Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đen Trắng

Đen Trắng

Tác giả: Triêu Tiểu Thành

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341791

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1791 lượt.

ưng mà, làm phụ nữ, nhất là người phụ nữ của Đường Dịch, khả năng của cô thật sự cần cải thiện ……”
Anh nói với cô:“Đàn ông đôi khi, cần phát tiết. Cô xem xem Đường Kính đó, một người có tính tình tốt như vậy, khi cơn tức giận bùng nổ không phải là còn đánh Tiểu Miêu sao? Cưới Tiểu Miêu chính là điểm tốt, Đường Kính cũng sẽ không thực đánh chết cô ấy, chỉ cần đánh trên hình thức một chút là sẽ hết giận thôi, cuối cùng lại vô cùng đau lòng, kết quả còn không phải là Tiểu Miêu thắng sao? Nhưng Đường Dịch sẽ không thể đối với cô như vậy, anh ấy bắt cô thế nào cũng không được, có đôi khi chúng tôi cũng đồng tình với Đường Dịch, ngay cả cãi nhau cô cũng không thể, anh ấy có thể bắt cô làm thế nào đây? Cuối cùng chỉ có thể tự mình đi ra ngoài tìm biện pháp phát tiết mà thôi.”
Kỉ Dĩ Ninh thực xấu hổ:“Tôi……”
“Không có việc gì, không có việc gì đâu.”
Kì Hiên vội vàng an ủi cô, nghĩ rằng anh chỉ lấy Tiểu Miêu làm ví dụ mà thôi, vạn nhất Kỉ Dĩ Ninh bằng bất cứ giá nào cũng muốn học theo Tiểu Miêu rống to cắn lớn với Đường Kính như vậy để đối mặt với Đường Dịch thì sao, Đường Dịch lại không có cái loại kiên nhẫn như Đường Kính, kết quả muốn tốt lại không được mà càng đẫm máu……
Kì Hiên khụ một tiếng, rốt cục nói với cô một câu có vẻ có tính ý nghĩa lớn.
“Có đôi khi, đàn ông muốn dỗ dành ……” Anh dùng cách khác nói cho cô:“Ví dụ như nói về Tiểu Miêu đi, cô không nên nhìn bộ dáng ngốc nghếch của cô ấy, kỳ thật đầu óc cô ấy tinh quái vô cùng, nắm rất chắc tâm lý của Đường Kính, khi nào thì có thể làm loạn, khi nào thì nên làm nũng, cô ấy nắm chắc tương đương xinh đẹp, làm nũng cuốn lấy Đường Kính, cho nên Đường Kính không có một chút biện pháp nào với cô ấy. Hai vị của Đường gia này, kỳ thật rất dễ dỗ, cô không nên nhìn Đường Dịch cả ngày mang một bộ dáng biến thái hề hề như thực như không để mình bị đẩy vòng vòng, kỳ thật đối với chuyện tình cảm anh ấy rất truyền thống, chẳng qua là vì từ nhỏ đã được người ta cẩn thận nuôi lớn rồi, dưỡng thành một căn bệnh thiếu gia mà thôi……”
Kỉ Dĩ Ninh thực cảm động, thực hưởng thụ.
“Bác sĩ Thiệu, cám ơn anh đã nói cho tôi biết nhiều như vậy.”
“Không cần khách khí!”
Sau khi đồng chí Kì Hiên lấy việc giúp người làm niềm vui thì tâm trí cũng thật no đủ, tự đắc trong chốc lát sau đó bỗng nhiên đè thấp thanh âm, không nhịn được bổ sung cho Kỉ Dĩ Ninh:“Cái đó…… Vừa rồi những gì tôi nói với cô thì không cần nói với Đường Dịch nhé……”
“…… Vâng?”
Đồng chí Kì Hiên hiện lên vẻ mặt tươi cười chân chó:“…… Nên dỗ dành Đường Dịch, nhưng theo nhiều năm quan sát của tôi, anh ấy cũng chỉ truyền thống đối với cô thôi, đối với những người khác như chúng tôi…… Vẫn luôn phòng vệ …… Không giết thì cũng không thể không trừng một ánh mắt……T T”
Dĩ Ninh:“……”
……
Kì Hiên cùng Dĩ Ninh hàn huyên trong chốc lát rồi đi xuống lầu.
Kỉ Dĩ Ninh không biết anh ấy xuống lầu thì nói gì với Đường Dịch, chỉ nghe thấy rất lâu sau, dưới lầu mới truyền đến âm thanh động cơ xe thể thao của bác sĩ Thiệu rời đi.
Kỉ Dĩ Ninh yên tĩnh tựa vào đầu giường ngồi thật lâu, rốt cục cảm thấy mình nên làm cái gì đó, vì thế mở chăn xuống giường, đi dép lê vào rồi bước ra ngoài.
Mở cửa phòng, vừa nhấc đầu, Kỉ Dĩ Ninh liền ngây ngốc.
Đường Dịch đứng dựa vào lan can cầu thang ngoài phòng ngủ, cứ nhìn cô như vậy, cô không đi ra, anh cũng cứ nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng ngủ như vậy. Không biết anh đã đứng như thế này bao lâu, Kỉ Dĩ Ninh chỉ nhìn thấy gạt tàn thuốc trong tay anh có một đống đầu mẩu thuốc lá, là bằng chứng phiền muộn của anh.
Thấy cô đi ra, anh dập tắt điếu thuốc trong tay, nâng cổ tay lên nhìn thoáng qua đồng hồ.
“Sáu mươi bảy phút.” Khóe môi nhếch lên, nụ cười vui mừng:“Anh vốn nghĩ ít nhất phải đợi em cả đêm, em mới ra ngoài tìm anh.”
Một câu, rõ ràng toát ra sự bất lực của anh.
Kỉ Dĩ Ninh đi qua, ôm lấy anh, vùi mình trong lòng anh.
“Em……”
Đường Dịch bỗng ôm chặt cô, không cho cô nói thêm gì nữa.
“Đừng nói gì, em không cần phải nói, anh hiểu.”
Cô có thể đi ra như vậy, đi đến bên cạnh anh, ôm chặt anh, đem chính mình giao cho anh, như vậy là đã đủ lắm rồi.
Vì thế, anh càng trân trọng mà ôm cô chặt hơn.
“Anh biết, những ngày hạnh phúc của em không phải là ở nơi này bên cạnh anh, mà là ở Cambridge. Ngay từ ngày đầu tiên gặp được em anh chỉ biết, đoạn thời gian ở Cambridge đó, em không cần chút sức lực nào để đối diện với chuyện gì. Anh có cho em nhiều đến đâu, cũng không thể sánh bằng khoảng thời gian hạnh phúc đó……”
Cô nghe thấy giọng nói của Đường Dịch văng vẳng ở bên tai, dần dần tiến vào lòng cô.
Anh cúi người xuống hôn cô, phân đúng mực từng tấc nhu yêu.
“Dĩ Ninh, anh nghĩ muốn em, muốn để em ở lại bên cạnh mình, không chỉ mùa đông này. Thậm chí em không cần yêu thương anh, tựa như ba năm trước đây lúc em gả cho anh, em không yêu thương anh, anh biết, nhưng anh chịu được……. Có điều, đừng để quá khứ ở Cambridge mang mình đi, chỉ có điều này, anh không thể chịu được.”
Đông đêm lãnh lẽo là vậy mà đột nhiên anh lại lấp đầy nhu yêu nh