XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đi Về Phía Không Anh

Đi Về Phía Không Anh

Tác giả: Trương Vũ Hàm

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 134678

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/678 lượt.

đủ mua ít thức ăn dự trữ. Gạo hãy còn một ít, ít nhất cô cũng không lo bị chết đói. Nhưng có thể cầm cự được mấy ngày? Cô không muốn phải sống lang thang vất vưởng chờ Chu Nam về. Sự đe dọa của cơn đói phút chốc kéo cô về với thực tại.
Từ nhỏ đến lớn, cô không mấy khi để bản thân tự do phóng túng, phó mặc tất cả cho số phận. Dù là lúc hạnh phúc nhất hay đau khổ nhất, cô vẫn rất tỉnh táo tìm cho mình một lối thoát.
Đang thừ người suy nghĩ, cô bỗng nhận được điện thoại của Lâm Phong. Cậu ta có vẻ rất vui, hỏi cô có muốn ra ngoài chơi không. Tâm trạng của cô đối với Lâm Phong lúc này rất phức tạp, muốn đền đáp gì đó cho cậu, nhưng lại không biết làm thế nào cho phải, thế nên chỉ có thể đứng từ xa mà lo lắng cho cậu.
Cô đồng ý đi cùng, hai người hẹn gặp nhau trước cửa nhà Lâm Phong. Lúc cô đến, Lâm Phong vẫn chưa ở đó. Cô bồn chồn đứng dưới đợi, ánh nắng gắt khiến cô hơi chóng mặt, đang định đi đến chỗ có bóng râm ngồi đợi, thì đột nhiên cô nhìn thấy một bóng người rất quen. Như bị ma quỷ sai khiến, cô vội trốn đằng sau cột điện, mắt mở trừng trừng về phía đôi trai gái đang hôn nhau tình tứ, sau đó người con trai xoay người đi lên tầng, còn cô gái thì quay về chiếc xe dưới sân.
Tim đập thình thịch. Phát hiện này khiến cô như muốn ngừng thở. Cô gái đã ngồi vào trong xe, cô không kịp nghĩ thêm, vội vàng chạy đến đứng trước mũi xe, khiến cho người trong xe bị một phen giật nảy người. Cô cười đầy mỉa mai:
- Lô Lợi Lợi, cô làm gì ở đây vậy?
Lô Lợi Lợi nhận ra cô, mặt mũi trở nên khó coi hơn, sẵng giọng vặn lại.
- Tam Tam, sao cô lại ở đây?
- Phải, sao tôi lại ở đây? Có lẽ ông trời muốn tôi tận tay bắt gian phụ đây mà? Chà chà, màn kịch khi nãy đúng là tình sâu nghĩa nặng thật đấy.
Lô Lợi Lợi vừa tức giận vừa xấu hổ, mặt đỏ bừng:
- Cô tưởng mình nắm được điểm yếu của tôi sao? Cô nói xem, nếu như tôi kể cho anh ta tất cả những chuyện hay hớm của cô thì anh ta sẽ nghĩ như thế nào về cô bạn học bé nhỏ đây? Cái đoạn chặt ngón tay cứu người đẹp cũng lâm li bi đát nhỉ?
Mặt Đông Tam phút chốc sầm xuống, cô lạnh lùng gõ tay lên cửa kính, cố tình rít giọng qua kẽ răng:
- Tôi cảnh cáo cô Lô Lợi Lợi, nếu như cô cố tình kéo Lâm Phong vào chuyện này, tôi sẽ khiến cô thân bại danh liệt.
Sự tồn tại của Lâm Phong là một nỗi đau sâu kín trong cô, nó như một lời nhắc nhở mọi chuyện cũ vẫn chưa thể nào lùi vào quá khứ. Nỗi khổ sở này, chẳng ai có thể hiểu được cho cô. Đối với Lô Lợi Lợi mà nói, từ trước đến giờ Đông Tam luôn làm đúng như những lời cô nói nên cô ta đành nuốt giận chuyển đề tài:
- Chẳng phải cô đến Thượng Hải đăng ký kết hôn với Chu Nam sao? Sao lại thập thò ở đây? Chắc không phải đến phút cuối, Chu Nam lại hối hận đấy chứ?
Đông Tam gườm gườm nhìn Lợi Lợi:
- Sao tôi lại phải nói với cô? – Rồi quay đầu đi thẳng.
Lô Lợi Lợi lục túi lấy điện thoại ra gọi, nhưng nghĩ thế nào lại thôi. Cô nhấn nút mở cửa kính xe, định gọi với theo Đông Tam, nhưng rồi cũng lại thôi. Chiếc xe đời mới bóng nhoáng chầm chậm lăn bánh. Mới có mấy ngày không gặp, Lợi Lợi cũng đã thay đổi.
Đông Tam dõi mắt theo xe của Lợi Lợi cho đến khi nó mất hút rồi mới tần ngần gọi điện cho Lâm Phong:
- Bạn mau xuống đi, tớ mới nhìn thấy Lợi Lợi.
Ngay từ ban đầu, cô đã không có ý định dò hỏi Lâm Phong bất cứ điều gì. Cô đã tự dặn lòng sẽ chịu đựng tất cả mọi chuyện mà Lâm Phong làm, vì cuộc đời này là cô nợ cậu. Khi Lâm Phong xuất hiện trước mặt cô, cậu đã thay bộ quần áo khác, một bộ thể thao sành điệu của Nike. Mặt Lâm Phong trông hơi căng thẳng, rõ ràng là cậu đang muốn dò tìm những nét phản ứng trên mặt cô bạn.
Đông Tam cố mỉm cười. Đáng nhẽ ra lúc nãy cô nên hỏi thẳng Lô Lợi Lợi, như thế tất cả mọi chuyện sẽ rõ ràng hơn. Cô cảm giác lưng mình đẫm mồ hôi, áo dính dấp vào người vô cùng khó chịu. Sự tò mò khiến Đông Tam thấy nhột nhạt trong người, nhưng nỗi sợ hãi cũng đang không ngừng gào thét trong cô. Cô nhìn chiếc điện thoại Nokia N95 trong tay Lâm Phong, và cả bộ thể thao hiệu Nike mà cậu đang mặc. Đây không phải là một cuộc sống mà mức lương của một nhân viên bảo vệ bình thường có thể chi trả.
Vô vàn những câu hỏi đột nhiên xuất hiện trong đầu, nhưng khi ánh mắt chạm vào hai ngón tay bị cụt của cậu, cô lại cười như không hề có chuyện gì:
- Chúng ta đi đâu chơi đây? Công viên giải trí à?
Lâm Phong vội giữ lấy tay cô, giọng nói như nghẹn lại nơi cuống họng.
- Tiểu Tam, có điều gì muốn hỏi bạn cứ hỏi đi, đừng giữ trong lòng như thế.
- Làm gì có gì? – Nụ cười mơ hồ một lần nữa lướt nhẹ trên môi cô. – Lâm Phong, cậu là người anh em tốt nhất của tớ, có thể có chuyện gì chứ?
Lâm Phong nhìn cô đầy vẻ phức tạp, còn cô thì lại dùng ánh mắt ngây thơ nhất đáp trả lại cậu. Giữa họ không cần phải mưu mô tính toán, bởi ai cũng đi guốc trong bụng người kia. Lâm Phong khẽ nhếch mép, cười buồn bã:
- Tiểu Tam, cậu biết đấy… tớ là một kẻ không có tương lai. Nhưng tớ không còn là gã trai thô lỗ ngốc nghếch của ngày xưa nữa. Bao nhiêu năm rồi, chính cậu cũng thay đổi đấy thôi. – Lâm Phong hít m