Tác giả: Triêu Tiểu Thành
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341846
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1846 lượt.
n cùng sự thật giao thoa đã tạo nên chênh lệch thật lớn, Kỉ Dĩ Ninh mím chặt môi mình, kinh hoảng.
Ngay khi cô đang thất thần, điện thoại rốt cục cũng có người nghe.
Giọng nói của Đường Dịch, là âm thanh cô vô cùng quen thuộc: “Muộn như vậy còn chưa ngủ?”
Kỉ Dĩ Ninh ngay lập tức hoàn hồn, nói quanh co đáp một câu: “Muốn ngủ…” Cuối cùng, cô lại nhịn không được hỏi, “Anh đang ở đâu?”
“Công ty, ” anh trả lời rất ổn định, vẫn là cách nói chuyện thông thường của anh: “Hôm nay nhỡ hẹn sinh nhật của em, anh sẽ nhớ rõ.”
Kỉ Dĩ Ninh không nói. Chỉ một câu nói đơn giản ‘Anh sẽ nhớ rõ” của anh đã khiến toàn bộ ủy khuất và kinh hoảng của cô biến mất không thấy.
Nói với anh ngủ ngon, Kỉ Dĩ Ninh cúp điện thoại. Khả năng thật là cô đã lừa gạt mình rồi, cô quá tín nhiệm Đường Dịch, anh nói cái gì cô đều tin tưởng.
Tắt đèn chìm vào giấc ngủ, nằm ở phía bên phải chiếc giường đôi, cô gái thiện lương nhìn sang chỗ vắng vẻ bên cạnh, rốt cục nói với chỗ không người đó từ trong đáy lòng mình: “Em rất nhớ anh. . .”
. . .
Cùng lúc đó, một nơi khác trong thành phố.
Trong phòng bệnh của một bệnh viện tư nhân, trước cửa sổ sát đất ngoài phòng khách, một người đàn ông đứng đó mặt hướng ra ngoài cửa sổ, cầm trong tay chiếc điện thoại di động.
Thiệu Kì Hiên mặc áo bác sĩ màu trắng đi ra từ phòng bệnh, nghe thấy lời Đường Dịch vừa rồi nói trong điện thoại, không nhịn được trêu chọc: “Ở công ty? Thật sao? Đối với người như Tô Tiểu Miêu mà lừa gạt cũng thấy cảm giác có tội, còn Kỉ Dĩ Ninh thì sao, người bình thường thật đúng là không nỡ lừa gạt cô ấy. . .”
Đường Dịch quay người, lạnh lùng quét mắt liếc anh.
Thiệu Kì Hiên cười thật mập mờ, “Nhưng cũng đúng thôi, đêm hôm khuya khoắt anh ra tay làm cái việc anh hùng cứu mỹ nhân thế này, gạt Dĩ Ninh vẫn tốt hơn.”
“Anh còn dám nói tiếp thử xem.”
Kì Hiên vội vàng nhấc tay đầu hàng, “OK, tôi không nói, tôi không nói ah ~~ “
Đường Dịch buông tay cầm điện thoại di động xuống, lãnh đạm hỏi: “Cô ấy thế nào?”
“Anh ôm cô ấy trở về mà không phát hiện à?”
Thiệu Kì Hiên vừa rót cho mình một cốc nước vừa nói: “Trên người cô ấy bị thương không ít, cũng may đều là bị thương ngoài da, ăn chút đau thôi,” Thiệu Kì Hiên có lòng cảm khái nói: “Trên đời này tôi gặp qua cô gái vừa có thể gây chuyện lại vừa có thể bảo vệ mình, có lẽ thật sự chỉ có vị kia nhà Đường Kính thôi, biết rõ đánh thắng được mới đánh, đánh không lại sẽ trốn, trốn không thoát sẽ lừa gạt, dù sao thế nào cũng sẽ không để mình chịu chút thiệt hại nào, Tiểu Miêu thật sự là đáng khâm phục nhé ~~ “
“Đây là một loại thiên phú, bẩm sinh đấy,” Đường Dịch nhìn thoáng qua người trong phòng bệnh, mở miệng không mang cảm xúc gì: “Tôi thấy cô ấy không giống người có loại thiên phú này.”
“Không có thiên phú còn chưa tính, tôi thấy điều xui xẻo nhất của cô ấy chính là gặp được anh,” Kì Hiên rất là cảm khái, không có tâm tư nào tiếp tục nói: “Năm đó trong lúc vô tình anh cứu cô ấy, cô ấy mới chỉ có 17 tuổi, anh cũng không phải không biết chính mình rất xinh đẹp, vào thời kì trưởng thành nhất của tiểu cô nương mười bảy mười tám tuổi này, đang đi vòng quanh Quỷ Môn quan rồi lại thấy được một thanh niên anh tuấn như vậy cứu mình, cô ấy làm sao có thể chống cự được chứ, nếu tôi mà là một cô gái khẳng định tôi cũng muốn đạp đổ anh đó…”
Yêu và giết
Thời gian lẳng lặng trôi đi, tác dụng của thuốc ngủ dần dần tiêu tán, cô gái nằm trên giường bệnh không nhịn được di chuyển.
Vốn không phải là người có thói quen ngủ sâu, mà do tác dụng của thuốc quá mạnh, tinh thần cảnh giác được nhiều năm dưỡng thành khiến cô dần tỉnh táo, ý thức đã trở lại.
Mở mắt ra, chống tay trái muốn ngồi dậy, dùng một chút lực, miệng vết thương chỗ cổ tay bị xé mở, cảm giác đau đớn không nhịn nổi mà kêu lên một tiếng.
Nhưng rốt cuộc cũng không phải một cô gái nhu nhược yếu đuối, chuyện này đối với cô mà nói quả thực quá mức bình thường, vì thế cô cũng chỉ kêu rên một tiếng rồi xoay người xuống giường, tìm băng gạc ở một bên, tự mình động tay một lần nữa băng bó miệng vết thương.
“À,” Cô cào cào tóc, chỉnh mái tóc dài vốn rối tung thành một cái tổ chim nhỏ,“Xin lỗi, lần này lại phiền toái anh.”
Đường Dịch cười khẽ,“Cô cũng biết mình mang đến phiền toái cho tôi?”
Giọng nói thấy rõ anh không kiên nhẫn và đang tức giận, Giản Tiệp trầm mặc đi đến bên một quầy bar, tự rót cho mình một ly tequila [1'>, mặc kệ trên người còn có nhiều miệng vết thương mà không thể uống rượu, cô ngẩng đầu lên liền một ngụm uống cạn.
Lửa cháy bỏng rát, giống như chỉ thế này mới có dũng khí nói chuyện cùng anh.
“Anh không muốn quản em thì có thể mặc kệ em mà.”
Quả nhiên, rượu, thật sự là một chất xúc tác thần kỳ……
Vừa uống rượu, điều vô liêm sỉ thế nào cũng dám nói ……
Nghe vậy, Đường Dịch ‘Ba’ một tiếng khép lại tập tài liệu đang lật mở trong tay, ném nó sang một bên để nó phân tán. Anh bỗng nhiên đứng lên, sải bước đi về phía cô, khi cô thấy gương mặt anh đ