Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Điên Cuồng Độc Chiếm

Điên Cuồng Độc Chiếm

Tác giả: Hiểu Phượng Linh Nhi

Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341202

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1202 lượt.

ng cô vẫn có chút hứng thú mở hộp gấm ra.
Vừa mở ra, trong phòng đã tản ra ánh sáng không tầm thường.
“Đây không phải là nhẫn kim cương, mà là nhẫn hồng khuê độc nhất vô nhị trên thế giới, cũng là nhẫn cưới của em.” Lãnh Ngạo xoay người cô qua, nâng cằm cô lên để cô nhìn thẳng vào anh, anh tình ý sâu xa nói: “Ngày mai là sinh nhật mười bảy tuổi của em, đeo nó lên, để tất cả đều biết em là người phụ nữ của Lãnh Ngạo.”
Thước Tiểu Khả nghĩ thầm, thì ra anh tổ chức tiệc sinh nhật lớn cho cô là vì mục đích này.
Một giây sau, Lãnh Ngạo đeo nhẫn cho cô, viên đá quý màu hồng chói mắt đính trên ngón tay trắng nõn, vô cùng rực rỡ.
Đặt ngón tay đeo nhẫn của cô lên miệng hôn, Lãnh Ngạo cảm thấy tim đập nhanh khác thường, nhưng cô lại hiểu rất rõ, cô biết trái tim này đập nhanh là vì cô, anh cũng biết, Khả Nhi của anh đã trưởng thành, nếu hòn đảo này không thể giam được cô, vậy thì cứ cho cô tự do đi, dù sao nhất cử nhất động của cô cũng không thể thoát khỏi hai mắt anh được.






Hòn đảo này từ trước đến nay chưa từng náo nhiệt như vậy.
Sóng dập dềnh trên mặt nước, rất nhiều du thuyền tư nhân đang neo đậu ở đó. Từ du thuyền bước xuống, phụ nữ thì trang điểm khéo léo, đàn ông thì giàu có phong độ, phần lớn đều là kết bạn đi cùng nhau. Trên đường từ bờ sông đến tòa nhà chính, các tân khách nối liền không dứt, tiếng nói chuyện rì rầm, mà trong đại sảnh tổ chức tiệc thì lại càng ồn ào hơn.
Trên cầu thang hoa lệ xuất hiện một đôi nam nữ, các tân khách trong sảnh đều không hẹn mà cùng ngừng bàn luận, ngước mắt lên nhìn chăm chú.
Ngày thường, Lãnh Ngạo thích mặc trang phục màu đen, hôm nay lại mặc lễ phục màu trắng hiếm thấy, mà còn là Tuxedo*, nên nhìn có vẻ đặc biệt có tinh thần hơn. Mái tóc đen bóng như đang tỏa sáng, đôi mắt tà mị nhìn một lượt các tân khách đứng bên dưới.
(*) Tuxedo là một loại Vest, có ve áo, hoặc viền túi, hàng cúc được may bằng vải lụa hoặc vải satin. Có loại vạt dài, đuôi tôm, có loạt vạt ngắn như áo Vest thông thường. Được mặc trong các sự kiện trang trọng.
Mà cô cũng chỉ có thể nở nụ cười miễn cưỡng dưới vô số ánh mắt hâm mộ.
Bữa tiệc diễn ra được một nửa, thì Thước Tiểu Khả cảm thấy không khỏe.
“Có phải quá nhiều người nên cảm thấy khó thở không?” Lãnh Ngạo nắm tay cô, thân thiết hỏi.
“Ngột ngạt quá, em muốn ra ngoài hít thở không khí một chút.”
“Tôi đi cùng em.”
Lúc hai người ra ngoài, trời đã chạng vạng tối, vì hôm nay khách đến quá nhiều, nên để an toàn, bọn họ đi đến đâu đều có vệ sĩ theo đến đó.
Không khí cạnh bờ sông thoáng mát, nhưng vì có quá nhiều du thuyền nên không khí trong lành cũng bị ô nhiễm theo rồi.
“Vừa rồi có nhìn thấy ba em không?” Lãnh Ngạo kéo cô đến một băng ghế dài.
“Em không nhớ rõ gương mặt ông ấy, cho dù ông ấy có đứng trước mặt, em cũng không nhận ra.” Ở tang lễ của ông nội mười năm trước, cô đã từng gặp qua người được gọi là “ba”, trong trí nhớ của cô thì ông hơi béo, nhưng thời gian đã quá lâu, bây giờ hình dáng cụ thể của ông thế nào Thước Tiểu Khả cũng không nhớ rõ nữa.
“Lát nữa cho em gặp riêng bọn họ, chịu không?”
“Không cần.” Thước Tiểu Khả ngẩng đầu, “Dù sao cũng không sống cùng nhau, cho dù gặp cũng không có tình cảm gì, còn không bằng không gặp.”
Lãnh Ngạo cười cười: “Thì ra em cũng rất tàn nhẫn.”
Hai người không nói thêm gì, có một vệ sĩ bước lên nói gì đó bên tai Lãnh Ngạo, Lãnh Ngạo lập tức đứng dậy nói: “Khả Nhi, về thôi.”
“Em muốn ngồi thêm một lát nữa.” Thước Tiểu Khả không thích chỗ đông người, “Anh đi trước tiếp đãi khách đi.”
Lãnh Ngạo sờ sờ đầu cô, anh ngoắc ngón tay, một vệ sĩ đứng đó không xa cầm áo khoác ngoài đi về phía anh.
Anh khoác áo lên người cô, nói: “Ở đây gió lớn, đừng ngồi lâu. À, em cũng nên chuẩn bị cho quà sinh nhật của mình.”
Nhắc tới quà sinh nhật, lòng hiếu kỳ của Thước Tiểu Khả lại dâng lên, rốt cuộc là anh chuẩn bị cho cô quà gì?
Nhìn anh đi xa, cô cũng bình ổn tâm tình lại ngồi ngắm cảnh sông.
Không biết qua bao lâu, một người đàn ông béo lớn tuổi đi về phía cô.
“Thước tiểu thư, cô còn nhớ tôi không?” Người đàn ông béo đứng cạnh cô, vì ông là khách được mời đến, chỉ trò chuyện thôi nên các vệ sĩ cũng không ngăn cản, nhưng ánh mắt của họ vẫn luôn chú ý từng hành động của ông ta.
Thước Tiểu Khả xoay người nhìn ông ta, bụng to, đầu trọc, cô không có ấn tượng tốt gì, khinh thường hỏi: “Ông là ai?”
“Là ba của con.” Người đàn ông cố ý nhấn mạnh: “Là ba ruột của con.”
Thước Tiểu Khả vừa nghe thấy năm chữ đó đã xoay mặt đi không nhìn ông ta nữa, cô hất cằm nói: “Ông đi đi, đừng làm phiền tôi!”
“Khả Nhi, ba biết con nhất định là hận ba, nhưng ba cũng không
có cách nào.” Người đàn ông tiếp tục giải thích.
Thước Tiểu Khả khoác tay: “Không cần giải thích, là lỗi của các người, không phải lỗi của các người cũng được, Thước Tiểu Khả tôi căn bản không có người thân, ông hiểu chưa?”
“Khả Nhi, mẹ con rất nhớ con, mỗi ngày đều nhớ.”
“Không cần nói những điều này với tôi.”