Tác giả: Như Thi Vấn
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341563
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1563 lượt.
cưới nữa, rõ ràng cô ấy biết không thể dời ngày, mà cứ nhắc đi nhắc lại không biết bao nhiêu lần yêu cầu này. Cô ấy đúng là không thành tâm lấy mình mà!
Dứt khoát không kết hôn nữa! Tô Nhất Minh lại uống cạn ly nữa, điện thoại đúng lúc này lại vang lên tiếng nhạc chuông dìu dặt. Vũ Phi gọi. Lúc trước anh cài mặc định tiếng chuông điện thoại cô gọi đến là một bài hát cũ của Thái Cầm: Đọc em. Nhưng bây giờ anh đổi lại thành tiếng kêu quang quác của quạ đen.
Tô Nhất Minh bấm nút tắt máy, bực bội sửa thành chế độ im lặng. Anh rất mệt. Đêm nay anh chỉ muốn mượn rượu tìm quên, quên đi tất cả những ưu phiền, cả trong công việc và trong cuộc sống. Củ khoai tây rắc rối ấy, không thèm quan tâm nữa!
Trình Vũ Phi rất lo lắng, cô gọi cho Tô Nhất Minh không biết bao nhiêu lần, đều không bắt máy. Cô biết anh đang tức giận, vì chuyện nhỏ mà nổi nóng, giữa đêm khuya lại bỏ ra ngoài, cô cảm thấy anh thật trẻ con. Nhưng dù sao trẻ con thế nào thì cũng là người đàn ông của mình, ở ngoài không biết có mệt không, đói không? Thật khiến người ta lo lắng mà.
Cứ dằn vặt suy nghĩ như thế suốt mấy tiếng đồng hồ, cuối cùng cô cũng nhận được điện thoại của Tô Nhất Minh, Trong điện thoại không nghe thấy giọng nói của anh, chỉ nghe thấy âm thanh ồn ào, tiếng nhạc chát chúa. Cô lo sợ hét tên anh trong điện thoại nhưng trước sau cũng chẳng có tiếng trả lời. Không bao lâu sau trong điện thoại có tiếng người nghe rất rõ: "A lô...A lô? Có phải người nhà của ông Tô không? Ông ấy uống rượu say rồi, cô có thế đến đưa ông ấy về không? Đây là quán bar Anger Face..."
Uống say rồi? Bỏ đi uống rượu? Trình Vũ Phi thở ra nhè nhẹ, lập tức ra khỏi nhà bắt taxi. Trên đường đi cô cảm thấy hối hận, biết vậy để anh ấy ở nhà uống chút rượu giải cơn thèm còn hơn.
Quan Anger Face nằm sát một tòa nhà CBD nổi tiếng của thành phố, quán không độc đáo đặc sắc nhưng không khí thì không tệ chút nào, âm thanh đều là loại thượng hạng, cho nên người đến đây rất đông.
Người phục vụ cố gắng vắt óc nhớ lại, "Một tiên sinh uống say? Ồ... có một tiên sinh như vậy vừa rồi có một người phụ nữ nói là bạn của ông ấy, muốn đưa ông ấy về nhà... đã đi rồi. Cô đến bãi đỗ xe xem thử, vừa đi đấy. Chúng tôi cũng cử một người phụ nữ cùng dìu ông ấy đi."
Tuy đã rất khuya nhưng trong bãi đỗ xe vẫn rất đông, Trình Vũ Phi mất rất nhiều thời gian mới tìm thấy xe của Tô Nhất Minh, trong xe mở đèn, tiếng nổ máy xe nhè nhẹ, hình như sắp lăn bánh, Trình Vũ Phi bước vội mấy bước, nhưng khi gần xe thì bất giác đứng chết trân, như bị sét đánh trúng.
Chiếc xe cách cô chừng mấy mét, cảnh tượng trong xe hiện lên rõ mồn một, trong xe có hai người đang quấn lấy nhau ôm hôn nồng nhiệt. Một người rõ ràng là Tô Nhất Minh. Còn người kia? Sau khi hai người họ rời khỏi nhau, mới lộ ra gương mặt của người phụ nữ. Chính là người phụ nữ xinh đẹp lần trước đưa Tô Nhất Minh về, lần trước cô đã nhìn thấy biểu hiện kỳ lạ của cô ta. Thì ra đúng thật có gì mờ ám với Tô Nhất Minh... Trình Vũ Phi lắc mạnh đầu, để biết chắc rằng mình không bị ảo giác, bất giác đưa tay giữ chặt ngực trái.
Có thứ gì đó giống như thủy tinh bị vỡ, giống như những bông tuyết tan chảy, trong thoáng chốc cô cảm thấy như có ai đó bóp chặt trái tim mình làm cô nghẹt thở. Trong giây phút ấy, cô bỗng thấy hụt hẫng, trống giống, không biết phải phẫn nộ xông tới hay hốt hoảng chạy trốn. Tiếc rằng kẻ địch không cho cô có cơ hội bắt gian, chiếc xe đột ngột lăn bánh, lao đi. Trình Vũ Phi với trái tim tan nát đến tột độ lao ra khỏi bãi đỗ xe, suýt nữa đâm sầm vào đài hoa bên đường.
Không biết thẫn thờ ở bãi đỗ xe bao lâu, Trình Vũ Phi mới dần dần hoàn hồn trở lại. Hoàn hồn trở lại rồi bắt đầu lo lắng, bởi vì cô bỗng nhiên tỉnh ra, vừa nãy là Tô Nhất Minh ngồi sau tay lái, uống nhiều như thế lái xe không biết có nguy hiểm không?
Lúc Tô Nhất Minh mở mắt ra thì đã hơn năm giờ sáng. Anh mơ màng nhìn không gian lạ lẫm chung quanh, cô gắng nhớ lại chuyện xảy ra ngày hôm qua. Hôm qua mình hình như cãi nhau với bác sĩ vì một chuyện mâu thuẫn nhỏ, rồi bỏ ra quán bar uống rượu, có lẽ là uống rất nhiều, nhưng sao anh lại ở nơi lạ lẫm như thế này? Sao lại không về nhà nhỉ?
Anh vừa cựa mình thì cảm thấy tay đau, nhìn sang thì thấy tay mình đang được truyền nước. Cái chất lỏng không màu cứ từng giọt từng giọt thông qua chiếc kim cắm trên tay chảy một cách vui vẻ vào huyết quản anh.
Anh lập tức ngồi dạy, bên giường một người phụ nữ chạy đén: "Giám đốc Tô, tỉnh rồi à?"
Tô Nhất Minh nhận ra Hồ Lâm, bất ngờ có chút xót xa, thầm mắng bác sĩ khoai tây ở nhà một trận. Anh vốn muốn mượn lần sát nhập trước để thân với Hồ Lâm hơn, thuận tiện mời cô ấy về làm lâu dài cho anh. Tiếc là... chính vì những lời của Trình Vũ Phi mà anh từ bỏ luôn ý định. Anh không muốn người phụ nữ của mình suy nghĩ nhiều, cô nghĩ nhiều thì mình cũng chẳng dễ thở. Tuy trong lòng anh nghĩ rằng chuyện hôm đó là do Trình Vũ Phi thêu dệt nên, nhưng mình đang ở đâu? Sao Hồ Lâm cũng ở đây?
"Hồ.... Lâm?" Tô Nhất Minh king ngạc hỏi cô, " Chúng ta... đang ở đâu?"