Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đến Đây Nào Bác Sĩ Của Anh

Đến Đây Nào Bác Sĩ Của Anh

Tác giả: Như Thi Vấn

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341566

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1566 lượt.

r>Hồ Lâm mỉm cười ngọt ngào, "Giám đốc Tô, tối qua tôi cũng ở Anger Face, vừa khéo lại gặp anh uống say. Tôi muốn đưa anh về nhà anh, nhưng tình trạng của anh hôm qua quả thật khiến người ta giật mình, nên tôi đưa anh đến bệnh viện."
Tô Nhất Minh ồ lên một tiếng, có chút tủi thân nhìn cây kim cắm trên tay, không phải chỉ là uống rượu sao? Sao đến nỗi đưa anh vào bệnh viện để đảm bảo ý ta hành hạ anh thế này?
Nhưng... bác sĩ của anh sao lại không quan tâm gì đến anh thế này, để mặc anh ở đây cho người ta hành hạ? Anh tức giận cầm lấy điện thoại, trên màn hình hiện thị mười mấy cuộc điện thoại gọi nhỡ, lúc đó anh mới nhớ tối qua mình tức giận tắt luôn chế độ chuông, tiêu rồi! Cô ấy nhất định lo lắng lắm đây!
Cảm ơn Hồ Lâm xong, Tô Nhất Minh lập tức rút cây kim cắm ở tay rồi vội vã về nhà.
Trình Vũ Phi đang ở nhà, ngồi ở phòng khách, sắc mặt có chút nhợt nhạt, vì lo lắng cả đêm không ngủ. Tô Nhất Minh xót xa, nhưng... chuyện hôm qua vẫn chưa kết thúc, phải nghĩ cách làm cô mất nhuệ khí mới được, cho cô thấy chút uy của đàn ông chứ.
Anh kiềm chế ý muốn bước đến ôm lấy cô, chỉ lạnh lùng ngồi xuống cạnh cô, ôm lấy đầu đang đau như búa bổ.
Trình Vũ Phi từ từ ngẩng đầu lên, giọng nói mệt mỏi, "Về rồi à? Em đợi anh suốt đêm. Đợi anh cho em một lời giải thích hợp tình hợp lý... Chuyện hôm qua... Hôm qua anh đã làm những gì?"
Chuyện hôm qua tuyệt đối không thể để bác sĩ biết, tránh những hiểu lầm không đáng có trong mối quan hệ vốn đã căng thẳng giữa hai người, sự xuất hiện của Hồ Lâm cũng phải giấu nhẹm, đề phòng bác sĩ lại chuyển đề tài. Tô Nhất Minh trên đường về đã nghĩ rất nhiều, đã tính toán sẵn, bèn lạnh lùng trả lời, "Hôm qua cùng uống rượu với Dã Bình, uống nhiều qua nên về nhà cậu ta ngủ một đêm. Anh ở ngoài quay mòng mòng với công việc, về nhà lại nghe người phụ nữ của mình càu nhàu, trách móc, làm đàn ông như thế thật bất lực quá!"
"Ở cùng Dã Bình? Anh ở cũng anh ta cả đêm?"
"Ừ. Còn có thể ở cùng ai chứ? Không tin à? Không tin thì em gọi hỏi cậu ta đi..." Cô không thèm để ý đến những lời kể kể của anh... Tô Nhất Minh vừa thất vọng vừa tủi thân.
Trình Vũ Phi không nói gì, chỉ đừng dậy, từ đâu đó kéo ra một chiếc vali nhỏ, Tô Nhất Minh nhận ra đó là chiếc vali ngày trước cô kéo đến đây. Sau đó cô bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Quần áo mùa đông, quần áo mùa hè, quần áo xuân thu, con búp bê đáng ghét ở đầu giường... Tô Nhất Minh lạnh lùng đứng nhìn, bỗng dưng hốt hoảng, không còn tâm trí để diễn bộ mặt lạnh nhạt bữa, nháo nhào chạy đến trước mặt cô, "Em... làm gì thế?"
"Thu dọn."
"Em ...muốn làm gì."
"Rời khỏi đây."
"..." Sự việc đã vượt ra ngoài dự tính của mình rồi ư? Tô Nhất Minh không hiểu đầu cua tai nheo gì, nhưng cũng không xuống nước, chỉ ấm ức nhìn cô kéo khóa vali, đứng dạy, đưa mắt nhìn quanh căn nhà
Vào khoảng khắc đó trong mắt cô ánh lên sự lưu luyến, nhưng lại biến mất rất nhanh.
"Còn chút đồ đạc... Lần sau em sẽ đến lấy." Cô thở dài nhè nhẹ, không nhìn anh lấy một cái, bước thẳng ra cửa.
Ánh mặt trời mùa thu ấm áp, xuyên qua lớp cửa sổ cực, lớn chiếu vào phòng căn phòng sáng bừng rực rỡ. Tô Nhất Minh thất thần bươc tới, nhìn qua cửa sổ, phía dưới dáng người nhỏ bé như kiến lướt qua, lầm lũi kéo vali nhỏ đi ra khỏi chung cư, mất hút sau những tòa nhà cao tầng...






Sự thật luôn đáng sợ
Tô Nhất Minh vừa tuyệt vọng vừa tức giận. Mệt mỏi từ công ty về nhà, anh phát hiện nhà mình đã có thay đổi lớn. Những đồ chơi nho nhỏ mà bác sĩ rất thích đã biến mất, ngoài bức tượng gỗ Tô Đông Pha, cái ông già râu dài bụng béo đang nhìn Tô Nhất Minh với ánh mắt vừa ngây thơ vừa hiểu đời. Căn nhà anh hệt giống như một con yêu quái vừa gỡ bỏ mặt nạ, bỗng lộ ra gương mặt lạnh lùng gian ác. Tuy trước đây anh không hề cảm thấy căn phòng thế này có gì không thỏa đáng.
Anh không hề biết phải làm gì. Vốn nghĩ bác sĩ chỉ nhất thời tức giận, mấy ngày sau bình tĩnh lại trở về ngay thôi. Ai ngờ mâu thuẫn càng lúc càng tăng, bàn tay nhỏ nhắn của cô vẽ một đường, như là muốn phân ranh giới hạn rõ ràng với anh.
Ban đầu anh còn cứng đầu muốn chiến tranh lạnh, vài hôm rồi mà kẻ địch vẫn không có bất kỳ động thái gì. Bỗng chốc mất đi sự chăm sóc dịu dàng của bác sĩ, lại thêm mấy ngày liền làm việc mệt mỏi, mặt anh hốc hác đi rất nhiều.
Anh chìm trong suy nghĩ miên man. Vậy là tình cảm này đã dần dần phai nhạt như nước chảy hoa trôi? Nghĩ đến đây anh cảm thấy tức giận đến mức không thở được. Thở dài, anh vẫn quyết định xuống nước trước, phát huy huy sở trường lưu manh của mình, kéo bác sĩ trở về trước đã, không thì mình sống buồn tẻ và thê thảm lắm.
"...Là anh. Sao em không mang anh đi... Thứ quý giá quan trọng như vậy mà em quên được sao?" Giọng Tô Nhất Minh trầm hẳn xuống, giống như tâm trạng của anh. Tiền của hai người cô phân định rõ ràng như vậy làm tổn thương lòng tự trọng của anh. Anh hy vọng đối phương đừng xem trọng tiền của anh, nhưng cũng hy vọng đối phương đừng coi anh như người ngoài..