Tác giả: Như Thi Vấn
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341543
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1543 lượt.
hông thể chịu đựng hơn được nữa, mấy ngày sau đã bỏ nạng, bắt đầu cà nhắc đi lại loanh quanh ở khu nhà.
Chung Viễn bất ngờ gọi đến, nhờ Trình Vũ Phi trông nom Quả Quả một ngày. Anh phải đi họp ở thành phố khác, mấy hôm nữa mới về. Thì ra cô chăm sóc Quả Quả bị bệnh xin nghỉ vài hôm, mấy hôm nay anh đành nhờ cậy khắp nơi.
“Ngày mai quả thật không nhờ cậy được ai, mới nhớ đến cô dù sao cũng đang ở nhà dưỡng thương, Quả Quả là đứa bé ngoan, cô không phải vất vả nhiều vì nó đâu. Cô có thể giúp tôi trông con bé một ngày không? Hôm sau tôi sẽ về sớm nhất có thể. Đừng cử động nhiều, tránh vết thương càng nặng hơn.”
Trình Vũ Phi tuy là con một nhưng từ nhỏ cũng giúp trông em họ, cho nên cũng rất đồng cảm với nỗi vất vả gà trống nuôi ... cháu. Hơn nữa trong kí ức của cô, bé Quả Quả dễ dương đó đúng là rất ngoan, nên cô không do dự nhận lời ngay.
Quả Quả đã rất thân quen với Trình Vũ Phi, bị cô dùng nào là đồ ngọt nào là đồ chơi mua chuộc, nằng nặc không chịu về nhà với Chung Viễn. Bị con bé lâu nay mình nuôi nấng bội bạc nhanh như vậy, Chung Viễn đau lòng vô cùng, lại ngại nổi giận trước mặt Trình Vũ Phi, đành khuất phục Quả Quả bằng cách hứa mua cho nó bốn con búp bê, lúc đó con bé mới ngoan ngoãn để anh đưa về nhà.
Trình Vũ Phi do dự nói với Chung Viễn: “Tôi thấy Quả Quả hình như hơi nhút nhát, không dám chơi với những đứa trẻ khác, chủ nhiệm Chung quan tâm đến con bé nhiều một chút.”
Chung Viễn hơi ngẩn ra, thở dài, “Ừ, tôi thật ra cũng cố hết sức rồi. Một mình vừa nuôi cháu vừa làm bác sĩ, tôi không còn hơi sức nữa. Muốn tìm một người để chung vai gánh vác nhưng vẫn chưa tìm được.”
Trình Vũ Phi nhớ đến lời sư huynh, bất giác chau mày, “Chủ nhiệm Chung, mỗi người đều có quá khứ, nhưng để quá khứ ảnh hưởng đến cuộc sống hiện tại là có vấn đề về tâm lí, anh nên đi khám bác sĩ tâm lí đi.”
Chung Viễn cười đầy ngụ ý, “Điều này tôi hiểu rất rõ. Tôi đã từng tìm được một bác sĩ, cứ ngỡ đã tìm được cứu cánh tâm hồn.”
Tim Trình Vũ Phi nhói lên một cái, không dám nhìn thẳng vào mắt Chung Viễn, lựa lời từ chối, “Chỉ vì ngoại hình giống bồ của anh mà có thể trở thành cứu cánh của anh sao?”
Chung Viễn lắc đầu thành thật, “Không chỉ là ngoại hình giống mà cá tính khí chất cũng rất vừa ý tôi. Hơn nữa, tôi đã có Quả Quả, kết hôn rồi vẫn muốn sinh thêm một đứa nữa, nếu tìm một người vợ giống con nít, tôi một nách ba con… Tương lai như thế tôi chẳng dám nghĩ tới. Bởi thế tôi muốn tìm một người phụ nữ nhân hậu một chút, trưởng thành một chút. Thật ra ngoại hình cũng không giống lắm, chỉ là ánh mắt có chút giống thôi, lần đầu tiên nhìn thấy cô ấy tôi đã có chút chấn động.”
Trình Vũ Phi vẫn cúi đầu, “Vậy cô ấy nhiều nhất cũng chỉ là cứu cánh cho cuộc sống hỗn loạn của anh, chứ không phải là cứu cánh cho tâm hồn của anh, anh không hề yêu cô ấy. Hơn nữa, cô ấy cũng rất ích kỉ, cũng muốn có ai đó tình nguyện làm cứu cánh. Cô ấy vẫn rất tin vào tình yêu, muốn theo đuổi tình yêu thật sự của mình.”
Chung Viễn thở dài, “Vậy là tôi quá ích kỷ rồi. Tôi cũng tin vào tình yêu, nhưng tôi cũng đã bị ngọn lửa của tình yêu thiêu rụi một lần, đã biến thành một đống tro tàn, không thể cháy lên được nữa. Điều này thật không công bằng cho người đến sau. Ha ha, bác sĩ Trình, hôm nào cái gã gian thương của cô làm chuyện có lỗi với cô, cô cũng sẽ thành một đống tro tàn, lúc đó nhớ tìm tôi nhé.”
Chung Viễn đưa Quả Quả đi rồi, căn nhà to lớn bỗng chốc trở nên lạnh lẽo, trống vắng. Trình Vũ Phi đi đi lại lại trong nhà, câu nói cuối cùng của Chung Viễn khiến cô đau lòng. Mặc dù cô đã cố gắng thuyết phục mình dấn thân một lần vì tình yêu, nhưng cô thật sự không dám chắc khi cái kết cục đó đến thật thì cô có thể chịu đựng được hay không. Giọng nói nhõng nhẽo dễ thương của Quả Quả dường như vẫn còn lẩn quất đâu đấy trong nhà, cô đã sắp ba mươi rồi, nơi sâu thẳm nhất trong lòng luôn khao khát một gia đình, một đứa con. Cô đối diện với lòng mình, đau đớn phát hiện thật ra cô chưa từng có ước muốn xa xỉ là Tô Nhất Minh sẽ cho cô những thứ đó.
Đây đúng là một căn hộ sang trọng, đẹp hơn, lộng lẫy hơn tất cả những căn nhà của đồng nghiệp mà cô biết. Nhưng vừa nhìn cô đã không thích lắm, bởi vì nó cao sang quá, có cái gì đó lạnh lẽo, xa cách. Khi đến sống ở đây, cô đã cố gắng cải tạo nó. Cô bày biện khắp nhà những đồ vật bé bé xinh xinh, chính là muốn làm cho căn hộ vốn lạnh lẽo ấm áp lên một chút.
Nhưng có lẽ sẽ có một ngày, cô không thể không rời khỏi đây, không biết những món đồ bé nhỏ này sẽ có một kết cục thế nào? Rơi vào tay người phụ nữ khác hay bị vứt vào thùng rác? Ngón tay của cô lướt qua ánh mắt thánh thiện mà hiểu đời của Tô Đông Pha, thở dài nhè nhẹ. Trong giây phút đó cô đã có một quyết định, nếu có một ngày cô phải rời khỏi đây, nhất định sẽ đem tất cả tâm huyết của mình trong cái căn nhà này đi theo.
Buổi tối Tô Nhất Minh không gọi điện thoại về như thường lệ, cô ngủ không yên giấc. Trong lúc nửa mê nửa tỉnh ấy, cô cảm thấy có người đến bên cạnh nhấc cô lên, trong chốc lát cô đã nằm gọn trong vòng tay quen