Tác giả: Như Thi Vấn
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341556
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1556 lượt.
giấc mơ. Cuối cùng cũng có thể lấy người đàn ông mình yêu nhất, sinh con cho anh... Cuộc sống của cô sắp viên mãn rồi.
Viên mãn rồi.
Mấy ngày sau Tô Nhất Minh đem đến một niềm vui bất ngờ cho cô, anh phải đi Cape Town tham dự một hội nghị trong ngành, muốn cô đi cùng: "Vé máy bay và visa anh đã làm xong cho em rồi, nhưng em phải chuẩn bị hành lý đấy. Lịch trình hội nghị và tình hình thời tiết ở đó anh sẽ cho người gửi mail cho em..."
Trời trong vắt như vừa được tắm gội, nước biển xanh ngắt mát dịu, những ngọn núi như trong mơ, những vườn nho hệt như trong tranh sơn dầu, Cape Town quả như viên ngọc anh quý giá, lung linh diễm lệ, không thể bỏ lỡ. Ở nước ngoài, Tô Nhất Minh quả là một người đàn ông vô cùng chu đáo, nhiệt tình. Anh dẫn cô đi tham quan các nơi, đưa cô đi thưởng thức món ăn ngon, mua sắm đồ đạc, còn làm hướng dẫn viên giới thiệu với cô về lịch sử của mảnh đất này.
Đến tối Trình Vũ Phi phát hiện mình phạm một sai lầm vô cùng nghiêm trọng, cô không mang theo quần áo ấm cho cả hai. Cape Town ở Nam bán cầu, tháng chín đã bước sang mùa đông, buổi tối nhiệt độ thường hạ xuống chỉ còn vài độ C.
"Em cứ nghĩ ở châu Phi cả năm đều là mùa hè nóng như đổ lửa... cho nên toàn mang theo quần áo mùa hè." Cô nhìn anh đến tội nghiệp, bệnh viện có người sang châu Phi cứu trợ, hình như ở Ma Rốc? Nghe nói ở đó nhiệt độ cao nhất lên đến 50 độ C.
"Nhưng Cape Town ở cực Nam châu Phi, vĩ độ rất cao, còn có thể nhìn thấy những động vật chỉ có hai cực trái đất như chim cánh cụt, báo biển, là khí hậu Địa Trung Hải điển hình... giống ở châu u." Tô Nhất Minh ca thán, không có quần áo, tất cả những buổi gặp mặt buổi tuối anh đều không đền tham dự được... đành ở khách sạn với bảo bối vậy.
"Em mù địa lý mà..." Trình Vũ Phi lặng lẽ mặc niệm xấp nhân dân tệ dày. Trước lúc đi cô còn đặt cách bỏ bốn nghìn tệ mua chiếc đầm màu sắc lấp lánh, tưởng tượng ra cảnh sẽ mặc chiếc đầm đó tung tăng trên khắp đường phố Cape Town, dưới ánh nắng rực rỡ chẳng khác gì một đóa hoa mới nở nắng mặt trời rực rỡ chẳng khác gì một đóa hoa mới nở đang khoe sắc, cô thấy ngất ngây. Nhưng rõ ràng... cô chẳng có cơ hội để mặc nó.
"Anh chẳng phải vừa đã gửi tài liệu cho em rồi sao?"
"Em không xem kỹ... xin lỗi... em sai rồi." Trình Vũ Phi rầu rĩ.
Tô Nhất Minh mỉm cười, kéo cô lên giường, dùng môi tỉ mỉ tẩn mẩn vẽ trên lưng cô, "Sai rồi? Vậy anh phải phạt em, vẽ lên lưng em con ngựa..." Một lát sau anh lật người cô lại, tiếp tục hôn "... Lại vẽ thêm một con hổ đằng trước nữa... Em là cô bé đểnh đoảng, hại anh không có quần áo mặc..."
Khoảng khắc ấy trái tim Trình Vũ Phi vừa mềm vừa ướt biến thành một đống bột hồ, chứa đầy cảm xúc lẫn lộn. Khi anh vẽ xong ngựa và hổ, cô chầm chậm ôm lấy anh, thì thầm, "Nhất Minh em yêu anh"
Tô Nhất Minh mỉm cười, lấy một vật gì đó đeo vào ngón tay cô.
Trình Vũ Phi giơ tay lên, đó là chiếc nhẫn lấp lánh dưới ánh đèn, "Cái gì thế?" Cô có chút hoài nghi.
Tô Nhất Minh hôn cô, "Nhẫn, anh biết em thích đá có màu, nhưng... cầu hôn phải là kim cương, Vũ Phi... lấy anh nhé. Em không thể không đồng ý... Nếu em không đồng ý hôm nay anh sẽ nằm trên người em không xuống đâu."
Trình Vũ Phi bị những lời nói không biết xấu hổ của anh làm cho kinh ngạc, nhưng vẫn tỉnh queo, "Vậy thì tốt. Tô Nhất Minh, để em xem anh có thể nằm được bao lâu."
Nửa tiếng sau, Trình Vũ Phi năn nỉ, "Nhất Minh, anh có thể xuống được không? Đè em đến nỗi toàn thân đau nhức rồi này."
Tô Nhất Minh miễn cưỡng dịch chuyển một chút, "Ừm, nhưng nằm trên cái gối đặc biệt này dễ chịu lắm. Anh vẫn còn muốn được nằm thêm chút nữa..."
"Được, được... em đồng ý. Anh mau xuống đi, anh là chú heo nhỏ, nặng chết đi được! Lần này về nhà giảm béo cho chú heo này mới được, không có đồ ngọt nữa đâu nhé."
Tô Nhất Minh cười đắc ý.
Đến sân bay thành phố. Tô Nhất Minh đi lấy hành lý ký gửi, Trình Vũ Phi nhẹ nhàng giơ tay lên ngắm nghía chiếc nhẫn, cười mãn nguyện. Một cánh tay vòng qua ôm lấy cô, giọng nói Tô Nhất Minh dán chặt vào tai cô, "Cười gì vậy cưng? Vừa rồi có một phụ nữ hơi giống em, suýt nữa anh ôm nhầm vợ rồi."
"Ôm nhầm? Anh chắc chắn cố ý đúng không? Háo sắc."
Tô Nhất Minh xoay người cô lại, "Em xem, có phải giống em không? Nhưng nhìn có vẻ dữ dằn nếu vừa nãy ôm nhầm thật không chừng bị cô ta đánh có sứt đầu mẻ trán."
"Vậy anh không sợ em đánh anh sứt đầu mẻ trán à?" Trình Vũ Phi cười, bỗng đi nhanh mấy bước, ngạc nhiên nhìn bóng người đang đi phía trước.
Người đó có vẻ già hơn tuổi một chút, tóc dợn sóng nhưng gương mặt vẫn những đường nét đó, đôi mắt sống động biết nói, không có chút thay đổi nào. Dáng người cao hơn mình nửa cái đầu, đầu ngẩng cao sải bước rộng, toát ta vẻ tự tin, sành sỏi.
Trình Vũ Phi vội vàng móc điện thoại ra, đuổi theo chụp hai tấm hình, rồi gửi cho Chung Viễn.
Chung Viễn trả lời nhanh, tin nhắn viết: "Tự chụp đấy à? Rất đẹp".
Trình Vũ Phi suýt ngất, "Tự chụp có thể chụp xa thế ư?"
Chung Viễn vẫn trả lời nhanh, "Cho tôi xem tạo hình mới của em à? Tóc dợn sóng rất đẹp."