Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đến Đây Nào Bác Sĩ Của Anh

Đến Đây Nào Bác Sĩ Của Anh

Tác giả: Như Thi Vấn

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341557

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1557 lượt.

như vẫn chưa tỉnh khỏi cơn mơ giữa ban ngày, ngớ người ra rất lâu mới nói, “Không phải. Tôi có một căn hộ nhỏ ở đây, đến xem thế nào. Cô có vội không? Không vội thì giúp tôi cầm một ít đồ, để tôi khỏi phải chạy lên chạy xuống nhiều lần, rồi tôi đưa cô về nhà luôn.”
Trình Vũ Phi đồng ý, cùng anh vào nhà. Đúng là một căn hộ rất nhỏ, chỉ có một phòng, lại cũ nát. Trong nhà cũng bày biện hết sức đơn giản, gần như là một căn nhà trống, vật dụng cũng rất ít, không có giường, không có ghế.
Qủa nhiên sở thích của Chung Viễn là nhiếp ảnh, hình treo đầy bốn bức tường. Trong đó có rất nhiều hình là của một cô gái. Trình Vũ Phi lặng lẽ tiến lại gần ngắm kĩ: tóc ngắn mặt tròn, đôi mắt quả thật rất giống mình nhưng thần sắc có vẻ bất cần hơn. Dù sao cũng còn trẻ mà.
“Căn hộ này chúng tôi từng thuê sống chung. Ngày đó cô ấy chỉ mới hơn hai mươi tuổi. Sau đó tôi bỏ tiền ra mua lại. Chớp mắt đã gần tám năm rồi.” Chung Viễn xếp lại đồ đạc vào mấy thùng giấy, “Nói thật tôi cũng không muốn gặp lại cô ấy. Yêu nhau hồi còn trẻ, bây giờ gặp lại có lẽ sẽ rất thất vọng. “Rơi trong gió lộng hồng phai sắc. Lá thắm còn đây quả trĩu cành”. Có lẽ cô ấy đã sớm kết hôn sinh con đẻ cái rồi, hoàn toàn không còn như ngày xưa nữa.”
Trình Vũ Phi từ từ quay đầu lại, nghiêm túc nhìn anh, “Chung Viễn, anh nên đi khám bác sĩ tâm lí.”
“Tôi chính là bác sĩ tâm lí của mình. Tôi luôn kìm chế mình đến đây thường xuyên, cũng tránh ngồi ở đây một mình, cô xem căn nhà này chẳng có giường, chẳng có ghế, chính là vì tôi không muốn mình chìm đắm trong quá khứ. Thế nhưng, tôi vẫn không quên được. Bác sĩ Trình cô nói thử xem, trên đời này có loại thuốc nào làm con người có thể quên đi quá khứ không?”
“Hình như có một số thuốc mê có thể giúp con người tìm quên nhưng là quên về sau. Sau khi uống thuốc thì trí nhớ sẽ bị mất trong một thời gian, còn kí ức… tôi không biết có loại thuốc nào như vậy”. Trình Vũ Phi trả lời rất thật tình.
Chung Viễn phì cười, “Không phải trả lời câu hỏi của cấp trên, cô làm gì mà nghiêm túc vậy? Giúp tôi cầm một ít đồ, tôi đưa cô về nhà!” Nói rồi nhét vào tay cô hai chiếc hộp giấy, cô oằn lưng xuống, khệ nệ bê ra ngoài.






Quá khứ của Chung Viễn (4)
Hôm sau Trình Vũ Phi cũng Tô Nhất Minh đến biệt thự của anh. Khu biệt thự ở ngoại ô, những dòng sông thiên nhiên cải tại thành mạng lưới nước dọc ngang, lại tụ hội về một cái hồ nhân tạo cực lớn. Bên hồ cỏ mọc um tùm, từng ngôi biệt thự soi mình bên dòng nước xanh mát, che mình trong những tán cây to giống như những nụ hoa nửa như muốn bung ra nửa như e ấp, thẹn thùng.
Tô Nhất Minh dẫn Trình Vũ Phi đi thăm thú khắp một lượt, khoe vườn hoa cùng căn nhà rộng rãi, sang trọng của mình, cùng bộ đồ gỗ giáng hương đẹp đẽ. Sau cùng tựa lưng vào sô-pha, anh nheo nheo mắt nhìn xéo cô, "Thế nào?"
"Căn nhà này có thật là để một gia đình sống không? Hệt như mê cung, buổi tối đi vệ sinh có bị lạc đường không?" Trình Vũ Phi không kìm được hỏi một câu vô cùng ngớ ngẩn.
Tô Nhất Minh muốn té xỉu, không thể hiểu được cái tư duy lôgic của bác sĩ khoai tây, chẳng phải rõ ràng mỗi phòng đều có nhà vệ sinh đấy sao. Còn nữa, anh lại thấy bệnh viện mới giống mê cung, củ khoai tâu nhỏ không bị lạc ở cái mê cung bệnh viện to như thế, sao lại lạc đường trong nhà mình được chứ?
Một giọng nói lanh lảnh giữa không gian yên ắng giống hệt đại bác nổ bên tai Trình Vũ Phi, "Cô ơi!"
"Quả Quả." Trình Vũ Phi ngạc nhiên tột độ, ngẩng đầu nhìn quanh quanh, phía không xa có một người đàn ông đeo kính râm đang nhìn họ, nhưng không phải là Chung Viễn." Quả Quả, sao cháu lại ở đây? Cậu đâu?"
Quả Quả kiêu kỳ hắng giọng tuyên bố: "Chú Nghiêm mua cho cháu rất nhiều đồ chơi đấy, cháu lấy cho cô xem nhé", rồi ngay lập tức chạy đến bên người đàn ông đó, lấy một túi to chạy lại, lấy từng món báu vật ra khoe.
Nghiêm Hoa? Trình Vũ Phi chăm chú nhìn người đàn ông đó một lát, thật ra hôm đó không nhìn kỹ, không biết có đúng hay không.
Tô Nhất Minh vô cùng hứng thú ngồi xổm xuống, làm ra vẻ dễ gần, "Bạn nhỏ, cháu tên là gì?"
Quả Quả nhìn anh cảnh giác, đứng nép mình vào Trình Vũ Phi, sau khi có cảm giác an toàn hơn một chút mới hỏi anh, "Chú là ai? Có phải là sói không? Cậu cháu nói trong rừng có chó sói."
Trình Vũ Phi nhịn cười, không ngờ đứa bé này lại dễ dàng vạch trần bản chất của anh như vậy.
Tô Nhất Minh cảm thấy vô cùng mất mặt, đành nở nụ cười thành khẩn, "Chú không phải là chó sói, chú là người tốt."
Quả Quả không tin, lại càng nép vào Trình Vũ Phi, "Vậy được. Nếu chú trả lời được câu hỏi của cháu thì không phải là chó sói."
Tô Nhất Minh cười gượng ngạo gật đầu.
"Chú nói xem, mặt trăng vì sao lại mọc vào buổi tối?" Quả Quả làm như thật hỏi anh.
Tô Nhất Minh trầm tư, chọn một đáp án mình cho là thú vị trả lời, "Ừm... bởi vì mặt trăng sợ nóng, ban ngày xuất hiện sẽ bị nóng đến chết."
"Không đúng! Chú là sói! Vì mặt trăng không mặc quần áo, cho nên chỉ có thể len lén xuất hiện vào buổi tối."


Old school Easter eggs.