Tiểu Thư, Ăn Xong Xin Thanh Toán
Tác giả: Như Thi Vấn
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341562
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1562 lượt.
a lê lấp lánh, giống như những đứa trẻ nghịch ngợm, chốc chốc lại nhảy ra làm lóa mắt bạn.
“Không sao đâu cưng. Anh bảo đảm tất cả đều đã được chuẩn bị sẵn sàng.”
“Nhưng em cần thời gian để chuẩn bị cho chính mình.”
“Một số thiệp mời đã được phát rồi... bây giờ lấy lại rất phiền phức. Khách của anh toàn những người quan trọng, họ đều rất bận, cần mời trước cả mấy tháng để họ sắp xếp.” Tô Nhất Minh cố gắng nói ngắn gọn, anh thật sự mệt mỏi đến nỗi không còn tâm trạng để giải thích chi tiết với cô.
“Vậy sao lúc định ngày cưới anh không bàn bạc với em? Còn chưa gặp bố mẹ em nữa đấy.” Trình Vũ Phi trở nên sốt ruột chuyện lớn thế này, làm sao mà một chút thay đổi cũng không thể?
“Anh nhất định sẽ đến gặp bố mẹ em. Em nói với họ thời gian này công ty rất bận. Đợi anh có thời gian..”
“Nhất Minh, em biết công việc làm ăn của anh rất quan trọng, quan trọng hơn tất cả mọi thứ trên đời. Em hiểu, em không để bụng... nhưng chuyện hôn nhân đại sự không thể qua loa! Nếu công việc của anh bận rộn như thế, thà ngày cưới hoàn toàn có thể dời lại...” Giọng nói của cô rõ ràng cứng cỏi, thể hiện sự chống đối.
Tô Nhất Minh không muốn tranh cãi với cô nữa, chỉ muốn từ từ cởi váy cưới cô ra, đặt cô lên giường, dịu dàng hôn cô, định dùng cách cũ để giải quyết mâu thuẫn. Nhưng lần này cách đó lại không hiệu nghiệm. Cô vội vàng đứng thẳng người lên, giống như một con chim đang xù lông. Tô Nhất Minh dừng lại, đứng lên, cảm thấy bị tổn thương.
Hôm qua nhận được điện thoại của bạn nói váy cưới đã may xong, hôm nay từ sân bay anh chạy một vòng lớn, nửa đêm dựng người bạn từ giường ấm áp dậy để lấy váy cưới, chỉ vì muốn Trình Vũ Phi vui. Nhưng đổi lại là những rắc rối vô lý của cô. Tô Nhất Minh kìm một bụng tức, đốt một điếu thuốc, cố gắng giữ giọng nói ôn hòa lý trí, “Không thể dời ngày cưới. Vũ Phi, anh không giống những người khác. Đám cưới của anh không chỉ là một đám cưới, đó là một buổi tiệc xã giao. Rất nhiều nhân vật quan trọng sẽ đến, một sơ suất nhỏ cũng không thể có, sao có thể dời ngày được? Nếu dời ngày sẽ dẫn đến rất nhiều những đoán định trái ngược nhau và không ít phiền phức. Vũ Phi, em phải giữ thể hiện cho anh chứ? Sau này anh còn phải làm ăn nữa chứ!"
"Vậy... anh lập tức về nhà em. Đến trễ em lo bố mẹ sẽ nghĩ..." Trình Vũ Phi nắm tay anh, cười lấy lòng anh.
Sao cô ấy lại không hiểu nhỉ? Mình không phải là không muốn đi, nhưng bây giờ thì không được mà! Lúc định ngày cưới mình cũng không thể ngờ công ty gần đây lại rơi vào hố sâu như thế.
Tô Nhất Minh vừa mệt vừa phiền, không chút khách khí hất tay cô, với tay lấy một chai rượu vang trên tủ rượu.
"Uống rượu hại thân." Giọng bác sĩ đều đều vọng tới, một ly sữa đặt trước mặt anh, "Anh bị thiếu vitamin rồi. Nhìn kìa, miệng bị lở rồi đấy...đừng uống mấy thứ có chất kích thích nữa."
Tô Nhất Minh cố chấp không uống sữa, "Áp lực quá lớn. Anh muốn uống chút rượu giảm áp lực."
Trình Vũ Phi đưa ly sữa sát miệng anh, "Không được, Nhất Minh, công việc càng vất vả thì càng không được bỏ bê bản thân. Em biết một người, liên tục thức đêm, lại uống rất nhiều cà phê để tỉnh, kết quả bị xuất huyết dạ dày, máu tuôn ra không khác gì suối! Sau đó phải cắt đi hai phần ba dạ dày, suýt nữa chết rồi..."
Lại là một câu chuyện khủng bố! Mình vất vả ngược xuôi tìm đủ mọi cách làm cô ấy vui, thì kết quả chỉ là những câu chuyện khủng bố thế này đây. Rõ ràng đang ở nhà mình mà đến rượu cũng không cho mình uống, cuộc sống còn gì là thú vị nữa! Tô Nhất Minh bực bội đẩy ly sữa kê sát miệng ra.
Trình Vũ Phi kêu khẽ một tiếng. Sữa văng tung tóe ra sàn, bắn vào chiếc váy cưới mới may mà cô đang mặc, thành những vệt nhờ nhờ.
"Ối! Váy cưới bị bẩn rồi. Em nói không cần thử mà... tất cả đều tại anh... Làm sao bây giờ? Đám cưới làm thế nào đây?" Trình Vũ Phi lo lắng, xót xa lấy khăn lau những vết bẩn trên áo.
"Vậy thì đừng làm nữa. Em cũng đâu muốn kết hôn, lúc nào cũng nghĩ cách hủy hôn lễ mà. Dứt khoát không làm nữa." Tô Nhất Minh không chịu nổi, vừa bực vừa buồn quay người mở cửa ra khỏi nhà.
"Em không... Nhất Minh, Nhất Minh! Muộn thế này anh còn đi đâu?" Trình Vũ Phi đuổi theo, mắt trừng nhìn theo bóng dáng anh đang hằm hằm rẽ sang một khúc ngoặt rồi bước ra khỏi cổng chung cư.
Tô Nhất Minh vào quan bar, gọi một lý rượu lớn, uống ực một hơi, nỗi tức giận trong lòng càng dâng lên ngùn ngụt. Mấy ngày liền mệt mỏi, vất vả, chỉ muốn trước đám cưới xử lý xong những việc ở công ty, tiếp đó có thể vui vẻ cùng Trình Vũ Phi đi hưởng tuần trăng mật. Nhưng cô lại không hiểu, suốt ngày lấy những chuyện vặt vãnh, nhỏ nhặt ra làm phiền anh. Trước đây sao anh lại không phát hiện ra cô là người phụ nữ phiền phức như vậy nhỉ? Còn đám