh. Chung Viễn tuy là một bác sĩ giỏi nhưng dù sao cũng không thuộc khoa mình cô không ngại Chung Viễn chỉ ngại chiếc Santana của anh. Cô đôi lúc say xe, nhưng đáng buồn là cô chỉ say xe Santana, cứ như cô vô cùng dị ứng cái lôgô bí ẩn của Santana vậy. Có một đồng nghiệp từng phát ngôn khiến mọi người vô cùng kinh ngạc rằng lôgô đó là biểu tượng của trai gái giao hợp. “Chữ V tượng trưng cho đàn ông, W là tượng trưng cho phụ nữ đang dang rộng đùi…cho nên…” Trình Vũ Phi lúc đó bỏ đi chỗ khác, cô không thể không thừa nhận có một số người đầu óc không bình thường như những người khác.
Nhưng nỗi lo sợ về chiếc Santana không thắng nổi sự sốt ruột về thời tiết, mưa dai dẳng như vậy không biết bao giờ mới tạnh. Cô cắn cắn môi, bước lên xe nhưng lại hạ kính xe xuống. Gió mang theo những giọt mưa ướt ùa vào trong xe, Chung Viễn có chút kinh ngạc nhưng không gặng hỏi, chỉ tiếp tục nở nụ cười tươi rói hỏi Trình Vũ Phi “Nhà bác sĩ Trình ở đâu?”
Trình Vũ Phi đọc địa chỉ. Trước sự gặng hỏi có phần tỉ mỉ “tầng nào cửa nào nhà nào” của Chung Viễn, trong lòng cô cảm thấy kỳ lạ, chẳng lẽ chủ nhiệm Chung muốn lái xe lên lầu sao? Hỏi tỉ mỉ thế không biết?
Chiếc Santana tuy cũ kỹ nhưng dưới tay lái lụa của Chung Viễn nó trở nên rất nghe lời, chạy êm ru giống như chiếc ghe gỗ đang lướt nhanh trên dòng nước xanh mát. Trình Vũ Phi không cảm thấy thoải mái với sự im lặng mà hai người đang tạo nên, muốn tìm lời nào đó để phá vỡ không khí ngượng ngùng. Sau lần đắc tội với Chung Viễn cô nhanh chóng phát hiện Chung Viễn thường xuất hiện trên khắp các mặt báo lớn của thành phố và cả tờ tạp chí của bệnh viện J, xem ra anh không chỉ là một quý tộc mà còn là một quý tộc đang hot nữa.
“Chủ nhiệm Chung, bài báo cáo của anh thật sinh động.” Nghĩ nát óc cuối cùng cô tìm được một câu tán thưởng an toàn và đáng tin cậy nhất. Cần phải nắm bắt cơ hội này, lấy lòng quý tộc đang hot chứ.
“Tất nhiên…tuy tiếng anh tôi nói sặc khẩu âm huyện K” Chung Viễn khoác lác mà không biết xấu hổ.
Trình Vũ Phi không ngăn được tiếng reo “Chủ nhiệm Chung là người huyện K à?” Đó là một huyện vùng sâu vùng xa, nhưng lại là một huyện lớn về sản xuất than, vì nhiều lần xảy ra tai nạn mỏ than nên thường được đưa lên mặt báo.
“Tôi sinh ra ở đó, lớn lên ở đó, khóc cười cũng ở đó”
“Đó là một nơi tuyệt vời.” Trình Vũ Phi tiếp tục nịnh bợ, mặc dù đó chỉ là một huyện nhỏ rất nghèo.
Chung Viễn cũng không vạch trần sự thật, nhún vai nhè nhẹ, “Bây giờ đã tốt hơn nhiều rồi. Lúc còn học đại học, tôi nói tiếng phổ thông mà chẳng ai hiểu cả. Lúc đó tôi có tham gia câu lạc bộ văn học của trường, thích làm thơ, làm xong đưa cho mọi người xem mọi người nói không hiệp vần. Tôi không phục, dõng dạc mà diễn cảm ngâm cho mọi người nghe, kết quả là thơ của tôi hiệp vần, nhưng là hiệp vần theo tiếng địa phương nhà tôi…Hơn nữa mọi người chẳng hiểu gì cả, ai cũng ôm bụng cười ngặt nghẽo…”
Trình Vũ Phi phì cười.
“Sau đó trước khi phát biểu ở những trường hợp quan trọng tôi đều chuẩn bị rất nhiều ngày, trước tiên là viết xong bài phát biểu, mỗi chữ đều đánh theo phiên âm tiếng địa phương tôi, luyện tập rất nhiều lần. Tôi học tiếng anh cũng như vậy.”
“Những trường hợp quan trọng?”
“Những hoạt động của lớp đó! Ở đại học còn có trường hợp quan trọng nào nữa? Lúc đó bạn cùng lớp đều khinh thường tôi, tôi chỉ có thể tham gia tích cực các hoạt động của lớp để giảm bớt ảnh hưởng từ rào cản ngôn ngữ mà thôi”
“…” Trình Vũ Phi trước nhiều cảm thương trước những giãi bày của Chung Viễn.
Xe đang chạy bỗng dừng lại. Đến rồi ư? Trình Vũ Phi ngạc nhiên nhanh như vậy sao? Đang định bước xuống xe thì bỗng ngượng ngùng rụt chân lại “Chủ nhiệm Chung, sai đường rồi…đây không phải nhà của tôi”
Chung Viễn cười hi hi “Tất nhiên không phải nhà của cô rồi, đây là quán cà phê. Xuống xe uống tách cà phê chứ?”
Trình Vũ Phi kinh ngạc “Chủ nhiệm Chung, tôi không uống trà nữa đâu…vừa nãy đã uống một bụng rồi.”
“Cà phê mà…”Chun


XtGem Forum catalog