XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đến Lượt Em Yêu Anh

Đến Lượt Em Yêu Anh

Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341162

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1162 lượt.

ng, đứa bé cũng cần người chăm sóc.”
“Không cần…” lời cự tuyệt còn chưa nói hết đã bị mẹ Hà cắt đứt: “Con có kinh nghiệm à? Con có biết chăm sóc thế nào không? Đừng có cản! Nói cho con biết, mẹ nhất định phải đi!”
Hà Tử Nghiệp yên lặng, vậy mẹ còn hỏi con làm cái gì?
“Nhanh đến phòng sơ sinh xem con trai của con đi, tên nhóc kia tiếng khóc cũng thật là vang dội đó nha!” mẹ Hà cười đến không khép được miệng, cả khuôn mặt tràn đầy vẻ tự hào.
Nhịp tim Hà Tử Nghiệp bỗng nhiên nhẹ nhàng thay đổi, anh không kịp chờ đợi mà chạy đến phòng trẻ, vừa vặn cô y tá còn đứng ngay cửa, cô ấy chỉ chỉ đứa nhỏ gần nhất: “Chính là bé này, ban đầu làm sao cũng không khóc, thật sự là một cuộc náo loạn lớn mà…” y tá nói thêm gì sau đó anh cũng không nghe lọt, cách một vách thủy tinh anh nhìn một đoàn nho nhỏ, trong lồng ngực tràn đầy một cảm giác nhu tình, đó là con anh, là con trai của anh và cô. Lúc này đnag yên lặng nằm đó, giống mẹ nó đang ngủ rất sâu, anh duỗi ngón tay nhẹ nhàng miêu tả trên vách kính, dịu dàng như vậy, giống như mỗi nơi đầu ngón tay đi qua chính là làn da mềm mại của con trẻ: “Thật là một nhóc con nghịch ngợm…” Ánh mắt anh nhìn không nháy một cái sinh mạng nho nhỏ kia, khóe miệng giương thật cao, hốc mắt lại ươn ướt: “Con có biết là ba có bao nhiêu lo lắng…” Mà bây giờ, cuối cùng có thể an tâm rồi, cục cưng nhỏ của bọn họ rất khỏe mạnh, rất bình thường. Từ đó, bí mật kia vĩnh viễn trở thành bí mật vĩnh cửu, anh sẽ không nói cho cô biết, vĩnh viễn đều không biết.
Khi Lâm Cảnh Nguyệt tỉnh lại, trời đã hoàn toàn tối đen, Hà Tử Nghiệp đang ngồi bên giường chuyên chú nhìn cô, trên tay bưng một chén cháo còn bốc hơi nóng, nhìn thấy cô mở mắt liền cười: “Cảnh Nguyệt, ngồi dậy ăn một chút đi, em có đói bụng không ?”
Lâm Cảnh Nguyệt nhìn xung quanh một chút, nơi nào cũng không có dấu vết của trẻ con, không khỏi nóng nảy, cô chợt ngồi dậy, nắm lấy áo của Hà Tử Nghiệp: “con, con đâu?”
Chén cháo trên tay Hà Tử Nghiệp bị cô đụng thiếu nữa đổ ra ngoài, anh cũng không tính, chỉ đem cháo đặt lên trên bàn, ngồi lên giường, đem cả người Lâm Cảnh Nguyệt dựa vào mình: “Nguyệt Nha Nhi, chúng ta có con, là một thằng nhóc, thật đáng yêu, tiếng khóc của nó rất vang dội…” anh nhìn ánh mắt Lâm Cảnh Nguyệt có chút sáng lên, tiếp tục nói: “Con rất khỏe mạnh, cũng đang ngủ rất ngoan, em nên ăn một chút gì đó, ăn xong rồi anh sẽ ôm con tới cho em nhìn.”
“Được!” Lâm Cảnh Nguyệt cầm lấy chén cháo Hà Tử Nghiệp đưa tới, ăn giống như hổ đói, ăn xong một chén cháo: “Em muốn nhìn cục cưng…” cô mở to đôi mắt trong suốt nhìn anh, nhìn nhau mấy giây chợt cúi đầu: “Em…em muốn cho con bú sữa mẹ.” Hà Tử Nghiệp từ trên cao nhìn cô, nhìn rõ ràng lỗ tai đang đỏ bừng của cô, anh cười cười xoay người chạy đến phòng sơ sinh, ừm…một lát có lẽ có nhãn phúc rồi.
Lâm Cảnh Nguyệt ôm thân thể mềm nhũn của con trai, hưng phấn đến tay cũng run rẩy. Đây là con của cô, là đứa con cô mang thai 10 tháng mà sinh ra! Cô sờ sờ khuôn mặt nhỏ bé mềm mại cười hạnh phúc. Đứa bé đã tỉnh lâu rồi, nó cũng không khóc làm khó cô, mắt còn chưa mở hoàn toàn, cứ như vậy ngoan ngoãn nằm trong ngực Lâm Cảnh Nguyệt khiến cho lòng cô cũng mềm nhũn, cô từ từ cở ra áo của mình, đem đầu vú đưa tới khóe miệng của con trai, từ sớm cô đã bắt đầu trướng sữa rồi, có lúc cương rất nhiều, nhất định phải được nặn hoặc hút sữa ra, dĩ nhiên không phải tự cô làm được, bởi vì loại hành động này đã bị Hà Tử Nghiệp cướp được.
Hà Tử Nghiệp cúi đầu nhìn Lâm Cảnh Nguyệt ôm con của họ cho bú sữa, đột nhiên cảm thấy giờ phút này cuộc đời anh đã vô cùng hạnh phúc, an không nhịn được ngồi cạnh hau mẹ con, đưa hai mẹ con ôm vào trong ngực mình, nói thật nhỏ bên lỗ tai của cô: “Có em thật tốt.”
Lâm Cảnh Nguyệt chỉ ngây người ở bệnh viện hai ngày đã trở về, cơ thể của cô rất tốt, cục cưng cũng rất khỏe mạnh, trở về nhà hoàn toàn không có vấn đề. Mẹ Hà mang một chồng các loại sách nấu ăn đến nhà của bọn họ, thề phải đem Lâm Cảnh Nguyệt nuôi cho béo tốt, nhưng kết quả là Lâm Cảnh Nguyệt không hề mập, ngược lại sữa lại quá nhiều không thể không vắt bỏ ra ngoài, Lâm Cảnh Nguyệt cũng không biết phải làm sao, đột nhiên cảm thấy thật ra nếu sinh đôi cũng rất tốt.
Cậu nhóc lớn lên rất nhanh, khi mới sinh nhìn dáng vẻ con nho nhỏ, sau một tháng đã hoàn toàn thay đổi, trỏe nên trắng trẻo nộn nộn, khuôn mặt nhỏ nhắn cũng mập tròn, khiến Lâm Cảnh Nguyệt mỗi lần nhìn thấy đều không nhịn được ngứa ngáy mà bấm mặt con trai, bấm đau cậu nhóc cũng không khóc, chỉ là cặp mắt to tròn cực giống Lâm Cảnh Nguyệt luôn yên lặng nhìn chằm chằm cô, cho đến khi người mẹ vô lương tâm như Lâm Cảnh Nguyệt cảm thấy ngượng ngừng mới bỏ qua.
Tình huống như vậy bị Hà Tử Nghiệp bắt gặp vô số lần, anh đối với hành động của cô vợ nhỏ luôn luôn dung túng, không chút nào quan tâm đến sống chết của con trai, tóm lại, đây là một đôi cha mẹ rất vô lương tâm! Rất không phù hợp với tư cách làm ba mẹ!
Nhóc con không đáng yêu, không khóc nháo, luôn yên lặng, nửa đêm có tỉnh cũng không khóc, có vài lần Lâm Cảnh Nguyệ