Tác giả: Triêu Tiểu Thành
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341792
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1792 lượt.
làm cô lựa chọn tin tưởng anh, vì thế cô nhỏ giọng mở miệng:“Em biết, anh không phải người như vậy......”
Đường Dịch cười khẽ ra tiếng.
“Anh không phải người như vậy? Em nắm rất chắc điểm này của anh có phải không?” Anh cười rộ lên:“Kỉ Dĩ Ninh, ai đã nói với em, anh sẽ không xuống tay với người thường?”
“......”
“Đường Kính nói cho em sao?” Anh cười cười, giọng nói mỉa mai:“Nếu anh nói với em, rất nhiều chuyện của Đường gia, ngay cả Đường Kính cũng chưa nghe chưa thấy thì sao?”
Nâng tay gõ lên mặt bàn trưng bày bằng thủy tinh, âm thanh uy hiếp nhịp nhàng của riêng Đường Dịch:“...... Anh nhắc nhở em một chút nhé, Đường Dịch anh đã làm cái gì thì chỉ có chính mình rõ ràng thôi. Nếu em không tin, muốn chắc chắn, anh tuyệt đối có thể ra tay với Chu Tồn Huyễn để làm một ví dụ tốt nhất cho em cả đời khó quên.”
Máu trên mặt Kỉ Dĩ Ninh nháy mắt đã rút đi, vừa tức lại vừa sợ:“Đường Dịch, anh đang uy hiếp em ư.”
“Như thế nào, đây là ngày đầu tiên em biết anh sao?” Anh gằn từng chữ:“Kỉ Dĩ Ninh, anh thẳng thắn nói cho em, ban ngày anh không xuống tay với tên Chu Tồn Huyễn kia của em, đã là nể mặt em lắm rồi đó.”
Cô và Chu Tồn Huyễn từng trải qua những tình cảm nhẹ nhàng, đã làm tỉnh lại bản sắc ngủ say trong lòng Đường Dịch, đen tối, khát máu, không lưu đường sống.
Anh nhìn cô, xem thường lời nói nhỏ nhẹ:“Dĩ Ninh, lại đây.”
Tay cô đã ướt đẫm, tất cả đều là mồ hôi lạnh, bởi vì cô sợ anh, dưới chân không có sức lực, vì thế cô ngơ ngác đứng không hề động đậy.
Như là rốt cục anh đã hao hết toàn bộ kiên nhẫn, ánh mắt càng lạnh lùng hơn, giọng nói đã trầm xuống:“Anh lặp lại lần nữa, lại đây!”
Kỉ Dĩ Ninh chậm rãi đi qua đó, không có lựa chọn, cùng đường rồi.
Cô đi đến bên cạnh anh, đứng ở gần quầy hàng, nhìn những đồ trang sức có gắn kim cương sang trọng, tuy đẹp nhưng lạnh như băng, tựa như bây giờ cô ở bên cạnh anh, không hề nhu tình, đáy mắt Kỉ Dĩ Ninh dần dần ẩm ướt.
Đường Dịch kéo cô lại gần mình, nâng tay vuốt ve khuôn mặt cô.
Trong lòng có một giọng nói không ngừng nói với anh, Đường Dịch, cô ấy là Dĩ Ninh, nhớ rõ, cô ấy là Kỉ Dĩ Ninh của mình, cho nên, trăm ngàn lần phải đối tốt với cô ấy một chút, không được làm tổn thương cô ấy.
Nhưng trong đáy lòng lại không ngừng bốc lên từng cơn tức giận làm anh không thể khống chế được chính bản thân mình, trước mắt không ngừng hiện lên hình ảnh Kỉ Dĩ Ninh và Chu Tồn Huyễn sóng vai nhau đi trên đường, ấm áp mà hoài niệm, chiết xạ ra một quãng thời gian đã qua, bên trong chỉ có tràn đầy hữu tình của Tồn Huyễn ở Cambridge, chỉ có hạnh phúc hạnh phúc hạnh phúc, nhưng không có Đường Dịch.
Đường Dịch trợn mắt, một mảnh ánh lửa. Kéo mạnh tay cô đặt lên mặt quầy thủy tinh, chỉ vào những trang sức xa xỉ kia, giọng nói thô bạo:“Chọn cho anh!”
Sau đó anh buông tay cô ra, xoay người trầm giọng ra lệnh cho đám nhân viên của cửa hàng đã sợ tới mức lạnh run người:“Thử tất cả cho cô ấy! Cho đến khi tất cả đều thử qua mới thôi!”
......
Thời gian trôi qua từng giây từng phút, bầu không khí trong cửa hàng flagship này yên tĩnh đến kỳ cục, là một loại yên tĩnh áp lực đến cực hạn.
Năm sáu cô gái đang vây quanh Kỉ Dĩ Ninh, trên quầy bày đủ loại trang sức, chiếm gần hết mặt quầy, dưới ngọn đèn tỏa ra vầng sáng xa hoa.
Một cô gái cẩn thận đeo vòng cổ cho cô nói:“Kỉ tiểu thư, thử chiếc vòng cổ này xem có hợp không?”
Mặt hoa hồng, có gắn kim cương ở giữa, phối hợp với vầng sáng của ngọn đèn, chạm vào da thịt trắng hồng của cô càng thêm động lòng người.
“Thật sự rất đẹp.” Một đám người ở bên cạnh cô tán thưởng từ đáy lòng:“Kỉ tiểu thư có thích hay không?”
Cô không nói chuyện, chỉ là thản nhiên nhắc nhở:“Thử bộ khác đi......” Dừng một chút, cô không nhịn được bổ sung nói:“Hôm nay thật sự xin lỗi, đã rạng sáng rồi, tôi hại các cô cũng không thể đi……”
“Không sao.” Nhóm các cô gái đó vội vàng lắc đầu:“Không quan trọng với chúng tôi đâu.”
Một cô gái bưng cốc nước lại, vụng trộm nói với Kỉ Dĩ Ninh:“Kỉ tiểu thư, không cần thử nữa, muốn tôi đưa cô về nhà không? Vừa rồi Dịch thiếu ra ngoài nhận điện thoại rồi......”
Từ khi Kỉ Dĩ Ninh bắt đầu thử trang sức, Đường Dịch vẫn ngồi một chỗ trên sô pha, tùy tay lật từng trang tạp chí, tuy rằng một câu cũng không có, nhưng ngẫu nhiên giương mắt đảo qua thấy ánh mắt anh cũng đủ lạnh thấu xương, sợ tới mức tất cả mọi người đều không dám nói gì sai. Thẳng đến khi anh ra ngoài nhận điện thoại, không khí mới thoáng thả lỏng một chút.
Kỉ Dĩ Ninh lắc đầu:“Bỏ đi, điều Đường Dịch không thích nhất chính là người khác lừa anh ấy.” Cô nâng mắt nhìn ra ngoài cửa, nói cho các cô gái biết:“Cho dù Đường Dịch đi rồi, anh ấy cũng để lại người bên ngoài nhìn, tôi không thể đi được.”
Mọi người cũng nhìn ra ngoài cửa, lúc này mới hoảng sợ phát hiện, cách ngoài cửa không xa quả nhiên có mấy người, tất cả đều mặc tây trang đen, vừa thấy đã biết đó không phải là lương dân.
Cô gái trong quán đang muốn an ủi cô:“Kỉ tiểu thư......”
Cánh cửa lớn bằng thủy tinh một lần nữa bị người nào đó đẩy ra, bên ngoà