Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đến Lượt Em Yêu Anh

Đến Lượt Em Yêu Anh

Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341222

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1222 lượt.

mà, đó chẳng qua là vẻ ngoài, sau lưng không biết cô đã bảo nhiêu lần khóc tỉnh từ trong mơ, nhưng cô không hề từ bỏ, chỉ vì một câu có ẩn tình khác từ hắn, chỉ vì hắn nói muốn cô tin tưởng hắn.
Hà Tử Nghiệp ngây ngẩn cả người, mặc dù không nhìn thấy ánh mắt của cô, nhưng bi thương cực hận như vậy không cần nhận thấy qua ánh mắt, hình như tản mát từ chính trong lòng cô, khắc sâu bén nhọn như vậy, khiến lòng anh cũng không nhịn được mà đau đớn, cô bé của anh đến tột cùng đã trải qua chuyện gì? Vì sao cô chưa từng nói qua với anh?
Cánh tay ôm cô tự nhiên buộc chặt, sức lực thật lớn như muốn khảm cô vào trong ngực, Lâm Cảnh Nguyệt biết đây là phương thức an ủi đặc biệt của anh, mũi khụt khịt, đem nước mắt sắp rơi ra đè lại, cô vòng tay ôm lấy hông anh, tiếng nói nhỏ đến đáng thương: “Diệp Tử, anh đừng…có thể hay không sẽ không còn quan tâm em?”
“Đang nói bậy gì đó?” trên đỉnh đầu vang lên âm thanh tức giận của anh, hai vai bị anh gắt gao nắm lấy, anh nhíu chặt chân mày nhìn cô, trong ánh mắt chính là lửa giận: “Lâm Cảnh Nguyệt, em rốt cuộc đang suy nghĩ cái gì?”
Cô không nói lời nào, chỉ chăm chú nhìn anh, từng chút từng chút, từ cái trán đến chân mày, đem từng nét nhỏ trên khuôn mặt thu vào mắt. Trong lòng đột nhiên xuất hiện một sự lo lắng, Hà Tử Nghiệp nóng nảy đẩy ngã cô trên giường, vội vàng hôn lấy môi cô, Lâm Cảnh Nguyệt không phản kháng, ngoan ngoãn để anh hôn, thậm chí thỉnh thoảng còn đáp lại. Có lẽ thái độ lấy lòng như vậy của cô khiến nụ hôn của anh từ từ trở nên dịu dàng, giống như muốn thông qua môi truyền tình yêu đến đáy lòng cô, triền miên mà thương tiếc.
Hồi lâu, Hà Tử Nghiệp từ trên môi cô rời đi, trán dựa vào trán cô: “ Em không có cảm giác an toàn là trách nhiệm của người bạn trai như anh, anh cần phải làm gì để cho em an tâm đây.”
Lâm Cảnh Nguyệt nghi hoặc nhìn anh, không biết anh muốn làm gì.
Hà Tử Nghiệp cười nhẹ một tiếng, kéo tay cô thả vào phía dưới của mình: “Em cảm thấy đem mình giao cho anh rất thua thiệt, như vậy anh chịu uất ức đem anh giao cho em vậy.”






Đóng Cửa Làm Chuyện Xấu.
Nhất thời Lâm Cảnh Nguyệt cảm thấy khí huyết dâng trào, mặt đỏ ửng, đầu óc cũng rối loạn hết lên, cô tuyệt đối không ngờ rằng Hà Tử Nghiệp có thể làm ra chuyện như vậy, nhìn lại kinh nghiệm kiếp trước, anh cho dù có yêu hay không cũng chỉ có một loại dáng vẻ mà thôi, tại sao ở bên nhau càng lâu cô càng không thể hiểu hết được anh đây? Tại sao có thể muốn cô sờ chỗ “đó” của anh chứ! Tên lưu manh này! Cô chính là bị mù mới xem anh là người quân tử đấy!
Cô liều mạng giãy giụa, muốn thoát khỏi sự khống chế của Hà Tử Nghiệp, nhưng cho dù ra sức thế nào cũng không thoát được. Ngược lại càng thêm hoảng sợ phát hiện vì sự giãy giụa này khiến cho phía dưới ai đó giống như…có khuynh hướng càng ngày càng lớn! Lâm Cảnh Nguyệt run lên, kinh hoảng nhắm nửa con mắt phán kháng: “Đừng, buông ra!” Lời vừa nói ra khỏi miệng, cô thật sự muốn tát cho mình một cái, rõ ràng là anh sàm sỡ cô, vì sao cô không thể hùng hổ chỉ trích anh kia chứ, ngược lại vâng vâng, dạ dạ ? Không lẽ là nô tính!
“Cảnh Nguyệt!... Cảnh Nguyệt!” hô hấp Hà Tử Nghiệp có chút nặng nề, âm thanh phát ra liên tục cũng trở nên khàn khàn, mang theo nồng đậm mùi vị mờ ám,rót vào trong tai Lâm Cảnh Nguyệt lại cảm giác có chút khác thường. Cảm giác, mờ ám ? Lâm Cảnh Nguyệt hận không thể bóp chết tiểu ác ma trong lòng đang chảy nước miếng, lúc nào? Khi nào thì lại phạm phải sắc dục như vậy chứ! Cá chết lưới rách, bà đây muốn đứng lên! Âm thầm tự động viên mình, Lâm Cảnh Nguyệt cứng rắn giả bộ kiên cường, không biết rằng dáng vẻ của cô như vậy trong mắt Hà Tử Nghiệp thật sự là đáng yêu đến cực điểm.
Cầm lấy tay của cô dùng sức nhấn một cái, cho dù còn cách quần, sự ma sát cũng nhanh chóng mang đến cho Hà Tử Nghiệp một loại cảm giác say mê không nhịn được á một tiếng, nhìn mặt Lâm Cảnh Nguyệt mặt ngày càng đỏ, đến tai cũng đỏ ửng luôn rồi. “Cảnh Nguyệt, Nguyệt Nha Nhi…sờ sờ nó, sờ sờ!” Hà Tử Nghiệp cúi xuống, nỉ non bên tai Lâm Cảnh Nguyệt, hơi thở nóng rực vẩy vào tai, vào cổ của cô, khiến cho cô cảm thấy tê dại toàn thân, cơ thể thiếu chút nữa đã mềm nhũn ra rồi, Hà Tử Nghiệp, người này chỉ tùy tiện tìm một chút là đã có thể tìm được điểm mẫn cảm của bà đây rồi sao?
Cảm giác tê dại nhất thời xông thẳng vào đầu óc của cô, cắn môi, cô thật vất vả để khống chế không phát ra tiếng rên, trợn mắt nhìn Hà Tử Nghiệp một cái, vẫn còn phải bất đắc dĩ ừ một tiếng. Thế nhưng loại đáp án mập mờ này sao khiến Hà Tử Nghiệp hài lòng ? Anh dùng chân tách ra hai chân của cô, thẳng lưng làm vài động tác cọ xát, cố ý hạ thấp giọng nói bên tai cô: “ngoan ngoãn nói! Vậy em nghĩ muốn thật sự làm một lần không? Hả?” Chữ “hả” kéo thật dài, mang theo ý vị uy hiếp mạnh mẽ. Lâm Cảnh Nguyệt trước sự uy hiếp của anh, không thể làm gì khác hơn là nhắm mắt, đỏ mặt tía tai nói: “ thứ, lần đầu tiên.” Người này thật sự đáng ghét đến chết thôi!
Nghe được đáp án này, Hà Tử Nghiệp chẳng


Ring ring