Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341160
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1160 lượt.
u lòng không dứt, có lúc vừa nói chuyện đã khóc rồi, cái gì mà đều tại anh, em không muốn sinh, thân thể nặng chết đi được. Hà Tử Nghiệp cũng hết cách, anh tình nguyện thay cô gánh chịu tất cả, nhưng anh không làm được nha!
Anh chỉ có thể mỗi ngày đều nhìn không rời cô, thỉnh thoảng ôm cô vào ngực dỗ dành, mặc cho cô đánh mắng, 100% là ông chồng nhị thập tứ hiếu! Mỗi lần đều làm cho Lâm Cảnh Nguyệt thật ngại quá, tại sao lại nổi giận chứ, cô rõ ràng muốn tự mình khắc chế!
Một ngày cuối thu, Lâm Cảnh Nguyệt đang ngồi trên salon rơi nước mắt, nguyên nhân là cô ngại Hà Tử Nghiệp ở nhà sợ phiển, để cho anh đi khỏi! gương mặt Hà Tử Nghiệp đau khổ, anh so với Đậu Nga còn oan hơn, lúc này mới bao lâu chứ, cô liền cảm thấy anh phiền, về sau phải làm sao? Còn nữa, anh làm sao có thể để cô một mình ở nhà, ngày dự sinh của cô cũng ở trong tuần sau, anh vốn muốn cô vào viện chờ sinh, nhưng cô chết sống không đồng ý, anh cũng chỉ có thể làm theo. Nhưng mấy ngày này là thời kỳ quan trọng, anh làm sao có thể yên tâm!
“Anh đi mau đi! Nấc…mau…đi mau!” Lâm Cảnh Nguyệt khóc đến nấc cục, cô cũng không biết mình làm sao, nhìn thấy người trong phòng khách liền cảm thấy phiền muộn, nhất định anh phải đi thì loại cảm giác này mới có thể biến mất.
“Ngoan, đừng làm rộn, Nguyệt Nha Nhi nghe lời.” Hà Tử Nghiệp muốn tới dụ dỗ cô, lại bị cô kịch cợm trốn đi, không để cho anh ôm! Hà Tử Nghiệp hết cách, phải đưa tay ra trấn an cô: “Anh đi! Anh đi! Anh lập tức đi!” Ai, không cho sống ngây ngô trong nhà thì mình ra ngoài sống vậy!
Nư vậy còn được, Lâm Cảnh Nguyệt lẩm bẩm, hài lòng nhìn bóng lưng Hà Tử Nghiệp cách cánh cửa ngày càng gần. Chợt, bụng truyền đến hàng loạt cơn đau, Lâm Cảnh Nguyệt ôm bụng cúi người xuống, thật là đau! “Diệp…Diệp Tử, đau bụng…” Thật là đau, so với bình thường đau hơn nhiều.
Hà Tử Nghiệp thất kinh, lập tức chạy như bây tới, gấp gáp ôm cô vào trong ngực: “Đau nghiêm trọng không? Hiện tại như thế nào?”
“Thật là đau…Diệp…Diệp Tử.” hai tay Lâm Cảnh Nguyệt nắm thật chặt áo Hà Tử Nghiệp, đau đến mức đôi môi cũng trắng bệch.
Trong lòng Hà Tử Nghiệp lộp bộp một tiếng, chẳng lẽ muốn sinh sao? Nghĩ tới đây, anh cũng không dám chần chừ, lập tức gọi điện thoại kêu xe cứu thương, bản thân thì đem cô ôm vào ngực dịu dàng an ủi: “Nguyệt nha Nhi không đau…xe cứu thương sẽ lập tức tới ngay, ngoan ngoãn, Nguyệt Nha Nhi không đau…”
Lâm Cảnh Nguyệt cắn răng chịu đựng cơn đau đến hôn mê cho đế khi lên xe cứu thương bên tai đều vang lên âm thanh dịu dàng của Hà Tử Nghiệp, một lần một lần, ngay lúc đau đớn nhất chống đỡ lấy cô, giúp cô giữ vững tỉnh táo, không ngất đi.
Hà Tử Nghiệp nắm chặt tay nhìn phòng sinh đóng chặt, môi mỏng bặm chặt, Nguyệt Nha Nhi, em nhất định phải bình an!
Kết Thúc
Khi ba mẹ Hà chạy đến Lâm Cảnh Nguyệt đã vào phòng sanh hơn hai giờ, Hà Tử Nghiệp bên ngoài cũng xoay quanh, mặt cũng trắng bệch. Mặc dù biết sẽ không có nguy hiểm gì, nhưng do trong lòng cất giấu bí mật không ai biết, anh thật rất sợ, sợ ngộ nhỡ thật sự có vấn đề gì thì cô gái của anh biết phải làm sao, đây là đứa con đầu tiên, nhìn dáng vẻ thận trọng bình thường của cô cũng có thể thấy được đứa bé quan trọng với cô như thế nào. Nếu lỡ như…anh vẫn không dám nghĩ tiếp.
Cô mang thai 10 tháng, mặc dù bên ngoài nhìn anh không có vẻ gì, nhưng thực tế anh đã bắt đầu mất ngủ, cũng thường nằm thấy ác mộng, gánh nặng lớn như vậy cũng nhanh chóng đè sụp đổ lòng của anh. Anh hiện tại cũng được xem như là có kinh nghiệm, mặc kệ gặp phải sóng gió gì cũng chưa từng kinh hoảng, cũng chưa từng vì chuyện gì mà mất đi lễ nghi, cũng không cần nhẫn nại nhịn tính nóng nảy ở trong lòng.
Mẹ Hà nhìn Hà Tử Nghiệp đi tới đi lui trên hành lang bệnh viện giống như con ruồi nhặn, cuối cùng không nhịn được ngăn anh đứng lại: “Đừng đi nữa, mẹ cũng chóng mặt rồi, không có việc gì đâu, đây là bệnh viện tốt nhất thành phố A, chúng ta cũng đã mời bác sỹ giỏi nhất.”
Anh biết, anh đều biết! Nhưng không thể buông được, không thể được! Hà Tử Nghiệp nện một quyền lên tường, thái độ ác độc lạnh lẽo, mặc kệ như thế nào anh đều không thể để cho cô đau lòng, nếu đứa bé thật sự có vấn đề…Không, anh rũ đầu xuống, đó là đứa bé của bọn họ!
Bên này, Lâm Cảnh Nguyệt đã hôn mê, Hà Tử Nghiệp nhìn gò má ướt mồ hôi của cô mà cực kỳ đau lòng, cũng không để ý đến mặt cô đầy mô hôi mà nhẹ nhàng in lên trán cô một cái hôn, “Vợ yêu, cực khổ rồi!”
Nhìn Lâm Cảnh Nguyệt đang ngủ say một lát, lúc này Hà Tử Nghiệp mới nhớ tới con trai của mình, anh đứng lên dịch dịch góc chăn cho cô xong mới rời đi. Vừa mới mở cửa liền bị mẹ mình làm cho sợ hết hồn, anh tuyệt đối không thừa nhận cặp mắt đang phát ra ánh sáng màu xanh kia là của mẹ mình!
“Con trai à, Cảnh Nguyệt như thế nào?”
“Rất tốt, đã ngủ rồi, mẹ không nền đi vào quấy cô ấy!”
“Biết rồi, sẽ không vào!” mẹ Hà lắc đầu giống như chiếc trống bỏi: “Mẹ dọn đến nhà các con để chăm sóc Cảnh Nguyệt nhé, có được không? Nó vừa mới sinh xo