Đêm Mưa Chọc Phải Tổng Giám Đốc Trí Mạng
Tác giả: Triêu Tiểu Thành
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341789
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1789 lượt.
i, quản lý cửa hàng flagship vội vàng dẫn người bước lên chào đón nồng nhiệt:“Ai nha nha…… Dịch thiếu hôm nay quang lâm, không biết là muốn xem cái gì?”
“Cút ngay.”
Ngay cả ảnh mắt Đường Dịch cũng không nâng lên, trực tiếp không nhìn mọi người.
Mặc dù quản lý cảm thấy thực xấu hổ, bất đắc dĩ, nhưng vị này lại là Dịch thiếu gia thế lực quá lớn mạnh, sau lưng lại có bối cảnh bất lương là Đường gia như vậy…… Thế cho nên Đường Dịch vừa xuất hiện ở đây, nhất thời ai cũng không dám nói nhiều lời.
Đường Dịch gắt gao túm tay phải của Kỉ Dĩ Ninh, đi thẳng đến quầy trưng bày khuyên tai, vung tay, không lưu tình chút nào liền đặt tay Kỉ Dĩ Ninh lên mặt quầy thủy tinh.
Ánh mắt đảo qua, tầm mắt chạm đến vành tai tinh xảo của Kỉ Dĩ Ninh có hai cái khuyên tai hoa yên chi, dán vào da thịt cô, im lặng tản ra mùi hương của đêm.
Trong nháy mắt, hình ảnh Chu Tồn Huyễn nhẹ nhàng ôm cô cúi người đeo vòng hoa lên tai cô đó, toàn bộ dừng lại trước mặt Đường Dịch, từ trong tâm Đường Dịch đã bùng cháy ngọn lửa nguy hiểm.
Anh không hề quên, Kỉ Dĩ Ninh chưa bao giờ dùng trang sức anh mua cho cô, nhưng, Kỉ Dĩ Ninh lại thích thứ Chu Tồn Huyễn tùy tay làm ra này.
“Có phải em thiếu đồ trang sức không?”
Anh bỗng nhiên nắm lấy một đống khuyên tai, vung tay ném mạnh tất cả lên bàn trước mặt cô, rơi xuống mặt quầy thủy tinh, phát ra tiếng vang làm người ta sợ hãi.
“…… Hôm nay, em ở trong này dùng hết toàn bộ những thứ này cho anh! Không dùng xong không được phép về nhà, hôm nay anh có nhiều thời gian –!”
Câu của Đường Dịch vừa vải ra, truyền ra xung quanh, nhất thời khiến toàn trường phải kinh sợ.
Kỉ Dĩ Ninh quả thực không thể tin được anh đang nói cái gì, khi một chữ cuối cùng của Đường Dịch vừa hạ ra, Kỉ Dĩ Ninh căn bản không có phản ứng gì, chỉ cảm thấy người đàn ông này thật là không biết nói đạo lý, nếu cô mà nói chuyện với anh thì đầu óc sẽ bị nổ tung mất thôi.
Tuy nhiên, Kỉ Dĩ Ninh chính là Kỉ Dĩ Ninh, cho dù bất ngờ phải đối mặt với một Đường Dịch cường ngạnh vô lý như thế, cô vẫn nhớ rõ phải duy trì đạo đức đã được tu dưỡng ‘Có hỏi tất có đáp’ của mình.
Nhìn thoáng qua những gian hàng trước mặt, cô mở miệng nói:“Em không thiếu trang sức.” Cô trả lời câu hỏi của anh:“Cho nên, em không cần mua.”
“......”
Sắc mặt Đường Dịch rất khó coi, giọng nói không tự giác liền đề cao lên tám độ:“Kỉ Dĩ Ninh --!”
Từ trước kia đến bây giờ, khi Đường Dịch thống hận nhất, chính là Kỉ Dĩ Ninh không tiếp chiêu. Vô luận anh bức bách cô cỡ nào, cô chỉ có thể dùng biện pháp tiếp nhận tội, người bên ngoài nhìn vào, chỉ cảm thấy Kỉ Dĩ Ninh thật đúng là người có tính tình tốt, hồn nhiên không biết nản lòng thoái chí khi đứng trước mặt Đường Dịch.
Kỉ Dĩ Ninh hoàn toàn không có ý thức nguy hiểm sắp đến gần, rầu rĩ xoay người:“Em muốn về nhà ......”
Đường Dịch không ngăn cản cô.
Trong lòng Kỉ Dĩ Ninh cũng đang giận, giận anh cố tình gây chuyện, sau khi đi được vài bước cô mới phát giác, Đường Dịch không hề ngăn mình lại.
Anh không giữ cô lại sao?!
Ở cùng anh hai năm, Kỉ Dĩ Ninh quả quyết sẽ không đơn thuần đến mức cho rằng Đường Dịch có thể đột nhiên trở nên lương thiện, kinh nghiệm nói cho cô, một Đường Dịch không ra tay, xa xa so với một Đường Dịch đang trong cơn tức giận thì lại càng nguy hiểm hơn. Đường Dịch bỗng nhiên buông tay cô ra để cô đi, ngược lại làm cho bước chân của Kỉ Dĩ Ninh chậm lại.
Đang nghĩ tới đó, bỗng nhiên nghe thấy Đường Dịch đứng sau lưng cô chậm rãi mở miệng nói:“Kỉ Dĩ Ninh, nếu hôm nay em dám ra khỏi nơi này, thì đừng có trách anh thủ hạ không lưu tình.”
Kỉ Dĩ Ninh dừng bước chân, từ từ xoay người.
“Anh muốn làm cái gì......” Cô nhìn anh, giống như thấy một người xa lạ:“Đường Kính đã từng nói, anh chưa bao giờ đối phó với người thường ......”
Nhiều năm qua, Đường Dịch làm việc, thủy chung tuần hoàn theo một cái nguyên tắc. Đường Dịch hung hiểm, bạo lực, đẫm máu, tất cả đều nhắm thẳng vào người khác. Đường Dịch có quy tắc trờ chơi của Đường Dịch, đối với người thường, anh không có hứng thú quan tâm đến.
“Đường Dịch, anh không thể đối phó với Tồn Huyễn, anh không thể làm như vậy ......”
Kỉ Dĩ Ninh như đang sợ hãi, muốn nói tiếp lại thôi. Cô hiểu được, gia thế của Chu Tồn Huyễn cho dù đã có bối cảnh cường thịnh đến đâu, cũng không thể đùa được với Đường gia, nếu Đường Dịch tàn nhẫn muốn dùng thủ đoạn của Đường gia để đối phó với anh ấy, tựa như đối phó với người khác trong những năm gần đây, mở một lần sát giới, thì một chút sức sống của Tồn Huyễn cũng không còn.
Cuối cùng, cô không nhịn được giọng nói lại nhỏ hơn:“Không cần như vậy, Đường Dịch, không cần như vậy được không......”
“Không cần như vậy?” Đường Dịch khẽ gợi khóe môi, giọng mỉa mai lên tiếng:“Kỉ Dĩ Ninh, có phải em nghĩ là, em chỉ cần tùy tiện cầu anh hai câu, anh sẽ mềm lòng không so đo cái gì sao?”
Lời nói khinh miệt của anh từ trên cao nhìn xuống đã lập tức rớt ra khoảng cách với cô, Kỉ Dĩ Ninh nhìn anh, nhớ tới tối hôm qua triền miên, trong lòng dâng lên cảm xúc không muốn xa rời đã