Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Điên Cuồng Độc Chiếm

Điên Cuồng Độc Chiếm

Tác giả: Hiểu Phượng Linh Nhi

Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341182

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1182 lượt.

ở Myanmar, là khoáng vật hiếm gặp nhất. Trên trái đất chỉ tìm được hai mươi lăm tinh thể nhỏ và một tinh thể song diện, mỗi carat ước chừng sáu vạn đô la." Đỗ Uy Lợi đã nghiên cứu khoáng thạch từ nhỏ, trở thành một trong số ít những người có thể giám định được khoáng thạch hiếm.
Trong buổi nói chuyện này, Lãnh Ngạo chỉ nhớ kỹ câu nói cuối cùng. Trên địa cầu chỉ phát hiện được hai mươi lăm tinh thể nhỏ và một tinh thể song diện, mỗi carat ước chừng có giá trị sáu vạn đô la. Nói cách khác đá Poudretteite này còn hiếm hoi trân quý hơn cả kim cương. Anh không nhịn được vươn tay sờ, quả nhiên xúc cảm rất đặc biệt.
"Viện bảo tàng lớn bên Anh có giấu một mẫu Poudretteite nặng 1,7g, nhưng so với Lãnh tiên sinh thì không thể nào bằng được." Đỗ Uy Lợi nói xong, ánh mắt dời đi nơi khác: "Ngài rất may mắn, may mắn tìm được tôi là người khai mỏ, nếu đổi lại người khác thì căn bản không thể biết hàng."
Lãnh Ngạo suy nghĩ một chút, nói: "Vừa rồi anh cho những người kia rời đi chính là không muốn người thứ ba biết chuyện này, đúng không?"
"Đúng vậy, vẫn chưa khai thác ra ngoài, không thể để người khác biết được, nếu không sẽ ảnh hưởng đến công tác khai thác." Đỗ Uy Lợi buông tay cầm đè xuống: "Giá trị nơi này có thể so với giá trên trời. Lãnh tiên sinh là người thông minh, hẳn đã biết phải làm sao rồi."
Anh ta vừa nói vừa di chuyển, ánh mắt Lãnh Ngạo mặc dù không rời khỏi nơi này được nhưng vẫn hiểu lời anh ta nói, cẩn thận theo sau anh.
Hai người thảo luận một chút công tác khai thác lần này. Họ sẽ nói với tất cả những người biết chuyện là nơi đây không có kim cương gì cả, chỉ có rubi, nhưng vì không muốn kiếm củi ba năm thiêu một giờ, nên cho dù không trân quý bằng kim cương cũng vẫn tiếp tục khai thác.
Khi hai người ra khỏi huyệt động, sắc trời đã tối.
Đỗ Uy Lợi vố là ở cùng với những người thợ đào mỏ, nhưng Lãnh Ngạo lại đổi ý, người này rất quan trọng với anh, nên anh để Lãnh Hổ sắp xếp một căn phòng dành cho khách trong căn nhà kính màu trà trên đỉnh núi.
Cho nên bọn họ cùng nhau quay về căn nhà trên đỉnh núi, nhưng khác là, Đỗ Uy Lợi ở tầng một, còn Lãnh Ngạo ở tầng hai cũng là tầng cao nhất. Điều này nói rõ, cho dù Đỗ Uy Lợi có tài hoa hơn nữa thì cũng chỉ là nhân viên được thuê tới làm việc mà thôi, bọn họ vĩnh viễn không thể đứng cùng trên một đường thẳng song song.
Lãnh Ngạo mở cửa phòng, điều đầu tiên nhìn thấy là thiếu nữ khiến anh nổi điên đang ngủ trên giường tròn màu trắng. Váy ngủ bằng lụa trắng khiên da thịt cô càng thêm trắng mịn, dưới váy là cặp đùi xinh đẹp, còn có bàn chân khả ái. Cho dù cô chỉ nằm đó không nhúc nhích thì vẫn có thể dễ dàng khơi gợi ham muốn trong lòng anh. Lửa dục.
Lúc ở trong bệnh viện, anh không thể nào làm thoải mái được. Theo như kế hoạch ban đầu, sau khi bọn họ vừa đến đảo, anh sẽ không thể chờ đợi được nữa mà đè cô xuống, sau đó từ từ nuốt vào trong bụng, nhưng vì phát hiện ngoài ý muốn của Đỗ Uy Lợi mà kế hoạch của anh bị rối loạn. Nhưng cũng không sao, phát hiện của Đỗ Uy Lợi khiến tâm tình anh tốt hơn, hiện tại chính là lúc bắt đầu.
Nhẹ nhàng đóng cửa phòng, bước đến bên giường, anh ngồi lên, vị trí này vừa đúng là nơi tốt nhất để vuốt ve đôi chân kia.
Một tháng không hôn nơi này, anh cảm thấy thế giới đã gần như suy sụp rồi, nhưng anh tuyệt không hối hận, bởi vì nếu không cho chủ nhân đôi chân này một chút dạy dỗ, thì anh căn bản không thể nào có được nó hoàn toàn.
Thước Tiểu Khả lật người một cái, miệng ầm ờ nói gì đó anh nghe không rõ, anh tựa sát vào miệng cô, cẩn thận lắng nghe.
"Đản Đản, Lăng Thiên, Đản Đản, Lăng Thiên..." Thước Tiểu Khả không ngừng gọi tên hai người kia, dường như là gặp ác mộng.
Trong bóng tối, con ngươi Lãnh Ngạo bắn ra ánh sáng lạnh, hận không thể bóp cổ cô chất vấn một trận.
*Mogok là một thành phố của Myanmar, còn Kachin là một bang của Myanmar.
Song diện: hai mặt.
Calci aluminium borosilicate: cách gọi theo tên thành phần hóa học.
Poudretteite: một loại đá quý.






Thước Tiểu Khả đang ngủ say, căn bản không biết lời nói mê của mình đã chọc giận Lãnh Ngạo, vẫn còn vui vẻ ngủ, cho đến khi lời nói rét lạnh uốn khúc bên tai cô: “Khả nhi, em đang gọi tên người nào?”
Cô buồn ngủ mông lung nghe được giọng nói quen thuộc, đáp lại theo bản năng: “Hai người bạn.”
“Bạn?” Lãnh Ngạo nhướng mi, ngọn lửa ẩn nhẫn vừa rồi lập tức dâng lên.
“Khả nhi! Đứng lên cho tôi! Nhanh đứng lên!” Anh gầm lên bên tai cô, khiến Thước Tiểu Khả vừa mới tỉnh ba phần đã hoàn toàn mở hai mắt.
Vừa mở mắt, đôi mắt lóe sáng đáng sợ kia đã chớp động trước mặt. Thước Tiểu Khả muốn đứng dậy nhưng lại bị đè xuống.
Tiểu Khả hiểu nếu nói thêm nữa sẽ chọc giận anh nên ngậm miệng lại, nhưng lời đã nói ra, cho dù không nói nữa thì anh cũng sẽ không bỏ qua cho cô.
“Còn có tên Lăng Thiên kia nữa, tôi không muốn em nhớ đến hắn.” Lãnh Ngạo vươn lưỡi cạy răng cô ra, hôn mạnh mấy cái: “Nếu không hắn so với chết sẽ còn thảm hơn.”
Thước Tiểu Khả cứ ngây n