Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Điên Cuồng Độc Chiếm

Điên Cuồng Độc Chiếm

Tác giả: Hiểu Phượng Linh Nhi

Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341171

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1171 lượt.

nhưng vẫn chưa đến mức làm cô mê say.
“Em muốn đi xem công nhân khai thác kim cương như thế nào.” Trước mắt chỉ có chuyện này làm cô hứng thú thôi.
“Gấp cái gì.” Lãnh Ngạo xoay người cô lại, “Em cứ nghỉ ngơi trước, thay quần áo, sau đó tôi dẫn em đi xem.”
Cô rất nghe lời, nâng nụ cười cứng ngắc lên theo anh rời khỏi bờ biển.






Nơi này là nhà lầu hình tròn, xây trên đỉnh núi, tầng cao nhất được kính màu trà bao xung quanh, nên dù đứng ở hướng nào cũng đều có thể nhìn ra biển rộng xanh thẳm.
Lúc Lãnh Ngạo và Thước Tiểu Khả đi tới, Lãnh Hổ vẻ mặt có chút lo lắng nói bên tai Lãnh Ngạo vài lời, sau đó Lãnh Ngạo liền để hộ vệ đưa Thước Tiểu Khả lên lầu.
Phòng ngủ của hai người ở tầng hai, cũng là tầng cao nhất. Sau khi Thước Tiểu Khả vào phòng, chuyện đầu tiên làm chính là đi tắm.
Đổ đầy nước vào bồn, đổ sữa tắm, cởi quần áo, dọc theo đôi chân ngọc bước qua thành bồn có bọt nước lay động, thân thể trắng noãn từ từ ngồi xuống đến khi chỉ còn lộ ra gương mặt, hai tay ngọc nghịch nhẹ làn nước trong bồn.
Sống trong bệnh viện gần một tháng, đã lâu chưa được tắm thoải mái như vậy, hiện tại trở về bên cạnh Lãnh Ngạo, dù mất tự do nhưng cô cũng không thể để mình sống quá khổ sở, nên hưởng thụ thì hưởng thụ. Nếu không thể thoát khỏi Lãnh Ngạo thì đi một bước tính một bước, nói không chừng ngày nào đó sẽ có hi vọng.
Một người có đôi mắt kiêu căng âm trầm, vĩnh viễn là vương giả cao cao tại thượng, người còn lại có đôi mắt thâm sâu, là loại thanh niên cuồng vọng nhưng đầy hứa hẹn.
Hai người một trước một sau đi xuống bậc thang, phía sau là Lãnh Hổ dẫn đầu một nhóm người đi theo.
Trước kia đều là Lãnh Ngạo đi đầu, nhưng tình huống lần này đặc biệt, người đi trước là Đỗ Uy Lợi, anh ta quen thuộc với huyệt động này nên không cho phép người khác đi trước, để tránh phát sinh chuyện ngoài ý muốn.
Sâu trong huyệt động rất âm u, mặc dù có treo đèn dầu nhưng vẫn phải dùng đèn pin mới thấy rõ đường phía trước. Đi được một đoạn đường dài, Đỗ Uy Lợi đột nhiên dừng lại, xoay người nhìn những người sau lưng Lãnh Ngạo.
“Những người kia không cần phải đi theo nữa.” Anh nhìn về phía Lãnh Hổ: “Anh cũng không được!”.
Lãnh Ngạo không có biểu tình gì: “Là chuyện chỉ có hai chúng ta được biết?”
Đỗ Uy Lợi gật đầu.
“Lãnh Hổ, cậu mang theo những người đó ra ngoài đi.” Lãnh Ngạo phất phất tay.
Lãnh Hổ do dự: “Thiếu chủ, chuyện này không tốt, lỡ như có gì nguy hiểm…”
Anh vẫn chưa nói hết thì Lãnh Ngạo đã ung dung nói: “Đã dùng người thì không nghi người, nghi người thì không dùng người, huống chi Đỗ Uy Lợi này là do cậu tìm tới, tôi tin tưởng mắt nhìn người của cậu.”
Lãnh Hổ á khẩu không trả lời được, chỉ đành phải mang theo những người còn lại rời đi.
Đỗ Uy Lợi dẫn Lãnh Ngạo đi một đoạn đường nữa mới dừng lại, đưa tay vỗ thạch nham bên cạnh, không nói lời nào.
Lãnh Ngạo là người thông minh, nhìn vẻ mặt này của anh ta cũng biết việc khai thác mỏ đã xảy ra vấn đề. Anh lo lắng hỏi: “Mỏ kim cương xảy ra chuyện gì sao, anh cứ việc nói.”
Đỗ Uy Lợi chiếu đèn pin vào vách đá: “Lãnh tiên sinh, nơi này căn bản không có kim cương gì cả.”
Lời của anh ta giống như gậy sắt đánh mạnh vào tim Lãnh Ngạo, cái gì gọi là không có kim cương, chẳng lẽ tin báo của nhân viên điều tra lại sai hết rồi?
“Đỗ tiên sinh, anh đang nói đùa với tôi sao?” Biết rõ anh ta không phải nói đùa, nhưng Lãnh Ngạo vẫn dùng bộ dạng như không có vấn đề gì.
“Tôi chưa bao giờ nói đùa.” Đỗ Uy Lợi lại vỗ mấy cái: “Nơi này thật sự không có kim cương.”
Lời nói kiên định khiến tâm Lãnh Ngạo hoàn toàn lạnh lẽo, nghĩ kỹ một lúc, anh mới chậm rãi nói: “Nói như vậy, mấy tháng nay tôi đều lãng phí tinh lực, lãng phí tài lực và vật lực rồi sao.”
“Không, không, không!” So với lời kiên định vừa rồi, lần này Đỗ Uy Lợi có chút lười biếng.
“Xin Đỗ tiên sinh nói rõ.” Lãnh Ngạo không phải là người dài dòng, anh muốn biết chân tướng chứ không muốn ở đây lo lắng suông.
“Nhìn nơi này.” Đầu Đỗ Uy Lợi chuyển một cái, mắt nhìn tảng đá đang được đèn pin chiếu vào.
Lãnh Ngạo theo ánh đèn nhìn sang, đây là một khối tinh
thể trong suốt, màu đỏ sậm như thạch lựu. Anh không có nghiên cứu những thứ này, nhíu mày hỏi: "Anh đã nói những thứ này không phải kim cương, vậy có gì hay để xem."
"Đây là đá đỏ calci aluminium borosilicate." Đỗ Uy Lợi biết anh không phải người trong nghề, cũng không trách gì mà nói tên đá lên.
Tên dài như thế, mày Lãnh Ngạo càng nhíu chặt hơn: "Vậy đây là đá gì?"
Đỗ Uy Lợi nhìn tinh thể chằm chằm, đôi mắt lóe ra ánh sáng khác thường: "Lãnh tiên sinh, chúc mừng ngài, khoáng vật hiếm nhất trên địa cầu đã được ngài khai thác."
Lãnh Ngạo nghe xong thì khó có thể tin, nhưng lại không thể không tin, nhìn tảng đá một lần nữa không còn khinh thường như vừa rồi mà là vô cùng chăm chú quan sát
"Đá calci aluminium borosilicate, tên khoa học là Poudretteite, là khoáng vật bảo thạch được phát hiện năm 1951, chỉ được sản xuất tại Mogok và Kachin