Tổng Giám Đốc Cho Tôi Mượn Sinh Em Bé
Tác giả: ZiZi.7
Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015
Lượt xem: 134495
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/495 lượt.
ên... nghẻo cổ sang bên và đáp xuống đất bằng phần thân bên của xe...tạo thành tiếng:"oành...oành...xẹttttttt"...với vận tốc khá cao.
Mình đo đất nhưng trước đó mình còn nghe thấy cả tiếng xe của mình bị kéo rê trên nền đường nhựa đẫm nước...chát chúa và...kinh khủng!
Thêm một lần đau...
Lần này quả thật...tuy không nặng như lần trước vì mình gần như rời khỏi xe trước khi nó ngã và trượt dài trên đường nhưng mình thật sự rã rời, không còn sức mà đứng lên nữa...
Mình như thằng chết trôi, nằm dài giữa cơn mưa tầm tã, trên một con đường vắng...nằm chờ cái chết đến kiểu hình tượng như nhà văn là như thế...
Mình dần thở không được vì những giọt mưa nặng hạt cứ tấp vào mặt ngày một nhiều hơn...vào cả mũi và miệng.
Cơ thể trầy trụa của mình như bị nặng thêm bởi những vết thương tổn có lẽ là ngoài da thôi vì mình chỉ cảm nhận được cái đau từ các vùng khía cạnh trên cơ thể chứ không phải từ các khớp xương...
Bật cười cho suy nghĩ ngây ngô và cả sự may mắn khi được sống sót sau hai lần té xe liên tiếp...mình cười thành tiếng giữa đêm mưa tầm tã...
Cố gắng lấy hết sức bình sinh, mình ngồi dậy...phát hiện thêm một vết thương nặng ở lòng bàn tay...trầy sâu và lộ cả thịt ra ngoài...lấy hai ngón tay sờ lên mặt khe khẽ và nhè nhẹ để xem có thêm chiến tích nào không...xui thay, mình thấy hơi rát ở vùng chân mày trái và hình như có rướm một tí máu sơ sơ ra thì phải...
Mình ngồi gượng dậy, nhìn chiếc xe nằm yên vị cách mình vài mét...cố gắng bò lại gần xe, mình dựng nó lên bằng tất thảy năng lượng còn đọng lại...đờ mờ, cái chìa khóa xe bị gãy và văng đi đâu mất tiêu...
Mình buộc lòng phải dắt đi khập khiễng về phía cái ngỏ thân thuộc...chứ không lẽ lại bỏ nó lại đây...
Mình đau lắm...thân thể trầy trụa, quần áo rách nát...đột nhiên mình cảm nhận được độ rung của chiếc điện thoại trong túi quần mình...
Thật sự rất bất ngờ về điều này...bởi lúc đầu khi dầm mưa ở cây cột đèn thì mình đã nghĩ nó chắc chắn là bị vô nước rồi, tới khi té xe chỗ bà AB trắng thì mình thêm đinh ninh nó sẽ nát bấy nhầy trong túi quần nhưng vì chán và muốn về nhà nhanh nên mình không buồn móc ra xem...rồi lại qua lần té này, mình chẳng thèm nghĩ tới nó nữa...nhưng không ngờ, nó vẫn rung lên...mình xót xa thật sự vì...
Ngay cả chiếc điện thoại yếu ớt còn mong mỏi khả năng sinh tồn...thì tại sao một con người như mình mà lại đờ đẫn chán chường như vậy chứ...thật nhục nhã.
Dựng chân chống xe, khẽ chống tay...thở hai ba đoạn hơi ra và thò cánh tay thấm hờ nhây nhớt máu vào túi quần, móc chú dế yêu ra...
Vừa móc ra...mình nhìn ngay vào màn hình...thật kinh khủng...nó tối om...màn hình đã bể 3 dấu to, nát và lòi cả kính và đâm ra ngoài...
Hi vọng trong mình vừa bừng lên thì lại bị tụt xuống vì cơ bản mình muốn gọi cho Dì, mong Dì ra phụ mình một tay ...để mình còn được về nhà, chứ cái đà này chắc mình không đủ sức bóp thắng kiềm xe lại khi nó xuống cái dốc nhỏ đầu ngỏ nữa rồi...
Mình tức lắm, tức điên...mình hận cái điện thoại khỉ gió làm mình hụt hẫng này...
Vun tay đập mạnh nó xuống đất, văng thẳng về phía trước và ra hẳn phía lề đường trước mặt...
Mình thất vọng ê chề, dắt xe đi tiếp và vẫn không ngừng suy nghĩ về cuộc gọi đó...mình đoán già đoán non chắc là Dì...hoặc có lẽ là cô T...mà dù có chăng là ai gọi cũng chẳng còn quan trọng nữa vì dù sao mình cũng chẳng nghe được mà...
Mình lại dắt xe đi...chập chạp và không chắc chắn, đầu xe cứ chực quẹo qua một bên để té ầm xuống...
Được vài mét nhưng đối với mình là cả một quãng đường dài...
Đột nhiên, mình nghe tiếng "rắc" dưới gầm xe...
Mình nghĩ ngay xe chắc có vấn đề gì rồi, hay vành xe bị nứt chăng???ông trời sao nỡ làm vậy, quyết lấy đi con đường sống cuối cùng của mình sao???.
Uể oải...mình lại một lần nữa đá chân chống với vẻ mặt nhăn nhó và cúi xuống buông rơi cả thân mình như không muốn đứng lên nữa vậy...thở hồng hộc, mình nhìn kĩ càng từ trước ra sau hầm xe...
Thì ra là chiếc điện thoại của mình lúc nãy đây mà...vì nó bị ném đi và bị che dấu dưới lớp nước mờ của mưa nên mình không nhìn thấy nó...bánh trước cán qua nên tạo thành tiếng như vậy...
Cầm nó lên...quả thật vì nhiều tác động mạnh và cả trọng lượng lớn cán qua, nên nó không còn nguyên ở trạng thái ban đầu, mà đã bị biến dạng kinh khủng khó nhận ra...chắc như vầy!
Nhìn nó hồi lâu...chợt nghĩ nó theo mình bao nhiêu lâu rồi nhỉ???Thật sự kỉ niệm giữa chúng mình nhiều lắm vì nó cũng từng nhiều phen làm mình khốn đốn rồi mà...Lúc nãy khi mình vứt nó đi quên bén là vẫn chưa lấy sim ra...thôi, tới đâu hay tới đó, mình cố gắng nhét nó lại vào túi quần...rồi đoạn, lại dắt xe cố gắng lếch từng bước về nhà...
Cuối cùng cũng tới ngỏ, cái dốc nhỏ trước ngỏ dần xuất hiện và là một điều thật sự khó khăn với mình...vì như đã nói, mình không đủ sức để mà bóp thắng nữa...đuối quá rồi...
Mọi ngày sao mà dễ thế thậm chí là nhiều khi còn không biết nó có ở đó nữa là...nhưng bây giờ sao mà mọi thứ dần trở nên khó khăn quá đỗi với mình...
Vẫn cố gắng...
Một tay bóp hờ thắn