Tình Yêu Ban Đầu, Tình Yêu Cuối Cùng
Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341176
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1176 lượt.
ệu, cái gì mà bụng lớn thì sẽ không mặc được áo cưới…rồi về sau sẽ hối hận…Lâm Cảnh Nguyệt cứ như vậy trúng bẫy của anh, mặc dù trong lòng vẫn thấp thỏm nhưng cũng không có kháng cự
Chuyện tốt của Hà Tử Nghiệp gần tới,mặt cũng không còn nghiêm nghị nữa rồi, mỗi lần bước vào công ty mặt đều mỉm cười, thiếu chút nữa làm cho đám nhân viên mù hết cả mắt. Tuy biết ông chủ của mình sắp lừa được người đẹp đến tay, nhưng lại đột nhiên tỏa sáng như vậy thực sự khiến người khác chói mắt không ngừng mà! Hơn nữa, chẳng lẽ Boss không thể đừng lộ liễu khoe khoang hạnh phúc như vậy không? Chúng tôi, một đám đàn ông độc thân còn chưa được nắm tay con gái đây này! Tố lại, cho dù như thế nào, hôn lễ của hai người cũng khiến mọi người hâm mộ, hoặc đố kỵ đều có cả.
Dưỡng Thai
Tháng tư, mặt trời ấm áp nhu hòa, hiền lành như người mẹ, ngay cả cây liễu ven sông cũng chịu yếu thế mà rút đi những trạc cây màu xanh nhạt, những chú chim hình như cũng biết hôm nay là một ngày vui mừng, ríu rít ca hát trên trời cao, hoạt bát khiến người khác yêu thích. Trong thành phố cũng một mảnh tươi tốt phồn thịnh.
Lâm Cảnh Nguyệt trong bộ áo cưới màu trắng cúp ngực đứng trước mặt Hà Tử Nghiệp, xinh đẹp như một nữ thần. Vóc người của cô cực kỳ thon gầy, cho dù mang thai đã gần ba tháng cũng không thể nhìn ra được, kết hợp với áo cưới bộc lộ đường cong hoàn mỹ khiến cho sự linh động trẻ trung thường ngày cũng trở nên dịu dàng mà quý khí.
Hà Tử Nghiệp một thân tây trang màu đen gọn gàng, càng thêm tôn lên thân hình cao lớn thon dài, Lâm Cảnh Nguyệt chỉ cần nhìn anh đã thấy lòng mình thật an tâm ấm áp. Anh bước dưới ánh nắng từ từ nắm lấy tay cô vững vàng đặt trong lòng bàn tay mình, kiên định kéo cô đi tới trước mặt người dẫn chứng hôn------
“ tiểu thư Lâm Cảnh Nguyệt, cô có nguyện ý cả đời cùng tiên sinh Hà Tử Nghiệp nắm tay nhau, cùng chung sống đến già hay không?”
Phản ứng nôn nghén của Lâm Cảnh Nguyệt cũng không quá lớn, thậm chí rất nhỏ, cái gì cũng có thể ăn một chút, mọi hành động so với bình thường cũng không có gì khác biệt cho lắm, thời điểm ban đầu Hà Tử Nghiệp còn có thể thở phào nhẹ nhõm, nhưng về sau càng ngày lại càng lo lắng, phụ nữ có thai không phải là rất ưa thích ăn vặt ư, tại sao vợ anh lại cái gì cũng không muốn ăn, chỉ cần mỗi ngày ba bữa là đủ rồi, chưa từng nói với anh là muốn ăn cái gì đó. Hà Tử Nghiệp nóng nảy, vừa gọi điện hỏi thăm mẹ Hà, vừa lên net tra cứu tài liệu, vội vàng loạn hết cả lên, cuối cùng cũng không tìm ra biện pháp khiến cho vợ mình thèm ăn. Không thể làm gì khác hơn là mỗi ngày đều lái xe chạy khắp thành phố, đem những thức ăn dinh dưỡng mua về nhà.
Lâm Cảnh Nguyệt đem ý nghĩ muốn mình ăn của chồng thật sự không biết phải làm sao, nhưng mỗi lần nhìn thấy ánh mắt lo lắng của anh cũng không muốn làm trái, chỉ có thể ép mình ăn thêm một chút, mới khiến cho Hà Tử Nghiệp yên tâm hơn một chút.
Mang thai bốn tháng, vào một ngày mưa nhỏ, Lâm Cảnh Nguyệt rảnh rang ngồi ở cửa sổ nhìn màn mưa liên miên, đột nhiên cảm thấy bụng bỗng nhúc nhích, cô cả kinh, lập tức thả xuống quả nho trong miệng nuốt ừng ực, Lâm Cảnh Nguyệt thận trọng đtặ tay lên bụng, một hồi lâu sau, rốt cuộc cảm nhận được sự máy động mừng rỡ dưới lòng bàn tay. Cô lập tức chạy như bay đến bên điện thoại nhấn dãy số của Hà Tử Nghiệp.
Lúc đó, Hà Tử Nghiệp đang họp, chợt cảm thấy điện thoại rung động, anh không để ý liếc một cái, khi thấy dãy số gọi tới cũng không để ý mình đang ở phòng họp, lập tức nghe máy, âm thanh dịu dàng có thể tan chảy thành nước: “Nguyệt Nha Nhi, thế nào?”
“Động! Động! Nó động!” Lâm Cảnh Nguyệt lời nói kích động không có mạch lạc, Hà Tử Nghiệp sửng sốt mới nghe được cô đang nói gì. Nắm chặt điện thoại trong tay, giọng điệu không thay đổi: “Anh biết rồi, ngoan ngoãn ở nhà chờ anh, không nên chạy loạn!”
Lâm Cảnh Nguyệt có chút buồn bực, vốn nghĩ anh sẽ rất vui mừng, nhưng nghe giọng điệu của anh cơ bản là không quan tâm nha, hừ! “Được rồi! Biết!” nói xong, cô bộp một cái cắt điện thoại. Bên này, Hà Tử Nghiệp nhìn điện thoại cười khổ, tính khí cô gái nhỏ càng lúc càng lớn! Nhưng…đứa bé của bọn họ sẽ cử động, sẽ động a!
Trong phòng họp, các trưởng bộ phận nhìn tổng giám đốc của họ nhận điện thoại liền trầm mặc, không khỏi nhìn nhau, đây là thế nào? Chẳng lẽ xảy ra chuyện gì? Nghĩ vậy mỗi người đều vội vàng cúi đầu ngồi nghiêm chỉnh, chờ đợi phát biểu của tổng giám đốc đại nhân. Nhưng chờ mỏi mòn cũng không nghe thấy gì, mọi người lại thận trọng nhấc đầu, chỉ thấy mấy tờ báo cáo trong tay tổng giám đốc đã bị vò thành một đống, tổng giám đốc trước giờ trấn định như núi của bọn họ tay…tay đang run rẩy? cổ mọi người co rụt lại, chợt cảm thấy sau lưng rét lạnh từng hồi, cũng âm thầm suy đoán trong lòng báo cáo kia là của ngành nào. Trong lúc bọn họ đang nơm nớp lo sợ, trên đỉnh đầu lại truyền đến một hồi hét lớn: “Sẽ động!”
Sẽ…sẽ động? Đây là ý gì? Mấy trưởng bộ phận đều ngẩng đầu lên anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, cũng đoán k