Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dì Tôi Là Một Teen Girl

Dì Tôi Là Một Teen Girl

Tác giả: ZiZi.7

Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015

Lượt xem: 134494

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/494 lượt.

ì mình nghe cô rút tới năm lần xoẹt xoẹt...rồi từ từ đặt bịch khăn giấy vào giữa hai người.
Cô chìa ra 2 tấm, đưa cho mình cùng với cái nhìn hiều dịu và một nụ cười mỉm...
Đoạn cô dùng khăn giấy lau phần trán đang ướt đẫm mồ hôi khiến cho mai tóc có phần thít vào da mặt, cô lau cổ, tay chân, ngực...và cuối cùng là lau bím...
Cô lấy một tờ giấy mới, trải nhẹ ra và từ từ nhích người dậy, đưa tay đến gần bím, cô xoa đều quanh hai mép thịt,
cố gắng dùng ngón tay chọt nhẹ phần khăn giấy vào sâu bên trong và nguấy khẽ...Rồi sau đó dùng tờ khác lau phần bên ngoài!
Mình thì sau khi nhận được khăn giấy từ cô thì nhanh chóng vệ sinh cơ thể và thằng nhỏ thật nhanh...mình sợ thứ ấy dính vào người mình...thật sự là không thích tí nào.
Sau khi lau xong mình và cô có thoáng nhìn nhau, cô bắt thóp được ánh mắt mình một cách khá gượng gạo.
Đoạn chẳng nói gì, cô từ từ đứng lên và nhanh chóng mặc quần áo lại, từ chiếc quần chip đang vất vưởng trong cái váy công sở, cho tới chiếc áo sơ mi và cả chiếc áo ngực vải ren đen mảnh, loáng sau cô đã chỉnh tề lại như cũ.
Thật sự thì mình khá bất ngờ vì hành động quá nhanh ấy của cô, mình muốn...muốn thêm nữa... thêm nhiều nữa chứ chưa muốn dừng lại như thế đâu...mình thật sự chưa thỏa mãn...
Nhưng biết sao được, cô đã quyết định như vậy nên mình đành phải xuôi theo...
Mình thở dài rồi cũng nhỏm dậy mặc lại quần áo trong khi đã thấy bóng cô đứng cạnh ghế, tay cầm giỏ xách nhìn mình như chờ đợi...
Xong xuôi tất cả, mình từ từ ngồi lại ghế trước ánh mắt ngạc nhiên của cô, mình nói khẽ:
-Từ từ, lát rồi về cũng được cô...ngồi hóng mát xíu đi!_Mình nói mà tay không quên ngó qua cái đồng hồ, chỉ mới 9 giờ hơn...
-Ừm, vậy cũng được!_Cô cười rồi gật đầu ngồi xuống.
-Cô...cô đói hông???_Mình quay sang nhìn mắt cô rồi hỏi.
-Không, lúc nãy cô ăn rồi mà,còn được ăn cá viên chiên nữa, có gì đâu mà đói!Bộ con đói à???_Cô trả lời.
-Dạ không!Con bình thường..._Mình cười gượng.
Chợt không khí im lặng như bao trùm tất cả, mình và cô nhìn về hai hướng khác nhau và theo đuổi những suy nghĩ riêng.
-Ừm, con...còn quen nhỏ không???_Bất chợt cô lên tiếng.
-Dạ...tụi con chia tay nhau rồi cô!_Mình trả lời.
-Thật ra, chuyện đó không quan trọng với cô đâu...nhưng mong con...dù chuyện gì xảy ra, con...con đừng bao giờ nhắc tới chuyện này với nó._Cô nói và nhìn thẳng vào mắt mình.
-Dạ, hôm qua cô nói con rồi...con biết mà, mong cô đừng suy nghĩ gì nhiều...con không nghĩ gì đâu!_Mình vừa cười một cách khá gượng gạo vừa nói.
-Ừm, cám ơn..._Cô nói ra điều xa lạ.
Cô từ từ tiến vào ngỏ, mình lia mắt nhìn theo từng bước chân của cô tiến sâu dần vào bóng tối...
Qua mỗi bóng đèn đường...cô đi ngày một xa, mình chợt thấy...hình như mình muốn một cái gì đó...
Mình muốn cô quay lại nhìn mình, nhìn thằng nhóc ngu ngốc và ham muốn trải đời này...dù chỉ một lần, một lần thôi...
Nhưng không...cô vẫn đi.
Mình thấy bản thân thật nhỏ bé, nhỏ bé vì một hình bóng đã dần khuất xa...vào hư không bóng tối.
Bất chợt, hình ảnh của nhỏ lại hiện về...
Mình nhìn bao quát, nhìn tất thảy cảnh vật xung quanh...thân quen quá, cái khung cảnh mỗi ngày khi mình đưa đón nhỏ về đây mà...Hình ảnh nhỏ tung tăng và ngây thơ đảo chân sáo đi dần vào ngỏ...
Thưở ấy, nhỏ thường hay ngoáy đầu lại nhìn mình để...một cái hôn gió...một cái vẩy tay ra hiệu, hay một cái đá mi mắt đáng yêu...tinh nghịch và ngây dại.
Bây giờ tất cả đã khác...đã thay đổi thật rồi...
Cái bóng này lạ quá...nơi đây sao khác quá...nó...nó u tối quá, mình sợ...lại sợ...sợ một điều gì đó mơ hồ...nỗi đau của sự mất mác...nỗi buồn của sự từng trãi.
Đôi mắt mình như tối sầm lại...vì điều gì???...mình thật sự không biết...
Hoảng loạn, mồ hôi mình lại túa ra ướt đẫm lưng áo...một thứ mồ hôi lạnh...vần trán như đang bị ai xối một gáo nước lên vậy...
Mình bắt đầu thấy lạnh thật sự...da gà mình nổi lên...nhiều quá...
Mình thật sự khó chịu với những suy nghĩ trong đầu và cả ...những biểu hiện có phần thái quá của cơ thể lúc này...
Mình buông người xuống nệm, thở dài với những nghĩ ngợi vẩn vơ...
Đoạn mình ngủ quên tự lúc nào mà không biết....






Bất chợt, nỗi nhớ về nhỏ lại hiện về...tràn ngập vào mọi ngỏ ngách của không gian nơi này.Trong từng chiếc lá, ngọn cỏ hay dù chỉ là một giọt sương đêm...mình thấy trong chúng như hiện dần lên khuôn mặt mờ ảo và xa vời của nhỏ...gương mặt ướt đẫm nước mắt của ngày chia tay...
Như muốn gục ngã giữa con đường tối và vắng lặng...mình khụy xuống, nước mắt tuôn ra hối hả và ướt nghẹn ...mình nhớ, nhớ về nhỏ...nhớ rất nhiều!
Mình ngước lên... nhìn bao quát, nhìn tất thảy cảnh vật xung quanh...thân quen quá, cái khung cảnh mỗi ngày khi trước mình thường đưa đón nhỏ về đây mà...nhỏ thường tung tăng và ngây thơ đảo chân bước sáo đi dần vào trong...
Thưở ấy, mỗi lần như thế, nhỏ thường hay ngoáy đầu lại nhìn mình để...một cái hôn gió tạm biệt...một cái vẩy tay ra hiệu về đi, hay mộ


Disneyland 1972 Love the old s