The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đen Trắng

Đen Trắng

Tác giả: Triêu Tiểu Thành

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341811

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1811 lượt.

đâu, em tin tưởng anh ấy.”
Đường Kính không nhịn được bật cười.
Kỉ Dĩ Ninh, em thật sự là rất đơn thuần rồi, cũng không ngẫm lại, Đường Dịch từ nhỏ đã lớn lên trong môi trường xã hội đen rồi, xung quanh làm gì có ai đơn thuần chứ……
Bỗng nhiên, có người gõ cửa.
Đường Kính thản nhiên lên tiếng trả lời:“Vào đi.”
Thân ảnh của Khiêm Nhân xuất hiện trước mặt hai người, cầm trong tay một tệp văn kiện, thẳng đường đưa cho Đường Kính, nửa ánh mắt cũng không thèm nhìn sang Kỉ Dĩ Ninh, trực tiếp coi như không có sự tồn tại của cô.
Kỉ Dĩ Ninh không tự giác cúi đầu.
Từ sau chuyện đó, cô vẫn còn có chút sợ Khiêm Nhân, hoặc là nói, trừ bỏ Đường Kính và Thiệu Kì Hiên thì tất cả những người của Đường gia, cô đều có chút sợ hãi. Cô có thể rõ ràng cảm nhận được họ đang bất mãn với cô, nếu không phải phía sau cô có Đường Dịch, bọn họ nhất định sẽ không bỏ qua cho cô.
“Kính thiếu, đây là những văn kiện cấp bách trong hai ngày nay cần Dịch thiếu xem xét,” Khiêm Nhân đưa văn kiện cho Đường Kính:“Bác sĩ Thiệu nói anh ấy chẳng bao lâu nữa sẽ tỉnh lại, cụ thể là khi nào thì chưa rõ, nhưng những văn kiện này thì không thể để lâu được nữa ……”
“Tôi biết rồi,” Đường Kính tiếp nhận văn kiện, gật gật đầu:“Tôi sẽ xử lý.”
Đang muốn nói thêm cái gì nữa, tầm mắt của Đường Kính lại nhìn thấy bộ dáng Kỉ Dĩ Ninh cúi đầu vô thố, Đường Kính cũng là một người rất giỏi quan sát sắc mặt người khác, lập tức hiểu được có nguyên nhân trong đó. Tình cảnh hai ngày nay của cô anh luôn để vào trong mắt, tuy rằng từ đáy lòng Đường Kính cảm thấy cô thật sự là thực vô tội, nhưng những người khác của Đường gia hiển nhiên sẽ không nghĩ như vậy, nhất là những người từ nhỏ đã đi theo Đường Dịch.
Đường Kính cầm văn kiện, giương mắt nói:“Chúng ta đi ra ngoài nói tiếp.”
Khiêm Nhân đi theo Đường Kính ra khỏi phòng bệnh, hai người đứng bên cửa sổ ngoài hành lang nói chuyện.
Đường Kính nâng tay, lấy tập văn kiện trên tay đập lên trán anh ta,“Người ta chỉ là một cô gái, vốn đang êm đẹp mà sống, kết quả mới gặp Đường Dịch đã bị anh ấy giữ chặt lấy, cho tới giờ cô ấy cũng không nháo không trêu chọc ai, vậy mà bây giờ các người lại có thể bắt nạt cô ấy sao……”
Khiêm Nhân có chút buồn bực,“Không thể trách tôi a……”
Đúng, anh thừa nhận lập trường của mình không kiên định một chút. Trước kia, Đường Dịch thích Kỉ Dĩ Ninh, cô cũng đem lại cho người ta cảm giác cô ấy là một tiểu thư hiền lương thục đức, Khiêm Nhân cũng thích cô ấy, ấn tượng đối với Kỉ Dĩ Ninh chỉ có thể dùng hai chữ ‘Hiền hậu’ để khái quát, trong lịch sử hoàng hậu đều là những người tốt; tuy nhiên, hiện tại xảy ra chuyện này, người không hề có tính nguyên tắc như đồng chí Khiêm Nhân lập tức phản chiến lập trường, vừa nhìn thấy Kỉ Dĩ Ninh đã nghĩ đến bốn chữ ‘Hồng nhan họa thủy’, tiếp theo trong đầu lại không ngừng hiện hình ảnh quỷ dị ‘Bao Tự, Ðát Kỉ’ [3'>, rồi sau đó lại sợ vận mệnh tương lai của Đường Dịch nhất định sẽ bị suy kiệt…..
Không thể không nói, Đường Kính đã bị hoạt động nội tâm phong phú của đồng chí Khiêm Nhân bên cạnh Đường Dịch này làm cho loạn óc.
“Tôi nói này, các người có thể không cần đem bi kịch đổ hết lên đầu cô gái bên cạnh Đường Dịch có được không hả……” Thật sự còn có thể nghĩ đến Bao Tự, Ðát Kỉ sao, học lịch sử cũng tốt quá nhỉ.
Khiêm Nhân bĩu môi:“Tô tiểu thư cũng chưa bao giờ khiến nhị thiếu gia bị thương phải nằm viện cả.”
“……”
Đó là bởi vì tôi không có biến thái như Đường Dịch mà thôi……
Đường Kính đau đớn kịch liệt suy nghĩ: Còn nữa chính là bởi vì, vị kia nhà tôi thường xuyên làm cho chính mình bị thương phải nằm viện đó……
“Tôi không rõ Dịch thiếu thích Kỉ tiểu thư ở điểm gì,” Khiêm Nhân không hề nghĩ nhiều nói tiếp:“Có quá nhiều người phụ nữ ở trước mắt anh ấy, cho tới bây giờ anh ấy cũng chưa có hứng thú. Hiện tại ngẫm lại, thậm chí tôi vẫn cảm thấy có lẽ vị Giản tiểu thư kia càng thích hợp với Dịch thiếu hơn……”
Đường Kính nghiền ngẫm nhíu mày:“Giản Tiệp?”
“À,” Khiêm Nhân chỉ chỉ văn kiện trên tay Đường Kính,“Giản tiểu thư mấy ngày hôm trước còn cầm văn kiện tới nhắc nhở Dịch thiếu thời gian này phải cẩn thận chuyện giao dịch làm ăn……” Thật đúng là một người vợ hiền, khiến mọi người cảm động, đáng tiếc, Dịch thiếu nhà anh cho tới bây giờ cũng không nhìn ra……
Đường Kính khụ một tiếng, vỗ vỗ vai anh ta, “Tin tưởng tôi, lấy hiểu biết của tôi về Đường Dịch, ánh mắt của anh ấy với cô kiểm sát trưởng kia, khẳng định là không có hứng thú ……
“Vì sao thế?” Khiêm Nhân hiếu kỳ nói:“Cũng là cứu mà, Dịch thiếu đã cứu cô ấy một lần, tại sao ra tay cứu Giản tiểu thư lại không giống như cứu Kỉ tiểu thư chứ?”
“Nghe này, anh thấy chuyện này thì liên quan gì đến nhau hả,” Đường Kính thật sự có chút bực mình:“Đường Dịch cũng không phải là cứ cứu một cô gái thì sẽ lấy cô ấy về làm vợ……”
Khiêm Nhân:“……”
Giữa lúc hai người đang chăm chú nói chuyện đó, không ai nhìn thấy, Kỉ Dĩ Ninh đang hạ xuống ánh mắt ảm đạm, đáy mắt chứa sự tổn thương, lặng lẽ đóng cửa phòng bệnh lại.
Cô thấy thực ủy khuất, trước nay chưa từng ủy k