XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đi Về Phía Không Anh

Đi Về Phía Không Anh

Tác giả: Trương Vũ Hàm

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 134684

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/684 lượt.

ng có thể đường hoàng đi vào? Cho dù có là như vậy đi chăng nữa, trong lòng Đông Tam cũng cảm thấy vô cùng khó chịu như bị lửa đốt.
Mang bộ mặt đầy vẻ hoài nghi, Đông Tam theo cô gái lạ mặt vào bếp. Dù đã chớm thu nhưng không khí vẫn còn oi bức như giữa hè, lại thêm khói bếp bay mù mịt cay xè cả mắt, thật khiến người ta không thể chịu đựng nổi. Nhưng có vẻ như Hứa Chỉ Vân không thấy như vậy, cô thành thục đi đến bệ bếp, đỡ lấy cái muôi trong tay Đông Tam, đảo đi đảo lại thức ăn trong nồi rồi với lấy chai dấm bên cạnh vừa cho vào món ăn vừa nói với Đông Tam:
Đông Tam miễn cưỡng mỉm cười, xua tay:
- Hai người đi trước đi, tôi còn làm vài món nữa, sẽ xong ngay thôi.
Chu Nam nhìn cô với vẻ áy náy, anh định cúi xuống hôn phớt lên trán cô nhưng bị cô tránh được. Hai người họ cùng quay người đi, tiếng nói cười vọng vào hết trong bếp. Đặc biệt là Chu Nam, giọng cười sảng khoái của anh như mũi dao đâm vào trái tim cô đau đớn.
Cô làm gì còn tâm trạng mà nấu với nướng nữa. Cô dấp ít nước lạnh lên mặt, mồ hôi đã dội sạch nhưng mặt vẫn nóng bừng và bỏng rát. Cô áp cả mặt xuống dưới vòi nước, nước chảy róc rách trên mặt cô, mát lạnh.
Đột nhiên có người kéo cô lại, một cái khăn bông trờ đến trước mặt cô. Mùi hương đàn ông quen thuộc xộc đến khiến sống mũi cô cay cay. Cô đẩy anh ra.
- Sao lại động vào nước lạnh? Đã nói em bao nhiêu lần rồi? Sao không nhớ gì hết thế hả? – Chu Nam xót xa, đưa tay định kéo cô lại, nhưng lại bị cô hất ra.
- Anh ra đây làm gì? Anh không sợ bị mẹ anh biết, không sợ người tình cũ của anh biết, không sợ họ không có ai nói chuyện hay sao? – Nước mắt cứ thế tuôn ra. Bao nhiêu tủi thân, bao nhiêu ấm ức bùng nổ trong phút chốc. Cô đến Thượng Hải, vốn là muốn thực hiện lời hẹn ước cả đời, nhưng hết lần này đến lần khác phải tủi thân vì người đàn ông này. Không phải cô không biết nhẫn nhịn, nhưng đến phút cuối cùng người đàn ông này lại cười nói vui vẻ với người con gái khác, cái điệu bộ hoan hỉ cứ như sợ tất cả mọi người trong thiên hại không biết mình đang hạnh phúc ấy, cô vừa nhìn là thấy hoảng sợ rồi.
Nhưng điều quan trọng nhất là gì chứ? Là lời nói vừa thốt ra của cô gái này, anh muốn ở bên cạnh cô, muốn kết hôn với cô chỉ vì trông cô có nét hao hao giống cô ta? Đây là cái logic khốn kiếp gì vậy? Nhưng không hiểu sao vừa nghe cô đã tin ngay, muốn nghi ngờ cũng không nghi ngờ được.
Chu Nam cười đầy vẻ bất đắc dĩ, vẩy vẩy cái khăn trong tay. Hôm nay anh mặc áo sơmi kẻ sọc xanh trắng, làm nổi bật hẳn chiếc cằm chẻ rất đàn ông của anh. Anh ôm vai cô, dịu dàng gạt bỏ những hoài nghi trong đầu cô:
- Tam Tam, đừng gây chuyện nữa, em sắp lấy anh rồi mà. Chỉ trong hôm nay, anh sẽ trở thành người của em, bất cứ ai, ngay cả mẹ cũng không thể nào tranh giành với em được. Chỉ một lúc nữa thôi, chúng ta sẽ được ăn đời ở kiếp với nhau. Tam Tam, anh có cần phải thề với em không?
Cô lau vội những giọt nước mắt, đưa bàn tay nhỏ nhắn lên ngăn anh lại:
- Thôi thôi, vừa nãy em không được bình tĩnh lắm. Anh biết mà, lúc đến tháng, tâm lý thay đổi rất nhiều. Bây giờ em ổn rồi. Em còn phải nấu mấy món nữa, làm xong em sẽ gọi anh. Chúng ta ăn cơm nhanh rồi còn đi đăng ký, chắc không có chuyện bất ngờ nào nữa đúng không? Được rồi, cứ coi đây như là chứng sợ hãi tiền hôn nhân của em đi. Bây giờ anh đi ra đi.
Chu Nam cúi xuống hôn nhẹ lên chóp mũi cô. Những sợi râu ram ráp của anh cọ vào má cô nhồn nhột:
- Ngoan nhé, lát nữa mình đi mua ít bánh kẹo gì đó để mời mấy cô ở Cục dân chính nhé.
Cô khẽ gật đầu, đợi anh vào phòng rồi, cô mới bịt chặt miệng khóc nức nở hồi lâu, sợ anh nghe thấy. Sao cô lại cảm thấy sợ hãi đến thế chứ? Giống như một người đang đi trên cao nguyên hoang vắng, vừa đói vừa rét, bốn bề chỉ là một màu tối đen không thấy đâu là bờ.
Bữa cơm họp mặt chẳng lấy gì làm vui vẻ.
Hứa Chỉ Vân xuất hiện đột ngột, nhưng nhanh chóng trở thành tiêu điểm trên bàn ăn. Đông Tam không thể không thừa nhận, một cô gái vừa hiểu biết lễ phép, lại dịu dàng ngoan ngoãn như thế này rất được lòng người lớn. Nghe họ dùng thứ tiếng Thượng Hải khó nghe trò chuyện rôm rả, thỉnh thoảng lại bật cười vui vẻ, cô chỉ biết im lặng ăn cơm. Thực ra, mâm cơm chỉ có cô và Chu Nam là ăn nhiều nhất, Hứa Chỉ Vân vì lịch sự cũng ăn một chút, còn những người khác thì không hề động đũa.
Giữa bữa ăn tẻ ngắt, cô vào bếp lúi húi lấy thêm thức ăn, lúc quay lại ở bậu cửa thì vừa kịp nghe Chu Nam sẵng giọng trách móc mọi người. Dù chỉ nghe loáng thoáng nhưng những gì cần nghe cô cũng đã nghe thấy, “… trước sau gì cô ấy cũng là vợ con, là con dâu, cháu dâu trong nhà, mọi người có thể nhìn thẳng vào sự thật, tôn trọng cô ấy một chút không?”
Siết chặt bát canh trong tay, cô kiềm chế không để mình bật khóc. Về lại chỗ ngồi, những người khác quả nhiên nhìn cô có vẻ ngượng ngùng. Bố Chu Nam là người đầu tiên phá vỡ bầu không khí lặng ngắt. Ông gắp một miếng thịt gà vào bát bà ngoại Chu Nam, sau hành động đó mọi người mới chính thức động bát động đũa.
Ăn xong, Đông Tam đang lúi húi định thu dọn bát đũa