Tác giả: Triêu Tiểu Thành
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341965
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1965 lượt.
iết như tiếng giết heo quả thực là đen kịt cả bầu trời, tất cả những điều này cộng lại, thực sự khiến cho tâm can tì phế thận [1'> của Đường Kính tất cả đều đảo ngược lại một lần.
Trong lòng Đường Kính thật là luyến tiếc a a a ~~~ dưới cơn giận dữ đó, anh liền đem tất cả tội danh đều đổi lên đầu Đường Dịch.
– Ồ, anh có thể không luyến tiếc mà xuống tay với Tiểu Miêu, anh không thương tiếc Tiểu Miêu của tôi nhưng mà tôi lại coi cô ấy là bảo bối đó!
Đường Kính nổi giận đùng đùng, quyết tâm không thèm để ý đến Đường Dịch nữa.
Ai ngờ Đường Dịch này lại rất có kiên nhẫn, sau khi bị Đường Kính cự tuyệt hai lần lại vẫn có thể kiên trì mỗi ngày gọi một cuộc điện thoại đến, chỉ nói rằng muốn cùng anh đi ra ngoài uống rượu, trong lòng Đường Kính buồn bực nửa ngày, Đường Dịch à, chỉ bằng cá tính âm u từng trận gió thổi của anh thì sẽ có tích cực nhiệt tình hướng về phía trước như vậy sao?
Đường Dịch giống như nổi lên hưng trí, kiên trì không ngừng gọi điện thoại, vào một ngày nào đó, Đường Kính rốt cục cũng nói với anh ‘Lần sau đi, em mời’, Đường Dịch lập tức nói ‘Tốt, vậy ngày mai nhé!’.
Sau khi Đường Kính cúp điện thoại rốt cục không thể nhịn được nữa, ở trong lòng nghiến răng nửa ngày: Người đàn ông này chẳng lẽ là người nước ngoài sao? Không biết người Trung Quốc chúng tôi khi cự tuyệt người khác thì thích tùy tiện khách khí một chút ư?
Đường Kính hiển nhiên không đem chuyện này để trong lòng.
Thế nên ngày hôm sau anh đã phạm phải một sai lầm mà đời này anh chưa bao giờ phạm phải.
Buổi chiều ngày hôm sau, Tiểu Miêu bay tới công ty Đường Kính.
– đương nhiên không phải vì thể hiện tình yêu mà đến thăm Đường Kính.
Người thích ở bên ngoài náo nhiệt như Tiểu Miêu lại có thể ngoan ngoãn đến công ty tìm Đường Kính, vậy khẳng định chỉ có một nguyên nhân: Cuối tháng, phiếu phiếu (chi phiếu đó ^^)của cô bị hết cả rồi, tiêu hết, so, cô không có tiền …… (so là từ gốc nhá! )
Vô luận là làm một chuyện gì Tiểu Miêu đều coi trọng ba chữ: Lực và mĩ (sức mạnh và vẻ đẹp). Cho dù là rất muốn phiếu phiếu, Tiểu Miêu cũng có trình độ riêng, còn nếu dùng loại vẻ mặt cầu xin rên rỉ một câu ‘Lão công ~~ nuôi dưỡng em đi ~~’ thì tuyệt đối không phải phương thức hợp với thẩm mỹ của Tô Tiểu Miêu.
Các bước mà Tiểu Miêu của chúng ta thực hiện là như thế này: Bước đầu tiên, đi vào văn phòng; bước thứ hai, cùng Đường Kính tâm sự, nói chuyện gì không quan trọng, mấu chốt là phải đem lực chú ý của Đường Kính chuyển dời lên người cô là được; bước thứ ba, bắt lấy Đường Kính!
Sự thật chứng minh, trong nguyên tắc của Đường Kính hiển nhiên có một lỗ hổng là Tô Tiểu Miêu, ban đầu Đường Kính còn có thể dùng nguyên tắc kiên trì mà vùi đầu vào công việc, mười phút sau Đường Kính liền tâm viên ý mã [2'>……
Bàn tay đột nhiên kéo lấy Tiểu Miêu, nhanh chóng đẩy ngã cô lên bàn làm việc, ngón tay của Đường Kính chậm rãi dao động trên người cô, một đường xuống phía dưới.
“Hôm nay lại chủ động như vậy, phải không?”
Tiểu Miêu cũng không phản bác, cô muốn anh phải mê mẩn. Vì phiếu phiếu, hy sinh một chút thịt thịt cũng đáng thôi.=____=
Đường Kính cúi người hôn cô, ngón tay dao động đến bên hông cô, muốn tháo nút thắt cởi bỏ quần dài của cô, đột nhiên chạm vào cái gì đó trong túi cô, Đường Kính ngừng lại động tác, lấy nó ra mới thấy rõ, là một cái ví lép xẹp.
Đường Kính không nghĩ nhiều, khẽ cười, hỏi:“Tiền đủ dùng không?” Cuối tháng rồi, người này thì cả ngày gây rắc rối nên mới có thể tiêu tiền thật nhanh?
Tiểu Miêu mở to hai mắt đen lúng liếng nháy mắt mấy cái với anh:“Không đủ thì anh cấp nha ~~~?”
“……”
Con mẹ nó! Rất đáng yêu!
Con mẹ nó! Rất đáng yêu! (Tiểu Dương: khụ khụ khụ….. nghĩa gốc đó ===. Cũng có thể để là : “Chết tiệt! Rất đáng yêu!” Nhưng để thế kia sẽ thấy rõ anh Kính này bị mê muội thế nào! *hắc hắc*)
Lý trí của Đường Kính nhất thời biến mất, nhanh tay kéo quần dài của cô xuống, vén cao cái áo len của cô lên, sau đó cả người liền đè ép lên.
“Anh cấp……” Bàn tay tham tiến vào trong đồ lót của cô, giọng nói của Đường Kính thực mê hoặc lòng người:“Em muốn bao nhiêu, anh đều cấp……”
Giữa lúc trong văn phòng Đường Kính đang lửa nóng bừng bừng đó, thì điện thoại nội bộ bỗng nhiên vang lên, Đường Kính hoàn toàn phản ứng theo bản năng nhận điện thoại, nói một câu:“A lô ~~~?”
“……”
Trợ lý chỉ nghe thấy giọng nói ở đầu dây bên kia của Đường Kính mang theo tình sắc mười phần, không khí ám muội, trăm chuyển ngàn hồi…… Trợ lý bị dọa đến ‘Đoàng’ một tiếng liền rớt điện thoại.
Lúc này Đường Kính mới tỉnh táo, vội vàng hoàn hồn:“Ai vậy? Tôi là Đường Kính!”
“Đường, Đường tiên sinh…… Có người, có người tìm anh……”
“Tôi bề bộn nhiều việc, không rảnh.”
Đường Kính bất chấp tất cả, phủi tay liền treo điện thoại. Nói đùa à, bây giờ anh đang bận rộn thế này, nếu mà có người đến thật thì chẳng phải là nghẹn chết anh hay sao.
Hơi thở của Tiểu Miêu cũng đã rối loạn, Đường Kính đặt cả người cô nằm lên bàn, vùi đầu trước ngực cô rồi cắn xuống. Đến giờ thì Đường Kính đã biết giá trị sử dụng