XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đen Trắng

Đen Trắng

Tác giả: Triêu Tiểu Thành

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341806

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1806 lượt.

béo được đưa đến tận cửa rồi, cơ hội tốt như vậy tại sao lại không ra tay giết nó chứ.
Nhưng hai ngày sau, Thiệu Kì Hiên liền chịu không nổi nữa.
Nguyên nhân chính là, chỉ vì thân thể vị đại thiếu gia của Đường gia này quá quý giá, từ trước đến giờ chưa từng bị thương lại ngẫu nhiên bị trúng đạn, vậy nên thủ hạ cấp dưới của anh ta khẩn trương vô cùng, sợ thiếu gia nhà mình về sau lại bị di chứng sang căn bệnh quái quỷ gì đó, vì thế, chỉ cần Đường Dịch có chút động tĩnh, mọi người lại bắt đầu dắt giọng một đường gọi Thiệu Kì Hiên vào phòng bệnh, rõ ràng Đường Dịch chẳng có chuyện gì mà cũng bắt Thiệu Kì Hiên chạy qua liếc mắt nhìn một lần, tiếp tục liếc mắt nhìn một lần, rồi lại phải tiếp tục liếc mắt nhìn một lần nữa……
Được rồi, chuyện này vốn dĩ cũng chả thành vấn đề gì, nhưng mà vấn đề chính là loại người chưa bao giờ nói chuyện đạo lý như Đường Dịch kia, huấn luyện ra thủ hạ đều được kế thừa truyền thống tốt đẹp của anh ta, quấn quít lấy Thiệu Kì Hiên không nói làm gì, đáng sợ là nếu Thiệu Kì Hiên dám không đi liền trực tiếp lôi súng ra uy hiếp anh……
Thiệu Kì Hiên rốt cục cũng bị cái loại ngược đãi tinh thần này làm cho phát điên, lần thứ tám mươi hai đi ra từ phòng bệnh của Đường Dịch, đôi mắt thâm đen như gấu trúc của bác sĩ Thiệu rốt cục cũng không nhịn nổi nữa mà bắt lấy tay Khiêm Nhân đón gió rơi lệ.
“Các vị, tôi kính nhờ các vị đó, đừng tiếp tục tra tấn tôi như vậy nữa có được không…… Đường Dịch mặc dù bị trúng đạn, nhưng vết thương đó cũng không nặng, thật sự không nặng mà, đừng nói không có nguy hiểm gì đến tính mạng, cho dù anh ấy có muốn để lại di chứng gì cũng rất khó khăn đó…… Thật sự, tôi không lừa các người, Dịch thiếu nhà các người thực không phải bị bệnh nan y…… Tin tưởng tôi đi, anh ấy không sao hết, thật sự……”
“……”
Vì tự mình bồi thường tổn thất tinh thần, bác sĩ Thiệu bắt đầu thực hiện biện pháp giết con dê béo kia, kê ra một đống thuốc bổ thuốc quý thuốc đắt, mặc kệ nó có tác dụng gì hay không, chỉ cần uống vào không có việc gì là anh ta đều kê ra hết.
Khiêm Nhân không hiểu y học, cầm đơn thuốc tất nhiên sẽ đi mua thuốc. Đường Kính trong lúc vô ý thấy Thiệu Kì Hiên kê ra đủ loại thuốc cứ như tuyết rơi mùa đông kia, nhất thời cả người đều bị rung động, tùy tay với lấy một tờ đơn cúi đầu nhìn thoáng qua, mồ hôi lạnh trên trán Đường Kính lập tức chảy xuống.
“Thiệu Kì Hiên, anh có lầm hay không hả, anh ấy bị thương như vậy thôi mà cũng cần đến thuốc Đông y cổ truyền hay sao?……”
Bác sĩ Thiệu bộ dạng ung dung như vĩ nhân mà phất phất tay:“Không có việc gì, thuốc Đông y bổ dưỡng, không dùng cũng phí……”
Đường Kính thắc mắc:“Nhưng mà thuốc Đông y này không đúng……”
“Không đúng chỗ nào?”
“Đây là thuốc bổ thận mà……”
“……”
Trong lòng đang không có y đức bị người ta nhìn thấu, bác sĩ Thiệu thấy vô cùng buồn bực:“Đường Kính, anh không phải tốt nghiệp khoa quản lý ở Cambridge sao.”
“À, có vấn gì đề chứ?”
“Vậy sao anh còn hiểu y học Trung Quốc. Điều này không phải là rõ ràng khinh bỉ tiến sĩ y học như anh sao.
“Cái này không phải học thức, mà là thưởng thức đó bác sĩ Thiệu à,” Đường Kính trả lại đơn thuốc cho anh ta, hất cằm phân phó:“Tiếp tục đi.”
Một tên học quản lý lại bắt đầu đàn áp tên học y chính thống……
Kì Hiên khó chịu, cúi đầu liếc tờ đơn thuốc trong tay Đường Kính, không nhận.
Hừ, bệnh viện là tôi mở, đơn thuốc là tôi kê, lão tử chính là muốn giết dê béo đó, anh làm gì được tôi chứ.
Ngay sau đó, cửa phòng bệnh bỗng nhiên bị người đẩy ra, Kỉ Dĩ Ninh mua điểm tâm đã trở lại.
Vừa thấy cảnh này, Kỉ Dĩ Ninh tò mò đi lên, nhận lấy đơn thuốc trong tay Đường Kính, nhìn một chút, chữ viết lưu loát của Thiệu Kì Hiên lập tức kích động tiến vào mắt cô.
Đường Kính vừa định nói gì, em đừng có tin, Đường Dịch không sao hết, căn bản là không cần uống loại thuốc này, thì Kỉ Dĩ Ninh bỗng nhiên mở miệng.
“Bác sĩ Thiệu, cảm ơn anh, thật sự,” Vẻ mặt bạn Kỉ thật chân thành, bàn tay kích động nắm chặt, trong mắt lại ẩn chứa làn nước khiến người ta rung động:“Lần nào cũng được anh chịu mệt nhọc vất vả cứu sống, có thể quen biết một người bạn như anh thật sự thực may mắn, tôi cũng không biết phải làm thế nào để cảm ơn anh, tôi thực sự rất cảm kích, thật sự, tôi……”
“Đừng, đừng nói nữa……”
Câu nói ‘Chịu mệt nhọc cứu sống’ từ trong miệng bạn Kỉ kia khiến đồng chí Thiệu Kì Hiên vội vàng đoạt lấy đơn thuốc trong tay cô, toàn bộ linh hồn đều chột dạ, run rẩy, đang tự kiểm điểm mình.
Thật là, Kỉ Dĩ Ninh không phải là loại tiểu quái thú như Tô Tiểu Miêu, lừa thế nào cũng có cảm giác có tội……
Đối mặt với một Kỉ Dĩ Ninh thuần khiết như thế, trái tim đen tối của bác sĩ Thiệu một lần nữa bị phát hiện, tung cửa đi ra ngoài mà đổi đơn thuốc.
“……” Kỉ Dĩ Ninh bối rối:“Anh ấy làm sao vậy?”
Đường Kính không đáp, mân môi cười nhẹ,“Em có hiểu y học không?”
“Không hiểu……”
Đường Kính có chút nghiền ngẫm hỏi:“Em không nghĩ rằng Thiệu Kì Hiên có thể kê đơn thuốc hỗn loạn cho Đường Dịch hả?”
Kỉ Dĩ Ninh không chút suy nghĩ đã trả lời:“Sẽ không