Tác giả: Triêu Tiểu Thành
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341793
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1793 lượt.
hạnh phúc hơn bây giờ không.”
Kỉ Dĩ Ninh nhìn anh, bỗng nhiên cảm thấy nghẹn ngào.
Hạnh phúc của anh, cô không có khả năng mang đến.
Anh đem quả bưởi được bóc sạch vỏ, đặt vào trong tay cô, giống như năm đó ở Cambridge. Anh nở nụ cười với cô, sau đó xoay người bước đi, bóng dáng cô độc và tịch liêu. (tịch liêu: tịch mịch và hoang vắng).
Kỉ Dĩ Ninh cúi đầu nhìn quả bưởi trong tay, môi mím chặt, cất bước về phía anh.
Cách đó không xa chính là một cây cầu, như ẩn như hiện trong bóng đêm lúc chạng vạng.
Chu Tồn Huyễn đi đến bên cây cầu đó, ngừng bước chân.
Anh dựa vào lan can trên cây cầu, xoay người thản nhiên hỏi cô:“…… Có giống cầu Than Thở [5'> chúng ta đã từng thấy không?”
Kỉ Dĩ Ninh gật đầu một cái.
Được xây bằng đá màu xám, cũng không có hoa văn cầu kỳ, nhìn qua rất bình thường, lại cực kỳ giống cầu Than Thở ở Venezia.
Anh và cô đã từng đến thăm nhiều nơi để học tập, đi châu Âu. Đi Louvre ở Pháp, nhà thờ Cologne ở Đức, điểm dừng chân cuối cùng, chính là cầu Than Thở ở Venezia. ( Venezia chính là Venice)
Tương truyền rằng, nếu những người yêu nhau đến Venezia, hôn nhau vào lúc hoàng hôn mặt trời lặn, thì họ sẽ yêu thương nhau cả đời.
Nhưng vào lúc đó, anh không hôn cô, chỉ vì cô chưa thể thừa nhận hôn môi, vì thế, anh chỉ có thể nắm tay cô, bỏ lỡ cơ hội duy nhất trong đời mình.
Thời gian qua nhanh, Chu Tồn Huyễn nhìn cây cầu, như là đang hỏi cô, mà cũng giống như tự hỏi mình:“Sau đó, anh luôn nghĩ, truyền thuyết kia có thật hay không.”
Nếu khi đó anh mạnh mẽ quyết tâm hơn với cô, thì bây giờ có phải cô đã trở thành Chu phu nhân?
Rõ ràng, đã cùng cô trải qua nhiều kỷ niệm như vậy.
Ở Louvre, sau giờ ngọ (giờ ngọ: 11h – 13h), anh canh giữ phía sau cô, cùng cô ngắm tranh; trong nhà thờ, anh nhìn cô chắp hai tay cầu nguyện, chữ thập trước ngực lóe ra tia sáng màu bạc nhu hòa.
Những ngày đó tại sao lại biến mất không dấu vết?
Rõ ràng trong quá khứ anh đã ở bên cô, nhưng vì sao nó biến mất, mà anh lại không rõ?
Bỗng nhiên anh gọi cô một tiếng:“Dĩ Ninh……”
“Vâng?”
“Người bây giờ em yêu thương đó…… Ngay từ đầu, là em bị bắt buộc, có phải không?”
Kỉ Dĩ Ninh lập tức kinh hãi.
“Anh…… Có ý gì?”
Chu Tồn Huyễn mỉm cười, hai tay cắm trong túi quần, xoay người đối mặt với cô, thản nhiên đoán ra toàn bộ sự thật.
“Anh ta bắt buộc em, bắt buộc em tiếp nhận toàn bộ mình, tự do, cảm tình, thậm chí là…… tình dục. Em có thể ở lại bên cạnh anh ta, thậm chí cuối cùng có thể yêu thương anh ta, là vì căn bản anh ta không cho em con đường lựa chọn……. Anh ta bắt buộc em, dụ hoặc em, em đã từng giãy giụa, nhưng cuối cùng rốt cục phát hiện, đối với anh ta, thật ra một chút biện pháp em cũng không có.”
Anh sờ lên mặt cô, tươi cười ảm đạm như sương mù:“Anh nói, có đúng không?”
Kỉ Dĩ Ninh thực sợ hãi:“Anh…… Tại sao lại đoán được?”
Chu Tồn Huyễn nhếch môi, tạo ra một độ cong thản nhiên.
“Không cực đoan, không giữ được em.”
Đây là bất đồng lớn nhất giữa anh và Đường Dịch.
Anh cứ lùi dần lùi dần, không thể dùng biện pháp mạnh mẽ với cô; Mà Đường Dịch, ngay từ khi bắt đầu, vừa ra tay đã muốn toàn bộ Kỉ Dĩ Ninh.
Anh đối mặt với cô, trong mắt có luyến tiếc,“Tình cảm cường thế như vậy, thật sự thích hợp với em sao?” Trong tình cảm hiện tại của cô, cô không hề có một chút biện pháp nào với người đàn ông kia.
Kỉ Dĩ Ninh cúi đầu, thừa nhận với anh:
“Em biết, thích anh ấy có thể rất khổ sở, nhưng mà, em không có cách nào, chính là rất thích anh ấy……”
Đường Dịch là bữa tiệc sang trọng nhất trong cuộc đời cô.
Thần bí, nhẵn nhụi, không thể cân nhắc, dẫn cô bước đi và không thể dừng lại.
Trong mắt cô có quyến luyến rõ ràng như vậy, làm anh cũng thấy rõ ràng. Đây làm sao có thể là Kỉ Dĩ Ninh không có chấp niệm như trước kia chứ? Vì thế, Chu Tồn Huyễn không nói gì nữa.
Hai người cứ lẳng lặng đi như vậy một lúc lâu.
Gió gửi đến mùi hương thơm mát, biết là bên cạnh có hoa yên chi mới nở.
Chu Tồn Huyễn nghiêng người, nâng tay nhẹ nhàng hái xuống hai đóa hoa, làm thành hai cái khuyên tai. Sau đó xoay người, giống như hồi còn ở Cambridge, mềm nhẹ ôm cô. Anh cúi người xuống, cầm vòng hoa trên tay cài lên vành tai tinh xảo của cô.
Trong gió đêm, vòng hoa đó nhẹ nhàng chạm vào mặt cô, hương thơm tự nhiên lượn quanh người, Kỉ Dĩ Ninh liền cảm thấy thật vui vẻ, vui vẻ thuần khiết thế này giống như thói quen cũ mang lại cho cô, người khác không mang đến được, chỉ có Chu Tồn Huyễn mới hiểu được.
Khẽ đẩy trán cô, anh thấp giọng cáo biệt đối với một đoạn tình cảm:“Nếu anh ta làm em đau khổ, em hãy luôn nhớ rõ, Dĩ Ninh là tốt nhất.”
Cô biết, anh đang cổ vũ cô. Cho dù cô không thương anh, anh cũng vẫn cổ vũ cô, đây là sự ôn nhu của Chu Tồn Huyễn.
Vì thế cô chỉ có thể cảm ơn:“Tồn Huyễn, cảm ơn anh……”
Anh cười rộ lên, bạc môi hôn xuống dưới, khắc trên trán cô, phân rõ yêu thương dịu dàng đúng mực, là toàn bộ ấm áp của anh. Thế sự khó liệu, cô rời đi quá nhanh, vì vì thế anh còn không kịp nói cho cô, thật ra, anh vẫn coi cô là người yêu của mìn