Tác giả: Triêu Tiểu Thành
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341968
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1968 lượt.
ĩ Ninh, em có biết không, ngay từ giây phút anh có được em, anh đã cảm thấy tình cảm của chúng ta đang bắt đầu đếm ngược cùng thời gian. Vô luận là anh cố gắng như thế nào thì kỳ hạn của chúng ta chỉ có một đời này. Nếu giữa đường em rời đi, anh có thể đi tìm em, nhưng thân mình này đã có một loại mất đi. Có đôi khi anh mất đi con người em, có đôi khi anh lại mất đi tình cảm của em đối với anh, mà tất cả những điều đó chỉ có một khẳng định duy nhất là, chúng ta đều mất đi thời gian……”
Đường Dịch rất ít khi nói những lời ngọt ngào như vậy, nhưng một khi anh đã nói, thì đó chính là lời thẳng thắn thành khẩn nhất.
Kỉ Dĩ Ninh nghe được cảm thấy vừa kinh hãi vừa động tâm, quay đầu nhìn anh.
“Đường Dịch……”
“Cho nên, em không được làm chuyện như hôm nay nữa, được không?” Anh nhìn cô, mang theo kiên trì cùng không thể nề hà: “Không cần dễ dàng biến mất như vậy, được không?”
Cô gật đầu.
Một Đường Dịch cường thế lại trở nên yếu đuối như vậy, cô không có cách nào cự tuyệt.
Cô thuận theo như vậy rốt cục cũng làm Đường Dịch khẽ cười.
Anh kéo cô vào trong lòng, dán lên môi cô nói với cô một câu.
“Biết không? Trái tim của người đàn ông chỉ có một, anh đã cho em, thì không thể cho người khác.”
……
Đêm khuya, gió đêm lãnh liệt mà anh lại nhiệt liệt như vậy, vì thế Kỉ Dĩ Ninh hoàn toàn rơi vào trong mộng.
Anh em
Hai năm nay, hình thức ở chung hàng năm của Đường Dịch và Kỉ Dĩ Ninh luôn bị vây quanh trong vòng tuần hoàn luân phiên thế này: ‘Giai đoạn tuần trăng mật – Giai đoạn không được tự nhiên – Giai đoạn tuần trăng mật, mà nguyên nhân chính đều được Kỉ Dĩ Ninh ban tặng.
Nói đến tính cách của Kỉ Dĩ Ninh, nếu dùng từ ngữ tích cực một chút để hình dung, thì chính là ‘Ôn hòa’; còn nếu dùng từ ngữ tiêu cực một chút mà nói thì sao, thì chính là ‘Nguội’. Vợ chồng mà, mỗi ngày cùng sống chung với nhau dưới một mái hiên cùng nhau ăn cùng nhau ngủ, làm sao tránh khỏi chuyện động tay động chân chứ, mà sau khi Kỉ Dĩ Ninh và Đường Dịch có ma sát nhỏ, phản ứng của Kỉ Dĩ Ninh chính là: Không có phản ứng……
Ăn cơm đọc sách ngủ, Kỉ Dĩ Ninh làm từng bước một, cho dù rõ ràng là hai người đang giận nhau, cô vẫn có thể cho rằng chuyện gì cũng chưa xảy ra, sáng sớm trước khi Đường Dịch ra khỏi nhà cô có thể bình thản ung dung đeo caravat cho anh, đến buổi tối cô cũng có thể gọi điện thoại cho anh hỏi anh có về ăn cơm hay không, cứ như vậy vài ngày sau, người đầu tiên bại trận nhất định đều là Đường Dịch. Nhìn Kỉ Dĩ Ninh cứ như một người máy nguội lạnh như vậy, trong lòng Đường Dịch lại bùng lên một ngọn lửa vô danh, cuối cùng đám lửa đó cũng bùng lên ý tưởng hứng thú trong đầu là: ‘Phải ăn cô!’.
Sau khi ăn cô, tất cả hờn dỗi đều tiêu tán thành vô hình ở trên giường. Đàn ông mà, dục hỏa thuận rồi nên cái gì cũng thuận.
Thực rõ ràng, vị nhị thiếu gia của Đường gia kia đang phát giận với anh.
Khiêm Nhân ở một bên yếu ớt lên tiếng:“Kính thiếu có thể đang tức giận, có muốn tôi qua đó một chuyến không?”
“Không cần.”
Đường Dịch coi như không có việc gì nở nụ cười, buông điện thoại, chậm rãi mở miệng nói:“Người như Đường Kính này là phải dỗ dành……”
Anh rất hiểu, đối với Đường Kính, chỉ có thể ra tay mềm nhẹ, không thể cứng rắn được.
……
Khiêm Nhân của chúng ta nói rất đúng, Đường Kính quả thật đang tức giận bừng bừng với Đường Dịch.
Chuyện này lại nói tiếp, kỳ thật Đường Dịch cũng có chút oan.
Ngày đó đúng là Đường Dịch bóp tay Tô Tiểu Miêu, cũng xác thực làm cô ấy bị thương một chút, tuy nhiên, Tô tiểu thư của chúng ta là một người kiên cường như thế nào chứ, cổ tay bị thương chẳng phải là chuyện to lớn gì, hàng năm cô bị thương lớn thương nhỏ cũng nhiều lắm rồi, không sao, vẫn còn có thể chạy có thể nhảy được.
Cho nên, Tô tiểu thư của chúng ta không thèm đem cái chuyện nhỏ nhặt này để trong lòng, cô cứ gào thét khẩu hiệu nên vì sự nghiệp tin tức mới của Trung Quốc mà cống hiến, thế nên một lần nữa cô ấy lại lao đầu vào trận địa tin tức này. (Tiểu Dương: Tiểu Miêu là phóng viên mà!) Cứ như vậy, sau một trận đấu tranh anh dũng, sau một vòng lăn đánh mới, vốn chỉ là một vết thương cũ nhỏ bé trên tay Tô Tiểu Miêu đó giờ đây lại bị thêm một vết thương mới nữa, rốt cục nó cũng bị sưng lên thành cái bánh bao nhân thịt heo.
Đường Kính vào một ngày nào đó nhìn thấy cổ tay phải của cô sưng to như vậy, quả thực cũng có hướng máy móc làm xu thế, Đường Kính hoảng hốt vội vàng ôm lấy cô đi đến bệnh viện.
Không nghĩ tới bệnh viện cũng không phải là một nơi thanh tịnh gì, bên trong đó còn có kẻ xấu, khi Thiệu Kì Hiên vừa thấy bộ dáng nóng như lửa đốt của Đường Kính, thì bác sĩ Thiệu này chỉ e thiên hạ không loạn, càng thêm ra sức rao hàng.
Trong toàn bộ quá trình kiểm tra, bác sĩ Thiệu luôn dùng biểu tình ngôn ngữ chân tay kịch liệt đau đớn để đàn áp, thường thường thâm trầm nói với Đường Kính một câu ‘Vết thương này của cô ấy rất khó lành đó~~~’, hơn nữa khi Tô Tiểu Miêu không chịu tiêm lại cứ tru lên thảm th