Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Điên Cuồng Độc Chiếm

Điên Cuồng Độc Chiếm

Tác giả: Hiểu Phượng Linh Nhi

Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341219

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1219 lượt.

liên lạc về, không được như lần này nữa, hiểu chưa?”
Lời nói của anh rất rõ ràng, anh trách cô sau khi bị Hoắc Yêu bắt đến Brunei, được tự do lại không chịu liên hệ với anh, mà còn yêu đương với Lăng Thiên.
Qua hành trình Brunei, còn có cái chết của Lăng Thiên, nếu Thước Tiểu Khả vẫn còn không biết ngoan ngoãn nữa thì cô quá ngu ngốc rồi. Mấy đêm liên tục cô mơ thấy gương mặt đầy máu của Lăng Thiên, răng nanh trắng hếu, đầu lưỡi dài đỏ tươi, anh trách cô hại chết anh, anh còn nói có thành quỷ cũng sẽ không tha cho cô.
Cô nghĩ, về sau cô không dám dễ dàng đáp lại tình cảm của ai, cứ thanh thản ổn định, ngây ngốc bên người tên ma quỷ này đi.
“Hiểu rồi.” Cô gật gật đầu.
“Nói, người đàn ông của em là ai?” Anh vén tóc cô ra sau lưng, sau đó nắm lấy tay cô, tựa như muốn bắt được lòng cô anh mới thấy thỏa mãn, đương nhiên chỉ như vậy thì vĩnh viễn không đủ, anh còn cần cô chính miệng trả lời vấn đề của mình.
“Lãnh Ngạo.”
“Anh ta là gì?” Một vấn đề khác, nhưng đáp án vẫn giống nhau.
“Là người đàn ông, là vị hôn phu của em.”
Ba chữ “vị hôn phu” vừa thốt lên, thì cánh môi Thước Tiểu Khả đã bị ngón tay anh chặn lại: “Đáp án không hoàn toàn đúng.”
Thước Tiểu Khả nghĩ nghĩ, là do ba từ “vị hôn phu” kia sao, nhưng cô đâu có nói sai?
“Không phải vị hôn phu sao?”
“Không phải, là chồng hợp pháp.” Dứt lời, Lãnh Ngạo xoay người, mở ngăn kéo tủ đầu giường lấy hai hồ sơ màu đỏ đưa cho cô.
Thước Tiểu Khả nhận lấy, mở ra, năm chữ “Giấy chứng nhận kết hôn” đập vào mắt khiến cô ngớ người ra một lúc lâu.
Nước A, cô gái tròn mười sáu tuổi là có thể kết hôn, bằng vào năng lực của Lãnh Ngạo, anh hoàn toàn có thể lấy được giấy hôn chứng mà không cần có sự đồng ý của gia đình nhà vợ.
Anh là ai? Là vua hắc đạo của nước A, ngay cả chính phủ cũng phải kiêng kỵ, thêm việc anh đã khai thác thành công đá Poudretteite quý hiếm hơn kim cương nữa. Tin tức này đã được công bố vào ba tháng trước, làm chấn động toàn bộ thế giới, thương nhân liên hệ muốn mua Poudretteite nhiều vô số kể. Mà đá Poudretteite ngoài việc có thể làm trang sức, nó còn có thể dùng cho quân sự. Lãnh Ngạo đã thông minh quyên một nửa số đá khai thác được cho chính phủ, nửa còn lại đi tiêu thụ. Đừng xem thường một nửa này, nó đã đủ khiến anh trở thành người giàu có nhất trên thế giới rồi. Thông qua việc quyên tặng, địa vị của anh ở nước A nay còn cao hơn, anh cũng không buôn lâu thuốc phiện, việc kinh doanh giải trí, mua bán súng đạn đều là hợp pháp, nên chính phủ cũng im lặng để anh giữ vị trí bá chủ hắc đạo.
Nhìn hai tập hồ sơ màu
Nhìn hai tập hồ sơ màu đỏ, Thước Tiểu Khả bật cười, thì ra ngày hôm qua cô đã trở thành vợ hợp pháp của anh rồi.
“Nói lại xem. Lãnh Ngạo là gì?” Lấy lại hai bản hồ sơ, Lãnh Ngạo lại tự luyến lần nữa.
“Là người đàn ông, là chồng của em.”
“Rất tốt.”
“Tôi hỏi em, vì sao em muốn tự do?”
Vấn đề này thật sự là hỏi khó Thước Tiểu Khả, cô không khỏi tự hỏi dưới đáy lòng mình, vì sao cô lại muốn tự do?
“Thế nào? Không trả lời được?” Lãnh Ngạo cười cười: “Nếu không nói được, thì tôi sẽ không cho em tự do.”
Thước Tiểu Khả hơi nóng nảy, hi vọng không dễ tìm thấy này không thể mất đi như vậy được.
“Vì muốn được giống như người bình thường.”
“Bình thường như thế nào?” Lãnh Ngạo thật đúng là hỏi không dứt.
“Đến trường đi học, sau đó yêu đương, công tác, kết hôn sinh con.” Thước Tiểu Khả tuy đã sống nhiều năm trên đảo, nhưng nhờ có Lãnh Bà, có TV, có sách, mà cô biết rõ thế giới bên ngoài là như thế nào, lại được sống trong cuộc sống tự do bốn tháng ở Brunei khiến cô càng thêm khát vọng tự do hơn trước.
“Yêu đương, công tác, kết hôn, sinh con.” Lãnh Ngạo nhẹ nhàng lặp lại những lời này, vẻ mặt có chút biến hóa nho nhỏ.
“Những năm này không có tự do, ngoài việc đi học, làm việc, sinh con ra, thì cũng đã yêu và kết hôn rồi.”
Thước Tiểu Khả phát hiện, phải nói những lời không bình thường này với anh thật là mệt chết đi, mỗi một câu cô nói anh đều có thế bẻ cong được.
“Ngạo, em đã đáp ứng với anh là không rời đi rồi, anh không thể dứt khoát một chút được sao?” Lá gan cô to hơn một chút, bắt đầu làm nũng trước mặt anh.
“Không thành vấn đề, “Lành Ngạo *nhất cổ tác khí* nói: Để xem em có thể tiếp nhận được quà sinh nhật của tôi hay không.”
(*) Nhất cổ tác khí: Không ngừng nỗ lực cho đén phút cuối. Bắt nguồn từ chuyện kể về thuật dụng binh của một vị quân sư nước Lỗ vào thời Xuân Thu (770-476 trước Công nguyên). Chữ “cổ” có nghĩa là trống trận, “tác khí” là tinh thần hăng hái.
Thước Tiểu Khả nhớ lại, anh đã từng nói sẽ cho cô một món quà sinh nhật “ kinh hi”. (ngạc nhiên vui mừng)
“Có thể nhận được.” Cô không hề suy nghĩ thốt ra.
“Vẫn chưa biết là quà gì, đã trực tiếp đáp ứng?” Lãnh Ngạo hỏi lại.
“Sẽ không hối hận.”
“Tốt, rất tốt.” Lãnh Ngạo đặt tay lên vai cô vén dây áo ngủ mỏng manh ra, cả vai bên kia cũng vậy. Vì không có dây nên áo ngủ từ từ trượt xuống bên hông, lộ ra nửa người trên hoàn mỹ, cực kỳ dụ hoặc.
“Cơ thế em thật kích thích ánh mắt người khác