Tác giả: Triêu Tiểu Thành
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341801
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1801 lượt.
t, nhưng mà ……”
Đường Kính nở nụ cười, cúi đầu lẳng lặng tiếp tục nói chuyện trước đây,“Nhưng mà có một lần, cô ấy khóc……. Anh có thể tưởng tượng được không? Một người không kiêng nể gì như Tô Tiểu Miêu, một Tô Tiểu Miêu lúc nào cũng gây chuyện thị phi như con thú nhỏ, thế nhưng lại có thể khóc trước mặt em và Kì Hiên……. Anh có biết vì sao không?”
“…… Cô ấy bị em dọa khóc, nói thực, là bị Đường gia dọa khóc. Cô ấy nhìn thấy em bị người ám sát đâm trúng cánh tay, đó là lần đầu tiên cô ấy tận mắt chứng kiến chuyện của Đường gia, cô ấy không thể thừa nhận nó. Tối hôm đó em đã bế cô ấy rất lâu, chỉ cần buông tay ra cô ấy sẽ tỉnh.”
Đường Kính nhìn người bệnh trên giường, quyến luyến trong lòng cũng cũng tan đi rất nhiều,“Anh thấy đấy, ngay cả người như Tô Tiểu Miêu cũng không thể thừa nhận chuyện của Đường gia, huống chi là Kỉ Dĩ Ninh……”
Anh nhìn Đường Dịch, trong mắt hiện lên sương mù dày đặc,“Lúc đó, cô ấy đã bị anh làm cho sợ tới mức nói mà không kịp nghĩ, mới có thể nói ra câu đó, cô ấy không có ý gì đâu ……”
“Lời nói vô tâm như vậy, anh sao có thể cho là thật được chứ……” Xoa mặt Đường Dịch, biểu tình của Đường Kính cũng thật khổ sở,“Chuyện này, nếu ngay cả anh cũng không chịu được, anh muốn em làm sao mà đối mặt đây?……”
**** **** ****
Kỉ Dĩ Ninh đi theo sau Thiệu Kì Hiên, trong người thấy thật mệt mỏi, giống như người bị bệnh nặng, làm cả thế giới của cô trở nên rối loạn.
Cấp dưới của Đường gia đang đứng thành hai hàng bên hành lang, người nào cũng mang vẻ mặt và động tác như nhau, quần áo chỉ toàn một màu đen, càng tăng thêm cảm giác áp bách. Khi đi qua Khiêm Nhân đang đứng cuối hành lang, Kỉ Dĩ Ninh vội vàng hướng về phía anh cúi thấp đầu xin lỗi.
“Thực xin lỗi, tôi thật có lỗi……”
“Không cần,” Thái độ của Khiêm Nhân rất lãnh đạm, không hề nhìn cô,“Cô là người của Dịch thiếu, không cần khách khí với tôi như vậy.”
Có thể tưởng tượng, người da mặt mỏng như Kỉ Dĩ Ninh, ở trước mặt mọi người bị người ta nói như thế, trong lòng có bao nhiêu khổ sở. Lúc này cô chỉ biết cúi đầu, sắc mặt tái nhợt, ngay cả bàn tay cũng không biết nên đặt ở đâu.
Khiêm Nhân rầu rĩ xoay người, không muốn nói cái gì nữa.
Thiệu Kì Hiên tiến lên, bất ngờ nâng tay gõ vào trán anh ta một cái,“Anh có lầm hay không, ngay cả một cô gái mà cũng bắt nạt.”
Khiêm Nhân nhất thời không thể khống chế được đáy lòng đang tức giận, xoay người quát:“Anh có biết Dịch thiếu chưa từng bị –” Tổn thương–
Thiệu Kì Hiên lạnh lùng liếc anh ta, Khiêm Nhân lập tức ngậm mồm. Anh có thể không nể mặt Kỉ Dĩ Ninh, nhưng đúng là không thể không nể mặt Kì Hiên.
Buồn bực nhìn Kì Hiên một cái, Khiêm Nhân xoay người bước đi.
Kì Hiên vỗ vỗ vai Dĩ Ninh, đứng bên cạnh an ủi cô.
“Không cần để ý Khiêm Nhân, từ nhỏ anh ta đã đi bên cạnh Đường Dịch, toàn bộ thế giới quan nhân sinh quan đều bị Đường Dịch biến thái kia vặn vẹo hết, đi, chúng ta không cần để ý đến anh ta nữa……”
Đi xuống tầng, hai người đi đến sân sau bệnh viện.
Thiệu Kì Hiên xoay người nhìn phòng bệnh trên tầng tám, thấy ánh đèn bên trong vẫn nhu hòa như trước, không nhịn được mà mỉm cười, thấp giọng cảm thán nói:“Hôm nay Đường Kính nhà chúng ta nhất định đã bị áp lực tâm lý rất lớn……”
Kỉ Dĩ Ninh ngẩng đầu, có chút nghi hoặc,“Vì sao?”
“À,” Kì Hiên nở nụ cười, có chút nghiền ngẫm,“Nói cho cô biết, cô sẽ vì chính câu nói của mình mà khổ sở đó, còn muốn biết không?”
Cô gật đầu một cái. Đã làm sai rồi, cô không sợ tự trách.
Kì Hiên nhìn cô, biểu tình có chút sâu sắc, lại có chút phức tạp.
“Kỉ Dĩ Ninh……” Anh gọi cô một tiếng, bình tĩnh hỏi:“Có một vấn đề, cô có nghĩ đến không?”
“…… Cái gì?”
“Hoàn cảnh của Đường Kính phức tạp như vậy, từng nắm giữ tài chính của Đường gia, nhưng trên tay anh ấy không có thực quyền của Đường gia, nói cách khác, trên tay anh ấy không có thế lực bạo lực đối kháng nào, muốn toàn diện lại an toàn rời khỏi xã hội đen, cô cho rằng có khả năng này sao?”
“……”
Kì Hiên ôn hòa nói cho cô một chuyện thật,“Đường Kính cũng không giết người, cũng không dính máu, thậm chí cuối cùng có thể an toàn toàn diện rời khỏi cái thế giới kia, là vì có một người, luôn ở phía sau giúp đỡ anh ấy ……”
Cô sững sờ, giật mình hoảng hốt.
Gió đêm thật lạnh, trong ánh trăng, có hình ảnh cây và hoa thực thanh tịnh.
Bỗng nhiên cô nhớ tới pháo hoa đầy trời đêm hôm đó, nhớ tới câu nói cần em của Đường Dịch.
Thì ra, anh ấy thật sự cần cô.
Cô nhớ tới nửa đêm hôm đó, anh ôm cô ở trên giường, ngón tay thon dài vuốt ve lưng cô, trên giường rải rác quần áo của anh và cô, cô nhớ rõ biểu tình khiêu gợi khi anh tiến vào thân thể cô, nhớ tới giọng nói thương tiếc của anh, anh nói, em thật gầy, ngay sau đó anh cúi người hôn cô, nóng bỏng như bàn ủi.
Một Đường Dịch ôn nhu, mê hoặc cả trời đất, định ra khúc nhạc dạo trên cả quãng đường của cuộc đời cô.
(2)
Nhìn từ góc độ lợi ích cá nhân mà nói, Thiệu Kì Hiên ước gì Đường Dịch không cần nhanh chóng khỏe lại, bởi vì loại thiếu gia quý giá này mà ở trong bệnh viện, quả thực là một con dê