XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đen Trắng

Đen Trắng

Tác giả: Triêu Tiểu Thành

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341803

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1803 lượt.

n mạng, đúng không?”
Kỉ Dĩ Ninh hoảng sợ, theo bản năng muốn đi lên kéo tay anh.
Đáng tiếc, anh không phải người cô có thể giữ chặt.
Đột nhiên Đường Dịch lấy từ trong túi ra một khẩu súng, màu bạc, là loại súng tự động cao cấp của Đức. Vẻ mặt anh rất bình tĩnh, một biểu tình cũng không có, ngón tay thon dài lạnh như băng nắm chặt khẩu súng, điều chỉnh, lên đạn, tất cả động tác đó đều liền mạch lưu loát.
Giây tiếp theo, Đường Dịch xoay người quỳ gối, quỳ một gối xuống, nắm lấy tay phải của Kỉ Dĩ Ninh, động tác mạnh mẽ kiên quyết, không hề để lại con đường phản kháng nào.
Kỉ Dĩ Ninh sợ tới mức thất thanh kêu lên:“Anh đang làm gì –?!”
Anh vẫn nắm chặt tay cô, không cho phép cô từ chối. Mà trong tay cô, là súng.
Họng súng nhắm ngay vào người anh.
“Em nhìn thấy anh đã giết người. Em có biết không, Đường Dịch anh có giết người cũng không ai truy cứu được. Tuy nhiên, em là ngoại lệ, anh cho em một cơ hội.”
Đường Dịch nhìn cô, nhìn sâu vào đáy mắt cô, muốn cô nhớ kĩ tất cả mọi thứ về anh.
Anh đem khẩu súng trong tay cô nhắm thẳng vào mình, nhắm ngay vào ngực anh, vị trí của trái tim, vị trí gây nguy hiểm lớn đến tính mạng.
“Anh không phải Đường Kính, nếu bây giờ em không giết anh, tương lai anh ở cạnh em, vẫn sẽ là một Đường Dịch bạo lực đẫm máu.”
Anh vẫn nắm tay cô thật chặt, cả người bình tĩnh không lộ rõ một cảm xúc nào, chỉ tiến gần lại từng chút một, bắt buộc cô phải nổ súng.
Kỉ Dĩ Ninh chưa từng gặp phải trận thế như vậy, trong nháy mắt đã bị dọa đến kinh sợ, nhìn khuôn mặt bình tĩnh của anh, cô bật khóc lắc đầu, cầu anh không cần như vậy, không phải cô có ý đó, cô biết cô đã nói sai, cô có thể giải thích, có thể giải thích mà.
Đường Dịch nhẹ nhàng sờ lên mặt cô, khẽ mỉm cười.
“Dĩ Ninh……” Anh gọi tên cô, cực kỳ dịu dàng:“Đối với em, anh chưa bao giờ đùa……”
Lời còn chưa dứt, trong mắt anh gợi lên tia sáng tàn nhẫn, ấn ngón tay cô xuống, khấu động súng trong tay cô.






Tới gần
Một tiếng súng nặng nề cùng với một tiếng thét thất thanh của Kỉ Dĩ Ninh bất ngờ truyền ra ngoài, thê lương, hoảng sợ, gần như tuyệt vọng.
Kinh thiên động địa như thế, khiến cho Khiêm Nhân và những người khác đang canh giữ bên ngoài quá sợ hãi, họ lập tức phản xạ có điều kiện chạy vọt vào.
Lao vào phòng rồi ngay lập tức dừng lại bước chân, nhìn thấy cảnh tượng trong phòng ngủ, mặc dù là người đi theo Đường Dịch từ nhỏ như Doãn Khiêm Nhân cũng không chịu được mà bị dọa đến hồn bay phách tán.
Vai trái của Đường Dịch, máu đỏ tươi đang nở rộ một vùng, dần dần làm ướt sũng áo sơ mi của anh. Chất lỏng màu đỏ nhỏ giọt xuống dưới, từng giọt từng giọt một, liên tiếp, dày đặc, trong nháy mắt mùi máu tươi đã thổi quét toàn bộ không gian.
Không đợi cô trả lời, anh liền cho cô lựa chọn,“…… Nếu là không dám, anh lại cho em một cơ hội nữa.”
Khiêm Nhân bất ngờ bị dọa đến hồn bay phách tán.
“Dịch thiếu –!”
Nếu bị súng lục tự động trực tiếp bắn vào chân tay, xác suất tử vong là 20%. Mà Đường Dịch trước mắt đã bị mất máu nhiều như vậy còn không buông tha chính mình, rõ ràng là đang liều mạng.
Khiêm Nhân lúc này ra lệnh cho cấp dưới ở phía sau.
“Gọi điện thoại cho bác sĩ Thiệu! Tôi lập tức đưa Dịch thiếu đi bệnh viện, bảo anh ấy ở bệnh viện chuẩn bị giải phẫu!”
“Vâng!”
Vừa giao việc xong, trong phòng ngủ bất ngờ truyền ra một tiếng nói tức giận lạnh như băng.
“Ai cho phép các người vào?! Cút hết đi –!!”
Trong nháy mắt, toàn bộ không gian tĩnh lặng một giây.
Đối với Đường Dịch, bọn họ vâng lời đã thành thói quen, từng chữ anh nói, từng câu, từng động tác nhỏ, bọn họ đã có thói quen tuân lệnh từ lâu rồi. Giống như đã thành một loại trực giác, một loại bản năng, không phản kháng anh, toàn tâm ở bên cạnh người, đi theo từng bước chân của anh. 
Đường Dịch.
Nhiều năm như vậy, trong thế giới bạo lực đẫm máu, người đàn ông này đã mang đến một loại logic không có đạo lý, một loại đạo lý là chỉ cần theo đuổi người thông minh sẽ được an toàn, khi bọn họ mang theo loại logic này vào cuộc sống, đã phát hiện ra, Đường Dịch là đúng, hơn nữa, chỉ có anh là đúng.
Bọn họ bị anh khống chế, cho dù ngay từ đầu tuyệt đối không cho là như thế.
Đối với Đường Dịch, quyến luyến và nhìn theo đã sớm biến mất, còn lại chỉ có tuân theo. Vì thế trên phương diện này, anh đã tiến vào rất sâu.
Phản kháng Đường Dịch, cũng phải có mười hai vạn phần dũng khí.
Khiêm Nhân cắn chặt răng, bước nhanh về phía trước.
Đường Dịch giận dữ,“Doãn Khiêm Nhân –!!”
“Thực xin lỗi, Dịch thiếu.”
Khiêm Nhân không nghe theo mệnh lệnh của anh mà từ từ đi về phía anh, ở phía sau anh ra tay rất nhanh, một lực giáng xuống, đã khống chế lực đạo vừa đủ khiến cho Đường Dịch lâm vào hôn mê.
Khiêm Nhân ôm lấy Đường Dịch, thấy máu đã ướt sũng áo sơ mi của Đường Dịch, lòng Khiêm Nhân đang nóng như lửa đốt, rốt cục không nhịn được mà hướng về phía Kỉ Dĩ Ninh rống to:“Cô đã làm gì với anh ấy?!”
“Tôi……”
“Cô có biết là anh ấy kh