Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341225
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1225 lượt.
phát điên cái gì rồi ? “Anh…anh làm gì nhìn em như vậy?”
“Đi làm việc.” Hà Tử Nghiệp dời ánh mắt ra khỏi người cô, phun ra ba chữ.
Lâm Cảnh Nguyệt nhìn gương mặt anh tuấn kia thật sự muốn vung cho một đấm, nào có ai như vậy, cái này rõ ràng là đang làm nhiễu loạn tâm thần của người khác mà, không đúng sao? Cô cắn răng đè xuống lửa giận, trở về phòng làm việc của mình, đi làm cô không thể cùng ông chủ đối chọi, chuyện gì tan việc lại nói, vừa đóng cửa thì chính là chuyện nhà rồi!
Nhưng chưa được bao lâu lại nhận được điện thoại nội bộ từ Hà Tử Nghiệp, muốn cô nhanh chóng đến phòng của anh, Lâm Cảnh Nguyệt thở phì phò đặt điện thoại xuống, người này lại muốn làm trò gì đây? Cô nhìn qua phòng của anh một chút, a? Sao lại có một phụ nữ? Chẳng lẽ hôm nay thật sự có dự án hợp tác?
Lâm Cảnh Nguyệt không dám chậm trễ, lập tức chạy tới, nhưng mới vào cửa chưa kịp nói một câu, người phụ nữ đang quay mặt với Hà Tử Nghiệp liền quay lại, nhìn thấy ánh mắt người đó sáng lên, cười khanh khách đi tới vây quanh cô, nụ cười cũng thật là rực rỡ! Ai có thể nói cho cô biết đây là đang xảy ra chuyện gì?
May là mẹ Hà cũng bị Lâm Cảnh Nguyệt đang bước vào làm cho kinh diễm, phải nói người đẹp bà đã gặp quá nhiều, nhưng cũng rất nhiều người chỉ giống như một chiếc vỏ rỗng, mà cô gái mới tới đây vừa rất xinh đẹp lại rất chân thật, nhất là phong cách, chậc chậc, người con dâu này bà nhận! Tên tiểu tử đáng chết! tìm được cô gái tốt nhất vậy lại che giấu không đưa về nhà!
“Ông…”
“Ai da…Cảnh Nguyệt đúng không?” Mẹ Hà cười đến không khép được miệng, lôi kéo cánh tay Lâm Cảnh Nguyệt không chịu thả, cô bé này dáng dấp cũng dễ nhìn, mẹ Hà len lén chùi một tí nước miếng: “Thật là một cô gái tốt.”
Lâm Cảnh Nguyệt bị vờn đến không giải thích được, người này là ai vậy? Tại sao lại biết cô? Cô nghi hoặc nhìn Hà Tử Nghiệp, Hà Tử Nghiệp co quắp nhìn mẹ mình mặt không đổi sắc ăn đậu hũ của Lâm Cảnh Nguyệt, rốt cuộc nhịn không được kéo Lâm Cảnh Nguyệt về phía mình: “Đây là mẹ anh.”
Hà Tử Nghiệp…Mẹ! Lâm Cảnh Nguyệt lập tức trợn tròn hai mắt, chuyện này…đây là ý gì?
“Ai da, ông xã cũng gọi rồi, nên làm chuyện vui đi?” mẹ Hà bất mãn nhìn Hà Tử Nghiệp một cái, lại đem Lâm Cảnh Nguyệt lôi về tiếp tục ăn đậu hủ: “Chiếc nhẫn đâu? Nhẫn đính hôn đấy? Tiểu tử chết toi kia sao lại keo kiết như vậy, ngay cả một chiếc nhẫn cũng không có?”
“Cái đó, bác gái, cháu….” Lâm Cảnh Nguyệt cứng người muốn giải thích, gọi ông xã? Cô rõ ràng muốn gọi ông chủ mà? Còn nữa, tại sao mẹ Hà Tử Nghiệp lại bất ngờ đến đây? Trái tim nhỏ của cô, đây không phải là biến tướng của việc gặp người lớn sao? Áo quần của cô cũng có thể coi như thỏa đáng chứ? Tóc thì sao? Tóc có loạn không vậy?
“Người trong nhà, gọi mẹ!” mẹ Hà cười híp mắt vỗ vỗ Lâm Cảnh Nguyệt nói
“Cháu…”
“Không sao, ngày mai bắt tên tiểu tử chết toi kia đền bù lại cho con chiếc nhẫn khác, phụ nữ mình không thể chịu uất ức đâu, ông xã cũng không phải gọi không!” Mẹ Hà chỉ chỉ Hà Tử Nghiệp, vẻ mặt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, giống như đang nói…, thật mất mặt, một người con dâu cũng không thể bắt được.
Hà Tử Nghiệp xoa xoa thái dương có chút đau, bất đắc dĩ nói: “Mẹ, mẹ đang ở đây nói gì đó, chúng con chỉ mới lui tới.” hiểu lầm như vậy, sẽ không dọa cô nhóc kia chứ?
Lâm Cảnh Nguyệt bên cạnh cũng gật đầu thật mạnh, rốt cuộc mang câu nói kia nói ra khỏi miệng: “Cháu muốn gọi ông chủ.” Việc này làm sao bây giờ, tim cô đập càng lúc càng nhanh, đầu cũng không dám ngẩng, không phải là gặp mẹ của Hà Tử Nghiệp ư, cô đây nên thế nào?
Nụ cười mẹ Hà cứng ở trên mặt, ánh mắt như dao vèo vèo bắn về phía Hà Tử Nghiệp, bà đây không phải là đang giúp anh sao, tên ngốc này!
“Không có việc gì, sớm muộn gì cũng sẽ gọi, buổi trưa tới nhà ăn cơm đi!” mẹ Hà nhìn chằm chằm Lâm Cảnh Nguyệt, trong mắt tỏa ra ánh sáng trong suốt, Lâm Cảnh Nguyệt bị nhìn nên có áp lực cực lớn, vừa định mở miệng từ chối, Hà Tử Nghiệp chợt đi tới dắt tay cô nói: “Vâng.”
Đem Mình Giao Cho Anh.
Vì vậy buổi trưa, Lâm Cảnh Nguyệt với tinh thần thấp thỏm bị Hà Tử Nghiệp dắt đến Hà gia, dọc trên đường đi, mẹ Hà cười không dứt miệng, còn Lâm Cảnh Nguyệt lại thừa dịp mẹ Hà không chú ý vừa bấm vừa trừng Hà Tử Nghiệp, trong lòng Hà Tử Nghiệp âm thầm kêu khổ, cô nhóc lại bắt đầu xù lông rồi, nhưng cũng không dám phản kháng bởi vì cô đang làm lén lút.
Vừa vào nhà lớn Hà gia, cảm giác cao quý nặng nề liền đập vào trong mặt, Lâm Cảnh Nguyệt trong lòng càng khẩn trương, kiếp trước, cô chưa hề đến nhà của Hà Tử Nghiệp, bây giờ chân chính đặt chân tới mới biết thế nào gọi là hào môn, mà cô, nhiều nhất cũng chỉ có thể gọi là gia đình đầy đủ, trong lúc này, chợt có chút tự ti, bên cạnh người đàn ông này, cô thật sự xứng đôi với anh sao?
Giống như biết cô đang suy nghĩ điều gì, Hà Tử Nghiệp cầm tay cô thật chặt, đtặ vào lòng bàn tay của mình: “đừng sợ.”
Lâm Cảnh Nguyệt quay đầu, nhìn anh chăm chú, trong ánh mắt anh ngập tràn sự khích lệ. Ánh m